LỜI ĐỒN VÀ CÁI GIÁ CỦA SỰ IM LẶNG

841 Words
Cảnh Nam và Linh Vy vẫn là cặp đôi nổi bật nhất trường, nhưng hào quang đó dần bị che mờ bởi những lời xì xào, những ánh mắt tò mò không ngừng hướng về họ. Cuối cùng, những câu chuyện về mối quan hệ trước đây giữa Cảnh Nam và Ngọc Hy cũng tìm đến tai Linh Vy, không phải bằng một tin đồn vu vơ, mà bằng những lời thêu dệt chi tiết, sống động về sự dịu dàng, sự quan tâm mà Cảnh Nam từng dành cho Ngọc Hy. Lòng kiêu hãnh của Linh Vy bị tổn thương sâu sắc. Cô, hoa khôi của trường, được bao nhiêu người theo đuổi, giờ lại phải nghe rằng mình chỉ là người đến sau, hay tệ hơn, là một sự thay thế cho một cô gái nhạt nhòa như Ngọc Hy. Sự ghen tuông bùng lên, hòa trộn với cảm giác bị xúc phạm, biến thành một ngọn lửa căm ghét cuồn cuộn. Linh Vy không thể chịu đựng được ý nghĩ Ngọc Hy vẫn còn vương vấn Cảnh Nam, hay Cảnh Nam còn chút gì đó lưu luyến tình cũ. Đối với Linh Vy, Ngọc Hy trở thành một cái gai trong mắt, một vết nhơ cần phải bị loại bỏ. Cô bắt đầu để ý đến Ngọc Hy nhiều hơn. Mỗi khi thấy Ngọc Hy lặng lẽ đi qua hành lang, Linh Vy lại nhếch mép khinh bỉ. Cô ta thì thầm với nhóm bạn, chỉ trỏ, cười cợt mỗi khi Ngọc Hy vô tình lướt qua. Sự căm ghét của Linh Vy không chỉ dừng lại ở lời nói. Cô ta muốn Ngọc Hy phải hiểu vị trí của mình, phải biến mất khỏi tầm mắt cô ta. Một buổi chiều nọ, khi Cảnh Nam đang ở phòng tập, Linh Vy và nhóm bạn thân thiết đã dàn cảnh chặn đường Ngọc Hy ở một góc khuất, gần khu nhà vệ sinh nữ. Ngọc Hy đang đi một mình, gương mặt xanh xao và mệt mỏi, như thể gánh nặng của cả thế giới đang đè lên đôi vai gầy guộc. Khi thấy Linh Vy cùng đám người xuất hiện, cô khựng lại, một nỗi sợ hãi bản năng dâng lên. "Mày nghĩ mày là ai mà dám lảng vảng quanh bạn trai tao?", Linh Vy nói, giọng điệu sắc như dao cạo, ánh mắt rực lửa căm ghét. Cô ta không thèm đợi Ngọc Hy trả lời, mà đẩy mạnh vào vai Ngọc Hy, khiến cô lảo đảo suýt ngã. "Hay mày tưởng anh ấy còn vương vấn mày sao? Nực cười! Loại người như mày, có mà bám đuôi đến chết cũng không bằng một góc của tao!" Nhóm bạn của Linh Vy được thể cười phá lên, đẩy Ngọc Hy qua lại như một món đồ chơi. "Nhìn kìa, cái mặt tội nghiệp ghê chưa," một cô gái nhếch mép, giọng điệu đầy mỉa mai. "Mày nên biết thân biết phận đi, đừng có mà mơ tưởng nữa. Anh Nam bây giờ chỉ có Linh Vy thôi!" Ngọc Hy vẫn câm lặng, cô cúi gằm mặt, cắn chặt môi để nén lại tiếng nấc nghẹn. Cô muốn biến mất, muốn chôn vùi mình vào lòng đất. Nước mắt đã lưng tròng, nhưng cô kiên quyết không để chúng rơi xuống, không muốn cho họ thấy sự yếu đuối của mình. Nhưng sự im lặng và sự nhẫn nhịn của Ngọc Hy lại càng khiến Linh Vy tức tối đến phát điên. "Sao? Câm à? Mày không nói được à?", Linh Vy gằn giọng, sự tức giận khiến gương mặt cô ta trở nên méo mó. Cô ta giơ tay, túm mạnh lấy tóc Ngọc Hy, giật ngửa đầu cô lên. "Mày có biết tao ghét nhất loại người nào không? Loại người giả vờ đáng thương, giả vờ thanh cao như mày đó! Dơ bẩn!" Ngọc Hy đau đớn, nước mắt trào ra, lăn dài trên gò má hốc hác. Cô không phản kháng, chỉ khẽ rên lên một tiếng yếu ớt. Một người bạn của Linh Vy thấy vậy liền cười khúc khích, rồi đột ngột hất cả cốc nước đá còn lại trong chai vào người Ngọc Hy, khiến áo cô ướt sũng, lạnh buốt. Tiếng cười cợt man rợ vang vọng khắp hành lang vắng. Linh Vy nhìn Ngọc Hy, ánh mắt lạnh lẽo đến đáng sợ, không một chút thương xót. Cô ta buông tóc Ngọc Hy ra, để cô ngã khuỵu xuống sàn. "Nhớ lấy lời tao," Linh Vy gằn giọng cuối cùng, "tránh xa Cảnh Nam ra, nếu không, đây mới chỉ là bắt đầu thôi!" Rồi cô ta quay lưng đi, cùng nhóm bạn rời khỏi, để lại phía sau một Ngọc Hy đang run rẩy, cả người ướt sũng và trái tim tan nát. Cô không biết rằng, tất cả những gì cô đang phải chịu đựng, lại chính là cái giá của một sự lừa dối, và sự im lặng mà Cảnh Nam đã chọn.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD