Thông thường, hắn chỉ học ca sáng rồi về, tuy nhiên, cứ vào thứ 2, thứ 5 hàng tuần, lớp bổ trợ kéo dài tới 5h45.
Vấn đề đồng phục tạm thời giải quyết xong xuôi, vì Lý Tiểu Mộng không chịu mặc quần áo thông thường kể cả khi ở nhà, hắn đành moi ví mua thêm áo dài nam.
Tuy nhiên, có một thứ hắn chưa nghĩ đến.
Tên này 3 ngày rồi không tắm!
Nhà vệ sinh chung cư không quá rộng, vòi hoa sen ngăn cách với bồn vệ sinh qua một tấm kính chắn ngang, tưởng như hai phòng riêng biệt, thông với nhau qua trần nhà.
- "Các ngươi không tắm tại sông suối hay bể riêng, mắc gì chui vào cái hộp bé tí này?"
Ý ngài là bồn tắm ấy hả?
- "Nó rất tốn tiền, hơn nữa nhà vệ sinh trong khu chung cư này nhà nào cũng như nhà nào."
Lý Tiểu Mộng hửm một tiếng, đánh mắt quan sát xung quanh.
- "Cậu thấy thứ bằng sắt bóng loáng trước mặt kia không? Thế này nhé, bên màu xanh là nước lạnh, bên màu đỏ là nước nóng. Để ở giữa là nước vừa, thường mọi người đều tắm nước ấm nên phải chếch nó sang bên trái một chút, hiểu rồi chứ?"
Lý Tiểu Mộng nhìn nhìn nó một hồi, hỏi:
- "Ta xoay rồi đấy, nước đâu?"
- "Cậu phải móc nó lên nước mới ra."
Cậu khẽ "à" một tiếng, vươn tay mở vòi.
Phụt!
- "Đệt, làm mẹ gì vậy?!"
Lý Tiểu Mộng đứng dưới vòi hoa sen một chút nước cũng không dính phải, ngược lại Huỳnh Mẫn Đạt cách đó không xa ướt nhẹp từ đầu đến chân, cũng do hắn chưa chỉnh từ vòi cầm tay sang vòi hoa sen.
- "Ồ"
Ồ cái gì mà ồ, tắt nước đi!
Hắn nhoài người ẩy vòi xuống, với chiếc khăn mặt gần đó lúi húi lau.
- "Rồi sao."
- "Còn làm sao nữa, tắm đi, tôi ra ngoài."
Lý Tiểu Mộng nheo mắt nhìn hắn:
- "Ngươi bắt ta đứng hấng nước?"
- "Không phải hấng nước, đây là đứng tắm, có vấn đề gì sao?"
Lí Tiểu Mộng không nói gì, vươn tay cởi dây buộc tóc. Mái tóc đen tuyền che kín lưng phủ xuống, thấp thoáng bóng vai trắng mịn mảnh dẻ, tuyệt mĩ tới khuynh quốc khuynh thành, nhược liễu phù phong.
Huỳnh Mẫn Đạt nhìn cậu, trầm mặc một hồi.
- "Ngươi nhìn ta làm gì?"
Lý Tiểu Mộng nghi hoặc quay lại đối diện hắn, nâng mí mắt.
- "Để tôi tắm cho."
Trong phút chốc, hắn thật sự muốn tự vả vào mồm mình, nhanh chóng sửa lại.
- "Ý tôi là gội đầu, gội đầu đó cậu hiểu không?"
- "Mắc gì ta phải khoả thân cho ngươi xem?"
- "Tôi sẽ không nhìn, cứ quay lưng lại là được."
Chưa đợi câu lên tiếng, hắn nói tiếp:
- "Để tôi đi lấy ghế."
Nhìn thế nào cũng thấy giống hắn đang ngượng ngùng chạy chối chạy chết.
Lý Tiểu Mộng không đáp, thấy một lúc sau hắn lại lông nhông đóng cửa phòng tắm đi vào.
Quần áo trên người đã cởi hết, bàn chân cậu lạnh buốt vì tiếp xúc với sàn đá, đôi chân trắng trẻo nuột nà qua tấm rèm tóc nổi bần bật.
Huỳnh Mẫn Đạt đặt ghế xuống, ra hiệu cho hắn ngồi lên, quay mặt về phía vòi hoa sen còn bản thân cũng kiếm một cái.
Lý Tiểu Mộng vừa ngồi xuống, tóc dài ngay lập tức phủ xuống nền đất.
Diện tích nhà vệ sinh không tính là chật, nhưng cũng không quá rộng. Hai người ở chung trong một nửa nhà, tất nhiên không đủ chỗ. Huỳnh Mẫn Đạt nghĩ nghĩ, đằng nào cả người cũng ướt nhẹp từ đâu, xốc mái tóc kia đặt lên đùi mình.
Lý Tiểu Mộng vừa ngoảnh đầu xem hắn, Huỳnh Mẫn Đạt đã áp cả thân thể mình lên lưng cậu.
Thực ra là vươn người mở vòi tắm.
Từ góc độ này, hắn có thể nhìn thấy cả khoảng lưng của người nọ, trắng muốt mảnh mai, bạch bích vô hạ*. Hắn không phải biếи ŧɦái, sẽ không lợi dụng vuốt ve tấm lưng đó một hồi. Huỳnh Mẫn Đạt xả thẳng nước lên người cậu.
- "Lạnh!"
- "À...xin lỗi."
Hắn một lần nữa nhoài người, tay trái mượn lực đỡ là vai cậu cúi người điều chỉnh.
- "Được chưa."
Lý Tiểu Mộng thấy một dòng nước ẩm chảy từ trên đầu xuống thân thể, gật đầu.
Hắn mất hơn nửa tiếng gội đầu cho người nọ, ai biểu tóc dài quá làm chi, gội đến Tết không xong. Hắn phun nước lên người Lí Tiểu Mộng, giúp cậu tắm một hồi.
- "Mặc vào."
Lý Tiểu Mộng người quấn khăn tăm, dương mắt nhìn thứ vải lụa hắn cầm trên tay.
- "Cái gì đây?"
- "Thứ dùng để thay thế cho cái người ta gọi là khố thời xưa, qυầи ɭóŧ."
Cậu nhìn thứ rẻ lau kia, lạnh mặt không đáp.
- "Mặc vào, tôi không mặc cho cậu đâu."
- "Không ngờ người thời nay túng quẫn khổ cực tới mức quấn vải thừa che mông."
- "..."
Đúng rồi, vải thừa còn có thể lên tới 500k một cái đó.
Huỳnh Mẫn Đạt không nhiều lời với hắn, trực tiếp ném quần qua một bên, rút bộ quần áo cậu mặc khi vừa tới nơi này trên móc treo quần áo.
Lý Tiểu Mộng mặc độc cái qυầи ɭóŧ, nhìn đi nhìn lại vẫn thấy thứ này có gì đó sai sai.
Mà thôi, tiện nhân chỉ có thứ này che thân, hắn ở nhà người ta cũng nên sớm thích nghi là vừa.
Huỳnh Mẫn Đạt trùm áo bào trắng qua người cậu, cẩn thận kéo thắt lưng.
Bộ quần áo cậu mặc gồm hai lớp, lớp bên trong dài hơn lớp bên ngoài. Huỳnh Mẫn Đạt thấy vạt áo sắp chạm xuống đất, nhẹ giọng nói:
- "Tiểu Mộng , nâng chân lên một chút."
Lý Tiểu Mộng dang tay ra cho hắn giúp mình mặc quần áo như một điều hiển nhiên.
Tiếp tới lớp thứ hai, sau khi khoác xong xuôi, hắn cúi xuống thắt lại eo một lần nữa
Gầy thật.
Lúc hai người sóng vai ra khỏi phòng tắm, ba con gà con họ Chu, họ Trần và họ Cao đã xếp thành vòng tròn ngoan ngoãn ngồi im ngoài phòng khách.
Cao Phúc Minh vừa tới cửa chung cư đã thấy một cô gái cao ráo, tóc đuôi ngựa chờ họ sẵn tại đó.
- "Còn cần gì nữa không?"
Chu Đường Nhã hỏi hai người.
- "Không cần, em đã đặt đồ ăn xong xuôi, nước ngọt và trà sữa cũng mang theo rồi."
Trần Mạnh Hưng theo họ vào thang máy, bình thường, cậu rất hiếm khi nói chuyện, cũng không phải loại hoà đồng cởi mở, đột ngột hỏi:
- "Bạn mới, hình như là Lí Tiểu Mộng hay Lí Ngọc Mộng gì gì đó, anh Huỳnh chấm cậu ta rồi?"
Cao Phúc Minh thờ ơ đáp:
- "Thân đến độ sống cùng nhau thì chả chấm chứ còn gì nữa."
- "Nghĩa là cậu ta là em chúng ta?"
Bất cứ ai đi theo Huỳnh Mẫn Đạt , đều gọi nhau như anh em trong cùng một gia đình.
Tính cách hắn không phải loại dễ gần, còn là lớp trưởng kiêm trưởng ban kỉ luật, trong đầu chỉ toàn công việc, thập phần nghiêm túc. Cốt của ban kỉ luật chính là dẹp bọn manh động thích tỏ ra hơn người trong trường, suy cho cùng, bọn giang hồ chợ búa nhất lại chính là nhóm hắn.
Người đầu tiên đi theo hắn là Chu Đường Nhã, hai người sống cùng một chung cư, thân thiết là chuyện bình thường. Nếu không phải sau đó Chu Đường Nhã thấy xung quanh hắn không một bóng người, lôi thêm Cao Phúc Minh và Trần Mạnh Hưng nhập hội.
Xưng anh gọi chị là sở thích của hắn. Cao Phúc Minh mở mồm là đại ca, quay phải xưng chị em, quay trái kết nghĩa anh em lung tung, sau vụ bọn họ đánh Doãn Tú Kiệt suýt nhập viện mất máu, cả trường đều dè chừng hắn.
Cao Phúc Minh vui vẻ trả lời:
- "Tui cũng muốn có một đứa em trai à nha, hơn nữa còn là một người vô cùng xinh đẹp, đại ca thật sự vớt được bảo bối."
- "Em trai?"
Trần Mạnh Hưng e ngại hỏi.
- "Không phải em trai thì là ai?"
- "Cũng không hẳn, gọi như vậy, có hơi ngại"
Cậu ẩy ẩy gọng kính đen, theo thói quen ngoảnh mặt sang bên cạnh.
Cao Phúc Minh giống hệt Chu Đường Nhã, nhưng là phiên bản nam. Hắn khoác vai Trần Mạnh Hưng trong thang máy, ha hả nói cười gì đó.
Thang máy nháy mắt lên tới tầng 20, ba người lần lượt bước ra khỏi thang máy, Cao Phúc Minh cao giọng:
- "Chuẩn bị gặp thành viên mới trong hội nào."
- "Còn chưa biết là em út hay anh cả đâu."
- "Ý chị là sao?"
Chu Đường Nhã cười lạnh, ra hiệu cho hắn tự vào mà xem.
Trần Mạnh Hưng nhấn chuông, như thường lệ chờ hắn ra mở cửa.
................
- "Anh Huỳnh không có nhà?"
- "Không phải."
Chu Đường Nhã đáp, trực tiếp móc chìa khoá dự phòng dưới gốc cây trước cửa nhà hắn, vươn tay mở cửa.
- "Chị làm gì vậy?"
- "Có gọi đến mấy đại ca cũng không ra đâu."
Trần Mạnh Hưng chưa kịp phản ứng, hai người kia đã tiến vào. Cao Phúc Minh ráo riết nhìn chung quanh một hồi, cất giọng gọi to:
- " Mẫn Đạt, Đạt đại ca!"
Đáp lại hắn là một mảng tĩnh lặng.
Cả căn hộ trống hoắc, ngoại trừ con mèo tam thể đang nằm vắt vẻo trên thành sô pha, ngay cả Lí Tiểu Mộng cũng không thấy đâu.
Chu Đường Nhã tựa hồ không quá ngạc nhiên, ngồi xuống sắp xếp đồ ăn trong túi đặt lên thảm.
- "Ổng quên hẹn?"
Chu Đường Nhã cười trừ:
- "Không có đâu, thích thì vào tìm, tao không vào."
Trần Mạnh Hưng mù mịt, theo Cao Phúc Minh kiểm tra các phòng xung quanh. Bỗng, họ nghe thấy tiếng nước xối xả, ngay sau đó ngừng bặt, tiếng sột soạt vang lên, phá vỡ khoảng không tĩnh lặng trong gian nhà.
Anh cậu mà lại tắm vào giờ này sao?
Trần Mạnh Hưng ẩy ẩy tay Cao Phúc Minh, hắn hiểu ý đánh bạo tiến vào phòng ngủ.
- "Đại ca, tắm xong chưa?"
Trần Mạnh Hưng đang định lên tiếng phụ hoạ, chợt nghe thấy một giọng nói quen thuộc vọng ra ngoài:
- "Tiểu Mộng, nâng chân lên một chút."
Trần Mạnh Hưng: "..."
Cao Phúc Minh: "..."
Cao Phúc Minh: "May mà chưa phải, "Tiểu Mộng , nâng mông lên một chút.""
Trần Mạnh Hưng: "..."
Vẫn còn đứng đây đùa được!
Lúc hai người ra khỏi, Chu Đường Nhã đã bắt đầu nướng thịt. Cô cười cười, hỏi:
- "Biết nên gọi là gì chưa?"
Hai người kia ra sức gật đầu lia lịa, bị doạ cho sang chấn tâm lý rồi.
................
- "Anh lớn !"
Huỳnh Mẫn Đạt : "?"
- "Ai là anh lớn."
Cao Phúc Minh chỉ chỉ người bên cạnh:
- "Anh lớn."
- "Không phải chúng mày chỉ có một thủ lĩnh thôi à?"
Cao Phúc Minh mỉm cười lắc đầu:
- "Đại ca chỉ có một, đại ca là thủ lĩnh, thể hiện sự tôn trọng khiêm nhường bọn em dành cho anh. Anh lớn cũng gần giống thế mà cũng không phải thế, nhiều từ có thể có một nghĩa mà cũng có thể không phải, khi dùng "tôi", sắc thái chắc hẳn sẽ khác với khi dùng "tớ", suy cho cùng chúng đều là cách xưng hô, anh hiểu hông?"
Huỳnh Mẫn Đạt p: "..."
Thằng này bị ngu à? Giáo viên văn thế hệ 2X.
Cao Phúc Minh vừa ăn năm cái kẹo whisky chocolate đã bắt đầu kêu cha gọi mẹ, hi hi ha ha ngả người gối lên vai Trần Mạnh Hưng, lăn ra ngủ say như chết.
Ăn kẹo cũng say được!
Trần Mạnh Hưng ghét bỏ ẩy người ra, tên này như không xương nằm oạch xuống sàn nhà, vung vẩy chân tay.
- "Anh Đạt, em để nó ngủ đây nhé, em không vác nó về được."
Huỳnh Mẫn Đạt nghiêng đầu nhìn người kia, thấy cậu vẫn chăm chú nhìn cốc trà sữa trước mắt, thấp giọng hỏi:
- "Muốn uống không?"
Lý Tiểu Mộng không nhìn hắn, hỏi:
- "Sao ngươi không uống?"
- "Tôi không thích"
- "Đại ca vốn không thích trà sữa, đặc biệt là trà sữa trân châu. Anh ấy thường cảm thấy buồn nôn khi uống, nhưng không phải ai cũng thấy vậy. Có những người thấy nó rất ngon, như Cao Phúc Minh hay Đào Trang Anh, cậu thử xem.
Chu Đường Nhã một bên giúp hắn giải thích, đá đá cái tên đang mềm oặt dính chặt trên sàn nhà.
Nguyễn Bảo Uyên không đáp, khẽ liếc hắn.
Huỳnh Mẫn Đạt không ngờ mình hiểu người nọ muốn biểu đạt cái gì, theo thói quen đón lấy cốc trà sữa trên tay cậu, bóc phần nắp ni lông ra.
- "Uống đi."
Hắn biết cô hơn hai năm, Chu Đường Nhã biết hắn là thẳng nam, thẳng nhất cái trường cấp 3 này, thẳng hơn bất cứ ai cô từng gặp.
Cơ mà, cảnh này nó cứ quái quái sao ấy?
Đại ca, sao anh có thể giao tiếp bằng mắt với người ta mà vẫn truyền đạt đủ ý được vậy? Hơn nữa còn thản nhiên phát đường quen tay đến vậy?!
Lý Tiểu Mộng khẽ uống một ngụm, đôi môi đỏ ửng bởi thấm nước mà trở nên ẩm ướt, bóng loáng, mỏng manh như cánh hồng.
Cậu khẽ liếm môi, cảm nhận dư vị mới mẻ trong khoang miệng.
- "Cũng không tệ."
- "Uống thêm đi, đừng bỏ thừa."
Huỳnh Mẫn Đạt thản nhiên giúp hắn lau miệng, vươn tay vén lọn tóc còn ướt đang bám lấy khuôn mặt trắng hồng nọ.
Chu Bóng Đèn: "..."
Chắc bà đây nhầm thật rồi.
Trên thực tế, Huỳnh Mẫn Đạt chưa bao giờ nói hắn không thích con trai, bởi khí thế toả ra khiến người ta hãi hùng nên mọi người vẫn luôn tự biên tự diễn. Hắn không quan tâm xu hướng tính dục, gặp ai thấy hợp thì yêu người đó, ai biết bây giờ hắn nhận mình thẳng, sau này cong như nhang muỗi nằm dưới thân người ta thì sao?
- "Anh có nghe thấy em hỏi gì không?"
Trần Mạnh Hưng ho khụ khụ mấy tiếng, phát hiện tên kia sắp bò lên người mình tới nơi rồi.
- "Hả?"
- "Em nói, em vứt nó lại đây được không?"
- "Không."
Ngay sau đó liền quay sang chăm chú quan sát người bên cạnh.
- "..."
Cái thứ thấy sắc quên bạn!
Cuối cùng, Trần Mạnh Hưng lôi lôi kéo kéo Cao Phúc Minh về phòng ngủ dành cho khách. Hắn trời sinh cao to lực lưỡng, mang làn da bánh mật khoẻ khoắn điển hình, tay chân rắn chắc hơn người. Trần Mạnh Hưng ghét tập thể dục, hắn tất nhiên không thể bằng cái tên mỗi ngày chống đẩy 50 cái này được, lúc vác được người nọ nằm lên giường đã tiêu toàn bộ calo.
Cao Phúc Minh mơ mơ màng màng kéo người kia xuống:
- "Hôm nay trời nhiều sao quá."
Trần Mạnh Hưng: "..."
Cậu ngẩng mặt lên, thấy bên trên vẫn là trần nhà trắng xoá, vỗ vỗ trán.
- "Bỏ tôi ra."
- "Ngắm sao với tui đi."
- "Phúc Minh, cậu say rồi."
Trần Mạnh Hưng cố gỡ cánh tay to vật đang đè cổ mình ra, càng cố, hắn càng ghì mạnh, cậu có hơi mất kiên nhẫn.
- "Tôi là ai?"
Cao Phúc Minh mờ mịt nheo mắt, đáp một câu:
- "Tiên nữ..."
- "..."
Trần Mạnh Hưng tức giận đạp hắn một cái vào mông, xoay người bỏ đi.
- "Trang Anh... buông tui ra đi..."
Cậu ngoảnh đầu, thấy tên quái vật nọ vẫn yên yên ổn ổn ngủ trên giường, chết lặng đôi chút. Trần Mạnh Hưng hít một hơi thật sâu, lặng lẽ rời đi.
Ngay cả trong mơ cũng gọi tên người kia.
.
Họ ăn uống một hồi thẳng tới 9 rưỡi tối. Chu Đường Nhã ợ dài một tiếng, căng da bụng chùng da mắt, cô sắp ngủ gục ra sàn đến nơi rồi.
Dọn dẹp mất tận 1 tiếng, Chu Đường Nhã và Trần Mạnh Hưng dọn rác chung quanh, trước khi về cầm theo túi rác vứt hộ hắn.
Huỳnh Mẫn Đạt vươn vai ngáp ngắn ngáp dài đi đánh răng, trở về phòng đã thấy có kẻ đang ngồi xổm dưới đất.
Hắn cụp mắt, tiến lại gần kéo tay người nọ.
- "Đi đánh răng."
Lý Tiểu Mộng ghé mắt nhìn Huỳnh Mẫn Đạt, nhổm người theo hắn vào phòng vệ sinh.
- "Há miệng ra."
Cậu "hả" một tiếng, hương bạc hà đã xộc thẳng lên mũi, ôm lấy khoang miệng cậu. Lý Tiểu Mộng ho một tiếng, hung hăng trợn mắt:
- "Cay quá."
- "Súc miệng đi."
Nói rồi đưa cốc nước tới gần môi cậu, nhẹ nhàng đặt tay sau gáy cậu, nâng đầu lên.
Người xưa đánh răng bằng gì sao vẫn trắng quá vậy?
Huỳnh Mẫn Đạt thầm nghĩ, tay trái chạm nhẹ lên má cậu, tay phải cẩn thận giúp Lí Tiểu Mộng đánh răng, xúc cảm mềm mại nơi đầu ngón truyền tới não bộ, hắn cụp mắt, nén cảm giác muốn ôm lấy người kia, vuốt ve mái tóc mềm mại, bao trọn người trong lồng ngực.
Ai biểu đẹp quá làm chi ...?
Huỳnh Mẫn Đạt giúp hắn lau mặt rồi mới trở về phòng.
Lí Tiểu Mộng từ đầu đến cuối không nói chuyện, theo hắn sang phòng ngủ.
- "Lên đi?"
Huỳnh Mẫn Đạt bình thản nói.
- "Không đuổi ta đi sao?"
- "Cao Phúc Minh chiếm mất giường phụ, không đạp tôi xuống là được."
- "Ngươi chắc ta không đạp ngươi xuống."
- "Hôm nay cậu mà đạp tôi tôi cho cậu vào nhà vệ sinh ngủ."
Lý Tiểu Mộng bĩu môi, chậm chạp nép một góc đệm, quay lưng về phía hắn. Mặc dù hắn thích vẻ bề ngoài của người kia, suy cho cùng cũng không phải loại quan hệ quá thân mật quá mức, chưa đến nỗi nửa đêm lén lút sờ mó người khác, cũng ngoảnh sang một bên, yên yên ổn ổn đánh một giấc.
Đây là lần đầu tiên họ ngủ cùng nhau trong hoà bình.
- "Á á á á á á !"
Huỳnh Mẫn Đạt nheo mắt, thấy một khuôn mặt kinh hãi hiện lên trong tầm mắt, bực bội quát:
- "Mày hét cái mẹ gì ?"
- "A...anh ngủ với..."
- "Hai thằng con trai ngủ với nhau thì sao ? Mày có bệnh à? Đi đánh răng đi!"
Nắng vàng qua luồn lách qua rèm xanh, chiếu xuống một bên má săn chắc của hắn, điểm lên một màu sắc diệu kì.
Cao Phúc Minh mờ mịt nhìn hắn, thấy Lí Tiểu Mộng không biết từ bao giờ, tay trái đã vắt ngang ngực Huỳnh Mẫn Đạt , chếch đầu hướng vai hắn, tóc đen xoã tứ tung, ngủ ngon lành.
Không phải cảm thấy sai sai nữa đâu, nó sai lè lè ra ấy!
- "Cơ mà..."
Huỳnh Mẫn Đạt với với điện thoại đặt cạnh đèn ngủ, xem giờ.
- "Còn 20 phút nữa, mày gọi tao dậy làm gì."
- "Em đâu..."
- "Bé mồm."
- "..."
Cao Phúc Minh ngoan ngoãn đứng trong nhà tắm chải truốt 15 phút, hí hoái nấu mì tôm, 20 phút sau mới thấy mĩ nhân không nóng không lạnh bước ra.
- "Anh lớn, chào buổi sáng."
Lý Tiểu Mộng cố bắt chước theo ti vi, sứt vẹo đáp lại:
- "Chúc cậu một buổi sáng thật tốt lành."
Cao Phúc Minh: "?"
Thôi kệ, anh lớn nói gì mà chả được, mặc dù bình thường chẳng ai nói vậy.
Cậu ngồi đối diện hắn trên bàn ăn, Huỳnh Mẫn Đạt như thường lệ đeo tạp dề, bắt đầu nấu ăn trong bếp.
- "Anh mà cũng biết nấu ăn?!"
- "Thế mày nghĩ tao thế nào?"
Huỳnh Mẫn Đạt mặc kệ hắn, tiếp tục công việc của mình.
Là cái loại đầu đường xó chợ, mặt mày hung tợn, kêu "đói" một cái là đồ ăn bưng tận miệng, chỉ thiếu chưa bón cho ăn. Mới lớp 6 đã đi xe đạp điện, dáng người cao lêu nghêu, mới vào trường không đánh vài thằng không chịu nổi, chân tay dài ngoằng, cục súc muôn nơi, nhìn đi nhìn lại không thấy chỗ nào giống một đứa con đảm đang, học sinh ngoãn ngoãn ngoại trừ việc lọt được vào ban kỉ luật vì sức khoẻ tốt.
Đồ ăn toả hương thơm nghi ngút, Cao Phúc Minh thầm ực một tiếng, đưa mắt nhìn theo hướng tay hắn đang bưng đồ ăn đặt trước mặt Lý Tiểu Mộng .
- "Anh! Em xin miếng được không?"
- "Ăn nốt mì của mày đi."
Huỳnh Mẫn Đạt nhấn điện thoại gọi taxi giúp hắn. Còn 30 phút nữa vào lớp, vẫn đủ thời gian để Cao Phúc Minh trở về nhà thay đồng phục. Hắn chu môi vẻ uỷ khuất, cúi đầu húp nước mì.
Lý Tiểu Mộng đến nhìn hắn cũng không thèm, nâng mí mắt, gắp từng miếng một, chậm rãi bỏ vào miệng.
Sau ăn uống thôi cũng toát ra mùi quý tử vậy?
Cao Phúc Minh thật sự phải dùng hai từ "thèm thuồng" để miêu tả hắn, mắt dán không rời lên bát cơm người ta như bỏ đói lâu năm, thiếu chút nữa nước dãi đã chảy ra.
- "Ngon lắm."
Huỳnh Mẫn Đạt không rõ cậu giả vờ hay nói thật, trong lòng vẫn thầm vui sướng, đẩy vai cậu:
- "Ngon thì ăn nhiều chút, cậu gầy quá."
Từ bao giờ anh biết dùng loại giọng êm du đến vậy?
Lý Tiểu Mộng ngẩng đầu nhìn hắn, nghĩ nghĩ một hồi, gắp thức ăn còn nóng hổi ra một cái đĩa nhỏ, đưa tới trước mặt Cao Phúc Minh.
Anh lớn vạn tuế!
Huỳnh Mẫn Đạt ghét bỏ nhìn đàn em nước mắt ngắn nước mắt dài nốc thức ăn nhồm nhoàm , nói:
- "Taxi đỗ trước cổng chung cư rồi, nhanh mẹ lên!"
- "Anh đợi em tí!"
Cao Phúc Minh xốc cả đĩa lên, lao ra cửa.
- "Ê, đợi..."
- "Lát nữa gặp đại ca, anh lớn ở trường, thân ái, Bye!"
- "..."
Ý tôi là, đến trường nhớ trả đĩa.
Trường Trung học Phổ Thông Lý Trạch Hồng, cái tên đó cũng chính là tên phó tướng dưới triều Lý, đồng thời là bố cậu.
Ban đầu Nguyễn Bảo Uyên không để ý bới cậu chỉ đọc được chữ Hán, sau này Huỳnh Nam Phong chỉ cho, cơ mặt cậu có chút vặn vẹo.
Cảm giác như đang ngồi trong lòng cha nghĩa đen vậy.
- "Còn trường nào tên là Lý Hoài Nam không ?"
Huỳnh Mẫn Đạt nhìn cậu, đáp:
- "Không hỏi còn trường nào tên là Lý Tiểu Mộng à?"
- " Tôi xứng sao ?"
Ồ, học được cách đổi xưng hô rồi kìa.
- "Không có, nhưng có một con đường tên Lý Hoài Nam nằm rìa khu đồng bằng sông Hồng."
- "Còn mẹ?"
- "Mẹ cậu..."
Huỳnh Mẫn Đạt lục lại suy nghĩ, nói:
- "Không có, tên bà trên mạng chỉ được đề là Nguyễn phu nhân, phó tướng phu nhân, Tường Vi công chúa, không có tên cụ thể."
- "Không phải Tường Vi công chúa, mẹ ta cơ."
Hắn ngạc nhiên, lỡ miệng thốt ra câu:
- "Cậu không phải con ruột do công chúa đẻ ra?"
Nói xong, hắn muốn tự đấm vào mồm mình.
- "Không, tôi là con thiếp thất."
Lý Tiểu Mộng cụp mắt, bồi thêm:
- "Mà cũng phải, đến tên Tường Vi công chúa còn chưa được lên, làm sao tới lượt mẹ ta ?"
Hắn sửng sốt, cậu ta nói ra câu này như một điều hiển nhiên, hoàn toàn không mang chút thương hại, đau buồn nào. Huỳnh Mẫn Đạt nhận ra, hắn đã dần thích nghi có người khác bên cạnh mà quên mất chưa tìm hiểu họ như thế nào.
Lí Tiểu Mộng tốt xấu gì cũng đến từ một triều đại khác, một triều đại làm nên lịch sử. Dẫu không phải người có sức ảnh hưởng lớn, chắc hẳn vẫn có thông tin, dù ít hay nhiều, tìm được bao nhiêu thì tìm.
Hôm nay cậu vẫn mặc áo dài, thong thả bước đi như một người của hiện tại, thanh thoát mà bí ẩn.