Chương 6: Giúp đỡ

2479 Words
“Sao nào, cậu còn không phục à?” Giống như cảm nhận được Đinh Nghị không hài lòng, Lâm Hồng Ngạn tiếp tục mỉa mai: “Đinh Nghị, cậu đừng quá coi trọng bản thân, sở dĩ tên vô dụng như cậu có thể bước vào nhà họ Hàn tôi. Không phải do cậu có bản lĩnh gì mà là do mẹ cậu sinh ra cậu quá tốt, lại chọn thời cơ tốt cho cậu, nếu không, người như cậu ngay cả tư cách làm người giúp việc cho nhà họ Hàn tôi cậu cũng không có!" Hai người giúp việc bên cạnh bên Lâm Hồng Ngạn khinh thường liếc nhìn Đinh Nghị, quả thực như Lâm Hồng Ngạn đã nói, tên Đinh Nghị này muốn bằng cấp không có bằng cấp, muốn bản lĩnh cũng không có bản lĩnh gì, ngoại trừ việc ngày sinh của anh ta đáp ứng tiêu chuẩn để kết hôn với Hàn Phi Dung ra thì toàn thân anh ta không thể tìm ra ưu điểm thứ hai. “Bà chủ, thư ký của thị trưởng Lý tới chơi!” Lâm Hồng Ngạn vừa nói xong, thì ông quản gia Chu Tẫn Trung chạy tới. "Thư ký của thị trưởng Lý? Anh ta đến nhà chúng ta làm gì?" Lâm Hồng Ngạn đột nhiên đứng dậy khỏi ghế sofa, vẻ kinh ngạc hiện rõ trên mặt. Chu Cẩm Trung lắc đầu nói: "Tôi cũng không biết, nhưng nhìn anh ta rất gấp gáp." “Đi theo tôi chào hỏi!” Lâm Hồng Ngạn vội vàng nói, bà ta chỉ là một trưởng khoa nhỏ của Viện kiểm sát thành phố, ở trước mặt một người ở trung tâm quyền lực như thư ký của thị trưởng cũng chỉ là một nhân vật nhỏ nhoi nên bà ta không dám lơ ​​là một chút nào. Lâm Hồng Ngạn dẫn một nhóm người đến cửa, Đinh Nghị đi theo phía sau, sau đó thấy một người đàn ông lực lưỡng khoảng ba mươi tuổi đang đứng ở cửa, người đàn ông này sống lưng thẳng tắp, ánh mắt khá sắc bén, nhưng hình như bây giờ có chuyện gì rất gấp gáp, cứ đi qua đi lại một chỗ. "Thư ký Hồ, sao ngài lại tới đây? Nhanh, mau vào đi. Tôi để Xuân Hoa Hạ Liễu pha trà cho ngài..." Mặt Lâm Hồng Nhạn đầy ý. cười, mặc dù biết khuya như vậy Hồ Đông Hải còn đến nhất định có việc gấp, nhưng dù sao đây cũng là phép tắc không thể thiếu được. Hồ Đông Hải vội vàng xua tay xin lỗi nói: "Bà Hàn, không cần vào đâu, Đông Hải tôi còn có việc gấp, tôi tới đây là muốn nhờ bà Hàn giúp đỡ." "Thư ký Hồ, ngài thật khách sáo, nếu ngài muốn nhờ tôi giúp gì thì cứ trực tiếp nói với tôi, nếu giúp được gì tôi sẽ giúp." Lâm Hồng Ngạn cảm thấy được yêu mà sợ, trong lòng thầm nghĩ, mặc dù cả nhà họ Hàn miễn cưỡng cũng coi như là gia tộc hạng nhất ở thành phố Kim Châu, nhưng dòng dõi của chồng cô là Hàn Thành Sơn lại là dòng dõi ít ​​được coi trọng nhất trong nhà họ Hàn, hơn nữa ông ta không có nhiều quyền lực ở Kim Châu thì làm sao có tư cách giúp đỡ một nhân vật lớn như Hồ Đông Hải. Hồ Đông Hải cũng không khách sáo với Lâm Hồng Ngạn, nói thẳng: "Đúng vậy, bà Hàn, phiền bà tìm giúp tôi một người." “Tìm người?” Lâm Hồng Ngạn sững sờ, Hồ Đông