Chương 3 . Nắm giữ định mệnh

1165 Words
Giữa ánh đèn hào hoa của khu du lịch , trong một căn phòng tối đen , trên giường là một thiếu nữ khoảng chừng 19, 20 tuổi ngồi thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ , đôi mắt trong veo nhuộm màu đau thương . Mọi chuyện bị hành hạ tra tấn , đến khi bị tông xe cứ như một giấc mơ , hay nói đúng hơn là ác mộng . Ác mộng Họa Hy Lạc cô không bao giờ muốn thấy lại . Ngã người xuống giường , ước gì mọi thứ cứ yên bình như vậy , ước gì cô chưa từng quen biết Viên Hải Tuấn , Kỷ Dạ hay Hứa Hoàng Âu Dương . Tinh! Màn hình điện thoại sáng lên , cha của cô gửi tin nhắn " Con gái , hôm nay là ngày cuối rồi , con xin cha một tuần ra ngoài cho khuây khỏa để suy nghĩ , tiêu tốn ít nhiều , cha mong con đồng ý với hôn sự này !" Cái gì mà mong , đây chính là đang ép buộc , nếu cô không đồng ý  , có khi sẽ cắt đứt quan hệ cha con , hậu quả tự chịu .  Chuyện gì đến rồi sẽ đến , chẳng phải cô càng trốn tránh thì mọi chuyện cũng không khác đi sao ? Vậy cứ đối mặt với định mệnh đi , nhưng lần này , sẽ là cô nắm giữ tương lai của chính mình ! Mở mục tin nhắn ra , đồng tử màu nâu không hề rung động , ngón tay nhanh chóng gõ dòng chữ ngắn gọn " Tôi sẽ đi , ông không cần đến" Chưa tới vài giây sau , lại có tin nhắn gửi đến " Hảo , 8 h ngày mai , nhà hàng Cung Linh , khoảng 7h sẽ có người tới đón con" Cô cũng chẳng buồn nhắn lại trực tiếp vất điện thoại sang một bên , 7h ngày mai ... đặt đồng hồ báo thức , đi ngủ vậy . Trước khi lên chiến trường , cần nhất là nạp năng lượng .  Píp ! Píp ! Píp ! Pí... -Mấy giờ rồi ?  5hchiều , mình trâu bò đến vậy ? Họa Hy Lạc cô không nghĩ mình ngủ hơn 17 tiếng rồi , có lẽ bởi vì mất ngủ kéo dài , nhưng không sao , chỉ là đi gặp Hứa Hoàng Âu Dương , dậy muộn hơn cũng không sao , hôn nhân thương mại đã định sẵn , chăm chút vẻ bề ngoài ,cần thiết ? Bây giờ có mặc pijama đi gặp hắn , cô không ngại . Vẫn là đi ra ngoài tản bộ sẽ thoải mái hơn . Tuỳ tiện chải tóc , cầm theo mũ cói , mặc chiếc áo phông rộng, mở cửa bước ra ngoài . Cuộc sống thanh thản được bước đi trên bờ cát  trắng ngắm bình minh , hoàng hôn không biết bao lâu rồi mới được như thế này và bao lâu nữa mới lại được như thế này . -Cô bé , đi thuyền không ? _Một ông lão chèo một chiếc thuyền nhỏ đến hỏi cô -Vâng , có ạ . Cô bước lên , ngồi ở mép thuyền , gió biển mát lạnh khẽ thổi , cô đưa tay giữ chiếc mũ trên đầu , nhỏ giọng hỏi ông lão một câu -Ông nghĩ duyên phận do ai định đoạt ? - Duyên phận do trời định Cô không nghĩ ông lão sẽ nghe rõ mà trả lời cô . Có phải do trời định lên cả một kiếp cô mới không có hạnh phúc ? -Nhưng hạnh phúc , là do ngừơi định _Ông lão vẻ mặt hiền hậu , là một người từng trải , ông hiểu rõ nhân sinh trên thế giới này , thời trẻ bồng bột cũng nên nhớ hạnh phúc do chính bản thân quyết định . Nghe được lời này , Họa Hy Lạc ngây người . Một cơn gió khác thổi tới làm bay chiếc mũ của cô , trong lòng cô ngay lúc này đã đưa ra một mục tiêu . Đến khi thuyền về lại bờ , cô bước xuống , nhìn sắc trời tối dần , cũng lên trở về thôi , chào tạm biệt và cảm ơn ông lão , cô rất nhanh đã trở về phòng nghỉ của mình . Vừa đến cửa , thấy hai bóng người cao lớn đứng trước cửa , mặc áo đen , đeo kính đen , tóc cũng đen , đây chính là vệ sĩ trong truyền thuyết ! Người đến đón cũng khoa trương quá vậy ? - Lạc tiểu thư ? Chúng tôi được lệnh hộ tống cô tới nhà hàng Cung Linh , mời đi theo chúng tôi . - Từ từ các anh cúi xuống thấp chút _Quả nhiên , vệ sĩ rất nghe lời . Cô cầm điện thoại lên , mở phần mềm Snow , chọn sticker tai mèo -Say cheese ! *Tách* Lưu ảnh thành công , đăng lên Tieba . Cười vui vẻ , khen ngợi -Cảm ơn , hai người ăn ảnh lắm , đi thôi ! Hai vệ sĩ đen mặt đi theo sau lưng Họa Hy Lạc rồi nhanh chóng mở cửa xe . Trên xe Họa Hy Lạc vô cùng nghịch ngợm chụp mọi ngóc ngách , xe limousine sang trọng thế này , phải thể hiện đẳng cấp rich kid của mình . Cô nhớ kiếp trước trong buổi hẹn với Hứa Hoàng Âu Dương , cha cô cũng không có đưa cô đi bằng xe đắt tiền như này đâu , sao lần này chịu chi vậy nhỉ ? Hào phóng thật a ! - Lạc tiểu thư , ông chủ chuẩn bị cho cô vài bộ váy , cô hãy chọn một cái đi . -Chỉ được chọn một thôi ? _Hoạ Hy Lạc chưa đầy cảm thân một phút lại bắt đầu thấy cha mình hơi keo kiệt rồi , nhìn mấy bộ đồ thiết kế tinh tế trong hộp , dù gì cũng là đồ nữ , ông già ấy giữ để mặc ? - À không , đều là của tiểu thư, nhưng tiểu thư định mặc hết cùng một lúc ? _ Vị tiểu thư này tuy một bộ dáng tham tiền nhưng lại không khiến người chán ghét , ngược lại thật hoạt bát , có phần thiện cảm - Ngược lại , ngược lại , anh nghĩ thế nào ? _Hoạ Hy Lạc cô chính là có tính toán của mình . Chẳng phải ba người bọn họ đều thích Hạ Yên xinh đẹp đơn thuần sao , cô sẽ không giống cô ta mà còn đặc biệt hơn thế . Hứa Hoàng Âu Dương , anh cứ chờ đi ! - Lạc tiểu thư , tới nơi rồi .
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD