Trọng Kim ngồi dưới đất bình tĩnh nhìn trên đảo, trong biển phi cơ hài cốt, mặt khác phi công đứng ở Trọng Kim không xa địa phương, bọn họ cũng đều biết Trọng Kim càng bình tĩnh trong lòng liền càng khó chịu. “Trọng Kim…… Trong lòng khó chịu cũng đừng nghẹn, các anh em thấy ngươi như vậy cũng rất hụt hẫng nhi.” Máy bay vận tải thượng thượng giáo ngồi xổm Trọng Kim bên người an ủi hắn. “Ai mẹ nó khó chịu, bọn họ vì quốc gia mà chết, tuy chết hãy còn vinh!” Trọng Kim lau một phen nước mắt, gào rống nói. Theo sau đứng dậy hướng chính mình phi cơ đi đến, vừa đi vừa nói chuyện nói: “Mã lượng, thông tri vớt đội qua đi, những người khác cắt lượt cảnh giới, chúng ta cùng hy sinh các anh em cùng nhau trở về!” “Minh bạch!” Sở hữu phi công toàn bộ đều đáp lại Trọng Kim mệnh lệnh. Tây bộ chiến k