Hải nửa đêm đến nhà bà ta chỉ để tìm một người, anh ta muốn đang tìm ai chứ? “Đúng vậy.” Hồ Đông Hải gật đầu, tiếp tục nói: “Người kia hình như là con rể nhà họ Hàn của bà, y thuật cực kỳ siêu phàm.” “Đến tìm con rể nhà họ Hàn chúng tôi?” Đinh Nghị là cái tên đầu tiên nảy ra trong đầu Lâm Hồng Ngạn, nhưng bà ta nhanh chóng loại bỏ nó. Bà ta không nghĩ rằng con người vô dụng của Đinh Nghị lại có liên quan gì đến y thuật siêu phàm. Lâm Hồng Ngạn suy nghĩ một chút, không khỏi lắc đầu, khó hiểu hỏi: "Thư ký Hồ, ngài có chắc chắn người ngài cần tìm là con rể nhà họ Hàn chúng tôi không?" Nhà họ Hàn có một đại nghiệp lớn, ngoại trừ dòng dõi Hàn Thành Sơn, còn có năm dòng dõi khác, tổng cộng chỉ có ba người con rể, ngoài Đinh Nghị, Lâm Hồng Ngạn cũng đã gặp hai người kia, nhưng Lâm Hồng Ngạn cũng biết rằng hai người đó cũng không có gì liên quan đến y thuật siêu phàm. "Chắc chắn!” Hồ Đông Hải rất chắc chắn, bây giờ cô chủ nhà anh ta còn đang nằm trong phòng cấp cứu của bệnh viện, tính mạng nguy cấp, chính Lương Bỉnh Thu đã thề và bảo anh ta đi tìm con rể nhà họ Hàn, chỉ có anh mới có thể cứu được cô chủ. Hồ Đông Hải tin rằng trong tình huống như vậy, Lương Bỉnh Thu sẽ không dám nói đùa với anh ta. "Việc này, thư ký Hồ, sao ngài không hỏi lại xem có nhầm lẫn gì không. Nhà họ Hàn chúng tôi tổng cộng chỉ có ba người con rể, nhưng không có người nào là sinh viên khoa y..." Vẻ mặt của Lâm Hồng Ngạn rất khó xử, cũng không biết là ai lại đi nói giỡn với Hồ Đông Hải thế này. “Mẹ, người anh ta tìm là con.” Lúc này, Đinh Nghị đứng dậy, từ lúc Hồ Đông Hải lên tiếng, Đinh Dịch đại khái đã đoán được có người trong bệnh viện nói cho Hồ Đông Hải biết về mình. “Cậu cút sang một bên, cậu ở chỗ này làm cái gì!” Lâm Hồng Ngạn tức giận khiển trách, bây giờ là lúc nào rồi mà cái đồ thiển cận này lại xuất hiện làm loạn thêm, muốn ôm đùi đến điên rồi sao? Đùi của nhân vật lớn như Bí thư Hồ cũng muốn ôm? Nếu có chuyện gì xảy ra, cả nhà họ Hàn sẽ bị liên lụy. Nhìn thấy Lâm Hồng Ngạn không cho mình tý thể diện nào, Đinh Nghị không khỏi cảm thấy rất khó chịu. Nhưng khó chịu thì khó chịu, lúc này Đinh Nghị không thể tranh luận với Lâm Hồng Ngạn, nếu không, cả nhà họ Hàn đều không thể dung thứ cho anh. Hồ Đông Hải nghi ngờ liếc nhìn Đinh Nghị: "Bà Hàn, đây là ai?" Lâm Hồng Ngạn cố gắng cười: "Khiến thư ký Hồ chê cười rồi, cậu ta là con rể bất tài của tôi, tên là Đinh Nghị." “Con rể của Hàn phu nhân?” Hai mắt của Hồ Đông Hải không khỏi sáng lên, bản năng của anh ta nói cho anh ta biết, thiếu niên trước mắt chính là người mà anh ta muốn tìm: “Ngài Đinh, cậu biết y thuật chứ?" “Hiểu sơ.” Đinh Nghị nhàn nhạt nói. "Cậu ở chỗ này nói nhảm cái gì! Lập tức cút khỏi đây ngay!" Lâm Hồng Ngạn cực kỳ tức giận, cái tên vô dụng này dám ở trước mặt người như Hồ Đông Hải khoe khoang, thực sự quá không biết trời cao đất rộng. "Thư ký Hồ, thằng con rể bất tài của tôi, đầu óc nó có chút vấn đề. Đừng nghe nó nói nhảm, nó hoàn toàn không biết y thuật gì cả. Em gái nó còn đang nằm bệnh viện hấp hối." Lâm Hồng Ngạn quay đầu lại vội vàng giải thích, bà ta sợ rằng Hồ Đông Hải thực sự tin những lời nói nhảm nhí của Đinh Nghị rồi nhờ Đinh Nghị chữa bệnh cho người khác. Đến lúc đó lỡ như Đinh Nghị chữa bệnh xảy ra chuyện gì, cả nhà họ Hàn sẽ bị liên lụy. "Bà Hàn, bà có thể đã hiểu lầm ngài Đinh rồi. Ngài Đinh là người tôi đang tìm!" Ban đầu Hồ Đông Hải không chắc Đinh Nghị có phải là người mà Lương Bỉnh Thu đã đề cập đến hay không, nhưng Lâm Hồng Ngạn nói rằng em gái của anh đang nằm trong bệnh viện, Hồ Đông Hải đã có thể xác nhận kỹ lưỡng rằng Đinh Nghị chính là người con rể có y thuật siêu phàm mà Lương Bỉnh Thu đã đề cập đến! "Hiểu lầm... Hiểu lầm?" Bây giờ đến lượt Lâm Hồng Ngạn sửng sốt, nhìn thấy Hồ Đông Hải thần sắc kiên quyết, anh ta một chút cũng không giống đang nói đùa, chẳng lẽ cái tên vô dụng Định Nghị này thực sự biết chữa bệnh.? "Bà Hàn, tôi không có thời gian giải thích với bà, tình hình của cô chủ tôi rất gấp, ngài Đinh cần phải lập tức ra ngoài!" . "Đi thôi." Đinh Nghị thậm chí không thèm nhìn Lâm Hồng Ngạn, trực tiếp lên xe của Hồ Đông Hải. “Bà Hàn, xin lỗi không tiếp chuyện được.” Hồ Đông Hải cũng mở cửa xe, ngồi vào ghế lái. Mãi cho đến khi chiếc xe dần đi xa, Lâm Hồng Ngạn mới biết chuyện gì đã xảy ra, con rể vô dụng của mình lại được thư ký của thị trưởng mời đi? ! “Làm sao có thể?” Lâm Hồng Ngạn lẩm bẩm nói, bà ta biết trên người Đinh Nghị nhất định đã xảy ra chuyện gì đó mà bà ta không biết. Cùng lúc đó, trong phòng cấp cứu, hai người Giả Dược Kỳ và Lương Bỉnh Thu trông rất nghiêm túc. Trên giường bệnh là một cô bé mới sáu tuổi. Khuôn mặt của cô gái đen như mực, trông khá đáng sợ. "Tiến sĩ Giả, chủ nhiệm Lương, độc tố đã lan đến tim, không thể ngăn cản..." Một bác sĩ trưởng đeo kính thở dài nói, mặc dù cô bé bị rắn đuôi chuông cắn chưa đến mười phút đã được đưa đến bệnh viện. Nhưng bởi vì bệnh viện không có huyết thanh giải độc tương ứng. Cho nên dẫn đến nọc độc của rắn không thể bị ức chế một cách hiệu quả và nó đã lan ra toàn bộ cơ thể. Mặc dù Giả Dược Kỳ và Lương Bỉnh Thu đã cùng hợp tác để trì hoãn sự lây lan của chất độc, nhưng điều gì đến vẫn sẽ đến. Nọc độc của rắn cuối cùng lan đến tim … “Thông báo người nhà bệnh nhân, chuẩn bị tang lễ.” Giả Dược Kỳ thở dài nói, hiện tại anh ta cảm thấy lời Đinh Nghị nói cũng không phải vô lý, anh ta thực sự chỉ là một tên gà mờ, tiến sĩ y học thì như thế nào, ngay cả độc rắn nho nhỏ cũng không thể giải quyết được, chớ nói chi mà chữa bệnh lạ cho Đinh Tuyết. “Đợi lát nữa…” Lương Bỉnh Thu không khỏi liếc nhìn ra ngoài phòng bệnh, tự hỏi Hồ Đông Hải có mời Đinh Nghị không, nếu Đinh Nghị đến, có lẽ vẫn còn một phần hy vọng. "Chủ nhiệm Lương, nọc độc của rắn đã lan đến trái tim. Anh còn chờ gì nữa?" Giả Dược Kỳ sốt ruột nói, hiện tại anh ta có thành kiến ​​với Lương Bỉnh Thu, anh ta cảm thấy lúc trước Lương Bỉnh Thu biết được Đinh Nghị châm pháp cao siêu cũng không nói cho anh ta biết, là vì muốn nhìn thấy anh ta bị mất mặt. “Chờ Đinh Nghị.” Lương Bỉnh Thu đè nén sự sốt ruột trong lòng nói. "Chờ Đinh Nghị? Hừ! Chủ nhiệm Lương, anh thật coi cậu ta là thần sao? Tôi thừa nhận, cậu ta có chút bản lĩnh, nhưng độc độc đã lan vào tim, thiên vương đến cũng vô dụng. Các người chờ đi, tôi đi trước." Giả Dược Kỳ hừ lạnh một tiếng rồi trầm mặt đi ra ngoài. Bên ngoài phòng cấp cứu, một nam một nữ trung niên vẻ mặt lo lắng đang đi tới đi lui, thấy Giả Dược Kỳ đi ra, hai người lập tức chạy tới chào hỏi. "Bác sĩ, Niếp Niếp thế nào rồi?" "Xin lỗi, chúng tôi đã cố gắng hết sức..." Giả Nhạc Kỳ giả vờ đau khổ, anh ta vừa từ nước ngoài trở về nên không biết người đàn ông trước mặt mình là Lý Hải Dân, người có địa vị đứng thứ hai ở thành phố Kim Châu. Nếu anh ta biết, có lẽ anh ta đã không có thái độ như vậy. “Niếp Niếp!” Khi nghe tin dữ, người phụ nữ ngã quỵ xuống đất, khóc không thành tiếng. Ngay cả Lý Hải Dân, từ trước đến nay nổi tiếng là người điềm tĩnh, cũng đã rơi vào trạng thái xuất thần suýt nữa đứng không vững. “Xin chia buồn cùng gia đình.” Giả Dược Kỳ vội vàng nói một câu, rồi định quay người rời đi, anh ta không muốn đụng phải Đinh Nghị. Nhưng hết lần này đến lần khác sợ điều gì thì sẽ gặp điều đó, Giả Dược Kỳ mới đi được mấy bước, Hồ Đông Hải và Đinh Nghị đã xuất hiện ở trước mặt anh ta. Sắc mặt Giả Dược Kỳ lập tức tối sầm lại, nhưng mà Đinh Nghị không có thời gian để ý tới anh ta, một tên nhỏ bé như Giả Dược Kỳ anh muốn xử lý lúc nào cũng được, nhưng tính mạng của cô gái nhỏ không thể chậm trễ một phút. Đinh Nghị phớt lờ Giả Dược Kỳ và đi thẳng đến phòng cấp cứu. "Lãnh đạo, tôi đã đưa người đến rồi." Nhìn thấy vẻ mặt của Lý Hải Dân và vợ, Hồ Đông Hải cảm thấy bất an. Chẳng lẽ ... Lý Dân Hải ngồi trên băng ghế, ánh mắt vô hồn, thậm chí không thèm nhìn Đinh Nghị. Hồ Đông Hải thở dài, anh ta không nghĩ tới đã vội vàng như vậy, nhưng vẫn chậm một bước. “Để tôi vào xem thử.” Đinh Nghị nhíu mày nói. Mặc dù xét theo biểu hiện của vợ chồng Lý Dân Hải, cô gái nhỏ có thể đã chết, nhưng chuyện gì cũng có lỡ như, Đinh Nghị không có thói quen bỏ cuộc khi chưa đến giây phút cuối cùng. Lý Hải Dân không nói gì, rõ ràng ông ấy không có bất kỳ kỳ vọng nào đối với Đinh Nghị.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD