Chương 12

1514 Words
Lục Mộ Thần nhìn Hạ Vy hoảng sợ, nhưng khi mọi chuyện đã tiến triển đến mức này, anh không có cách nào dừng lại, tay anh đã di chuyển đến eo cô và cởi cúc quần jean của cô, cơ thể anh đã nóng và đau. Anh ta muốn lợi dụng cô ta. Hãy đến để dập lửa.   Hạ Vy đang trong tình trạng bối rối, cô đột nhiên nhận thấy bàn tay của Lục Mộ Thần đã luồn vào trong quần và bắt đầu kéo quần lót của cô, cô hoảng sợ và đưa tay ra ngăn anh lại.   Lục Mộ Thần vừa mới kích động, dục vọng dưới đũng quần đã sưng lên không thể chịu đựng được, anh phớt lờ sự kiềm chế của Hạ Vy, thả lỏng cơ thể cô, quỳ trên ghế sô pha và bắt đầu cởi quần cô ra.  Hạ Vy sợ đến mức tái mặt, chống khuỷu tay lên ghế sô pha, cô chống nửa thân trên lên và muốn ngồi dậy, kéo lại quần, chỉ phát hiện nửa thân trên của cô ấy chỉ là một nửa khỏa thân mà tôi không biết. áo phông vén lên đến ngực, ở trên người cởi ra nội y, hai cái tuyết trắng bóng ngực hơi hơi ửng đỏ, trần trụi trong không khí ... Nàng khẽ kêu một tiếng, ôm lấy nàng. hai tay trước ngực.   Lục Mộ Thần thành công cởi quần dài, bắt đầu móc quần lót màu trắng của cô ra, mới phát hiện mình đã ướt đẫm rồi, xem ra miệng dù cứng rắn thế nào, nhưng thân thể lại rất thành thật, người phụ nữ này đáp lại anh.   "Không, không, không ..." Hạ Vy kiên định phòng tuyến cuối cùng, không cho Lục Mộ Thần cởi quần lót. Đôi mắt Lục Mộ Thần tràn đầy dục vọng cháy bỏng, anh làm sao có thể cầm lấy được, nếu không nhờ cô, thân thể anh sẽ rất khó chịu.   Trong lúc giằng co, chiếc quần lót mỏng manh xé toạc ra, trong căn phòng yên tĩnh này phát ra một âm thanh trong trẻo.  Hạ Vy vừa đau đớn vừa sợ hãi, lại càng cảm thấy có lỗi với gia đình mình, nhưng cô ấy biết rằng mặc dù lúc đầu cô ấy đang chống cự, nhưng cô ấy sẽ trao cả thể xác và tinh thần của mình cho người mà cô ấy muốn.  Lục Mộ Thần buông Hạ Vy ra, nhặt áo ngủ trên sàn mặc vào, cả người sau khi dục vọng được thỏa mãn. Có vẻ như những năm này thiếu ham muốn không phải vì vấn đề thể chất của anh ta, mà là vì anh ta rất ít khi chạm vào phụ nữ, và không một người phụ nữ nào có thể đến gần anh ta cả.   Và Hạ Vy đã đánh thức nhu cầu tình dục của cơ thể anh, anh không biết điều đó có tốt không, vì anh muốn cô, anh phải có trách nhiệm, nhưng anh chưa sẵn sàng chịu trách nhiệm với một người phụ nữ.   Quần áo của Hạ Vy vương vãi trên thảm cạnh ghế sô pha, đồ lót ở dưới chân Ôn Diên Tây, mặc dù đã bị rách, nhưng dù thế nào cũng phải mặc vào, vừa lúc cô cắn môi hồng vươn tay nhặt chúng lên. , Lục Mộ Thần nhặt chúng trước, đưa cho cô.   Khuôn mặt cô lập tức đỏ bừng, cô cầm lấy rồi quay lưng về phía Lục Mộ Thần mặc vào, tuy rằng trong lòng đang lưu luyến và có chút bất an, nhưng từ đáy lòng cô lại có một tia ngọt ngào bởi vì Lục Mộ Thần làm việc như vậy. khó lừa dối cô ấy. Hãy quan hệ tình dục với cô ấy.   Xem ra hắn tuy rằng thường ngày lạnh nhạt, nhưng nhất định là bị nàng động tâm, nếu không, hắn cùng nàng không có quan hệ.   Lục Mộ Thần nhìn chằm chằm tấm lưng trắng nõn xinh đẹp của Hạ, bị tấm lụa đen che khuất nửa người, nghĩ đến hành vi điên cuồng của anh ta đối với cô lúc trước, liền vội vàng quay mặt đi. anh ấy đã xem thêm.   Nhưng sau khi tất cả những việc anh làm trước đây cần phải xử lý, anh đợi Hạ Vy mặc quần áo xong, cuối cùng cũng nhìn cô chằm chằm.   "Tôi bốc đồng. Cô đặt điều kiện là đền bù. Chỉ cần trong khả năng của tôi, tôi có thể làm hài lòng anh" Lục Mộ Thần đã nghĩ kỹ rồi. Không phải cô muốn làm giám đốc sao? Anh có thể giúp cô học tập và nhận thức. ước mơ của cô ấy.   Hạ Vy trợn tròn mắt nhìn Lục Mộ Thần, “Ý của anh là gì?” Bởi vì sau này, Lục Mộ Thần giống như một người không sao cả, cho nên cô không thể nhìn thấu anh ta.   “Ngươi thật thông minh, ta không tin ngươi không hiểu ta nói cái gì.” Ánh mắt Lục Mộ Thần lạnh lùng quét qua mặt Hạ Vy, nàng xinh đẹp lại có thân hình chuẩn, nhưng hắn không định lấy một người vợ. ngay từ đầu, vì vậy ngay cả khi anh ta có một mối quan hệ., Nó không là gì cả.   “Chỉ là tôi không hiểu.” Đầu óc Hạ Vy tràn ngập Lục Mộ Thần vừa mới đè mạnh cô xuống ghế sô pha khiến cô đau đớn, hiện tại cô nhúc nhích một chút, cảm giác đau đớn trên cơ thể vẫn không ngừng biến mất. , cô không tin rằng anh lại vô cảm như vậy.   "Vậy thì anh sẽ nói rõ hơn cho em. Em vừa mới bốc đồng mà cư xử không bình thường. Em có thể đền bù cho anh bằng tiền, xe, nhà, thế nào cũng được, chỉ cần anh lên tiếng, tôi sẽ cố gắng hết sức để thỏa mãn." ngươi. ”Lục Mộ Thần nói thẳng, chỉ cần không gây phiền phức cho hắn.   Hạ Vy nhướng mi, ánh mắt rõ ràng kiên định, "Ta muốn ngươi, ngươi cho không?"   Giọng điệu thật lớn! Lục Mộ Thần trong lòng cười nhạo, sắc mặt ảm đạm, "Những gì tôi nói còn chưa đủ rõ ràng sao?"   Hạ Vy gật đầu, đương nhiên cô biết điều đó, cô vừa thích trái tim anh vừa khiến cô nhận lấy cốt nhục. Cô lắc đầu, lại gật đầu, mỉm cười nhưng nước mắt lại rơi, cô là một cô gái sẽ không hét lên dù bị thương chảy máu nhưng trên con đường tình yêu này cô đã khóc mấy lần rồi. theo sau Họ nói rõ ràng rằng họ không thể, nhưng cô ấy vẫn đang mơ!   Cô kiểm tra điện thoại di động và đứng dậy chuẩn bị rời đi, cô đã trao thân cho anh vì cô có anh trong lòng, cô không muốn bất cứ khoản tiền bồi thường nào mà anh đưa ra, vì cô không bán nó!   Cô ấy có thể tự kiếm tiền, có ô tô, có xe điện; những ngôi nhà, ngôi nhà mà bố mẹ cô ấy đã cho, tuy nhỏ nhưng rất ấm áp. Thứ cô muốn chính là tình yêu, không gì khác, Lục Mộ Thần không thể cho cô, vậy thì quên đi. Một ngày nào đó, một người đàn ông hiểu cô ấy sẽ lao vào yêu cô ấy.  Lục Mộ Thần nhìn thấy tính cách bướng bỉnh của cô, sắc mặt lạnh lùng muốn rời đi, ngay khi anh nắm lấy cổ tay cô, không muốn buông tha cho ai. Sau tất cả, dù không thể dành tình cảm cho cô nhưng anh vẫn muốn cô, dù sao thì cô cũng là người phụ nữ đầu tiên của anh, và anh không muốn phát triển thêm một mối quan hệ nào nữa vì nó quá rắc rối.   Ban đầu anh nghĩ rằng bằng cách đề nghị thỏa mãn mọi thứ vật chất của cô, cô sẽ sẵn sàng tiến vào một mối quan hệ lâu dài với anh, điều này sẽ thỏa mãn ham muốn tình dục của anh từ lúc nào không hay. ở tất cả.   “Buông ra!” Hạ Vy tức giận, giống như một con dã thú nhỏ hung bạo, cô cũng không thèm nhìn đến Lục Mộ Thần, đang giãy dụa, chỉ muốn rời đi.   "Với tình hình hiện tại, thật khó để thực hiện ước mơ của mình. Trình độ của cậu không tồi, điều kiện của tôi cho phép cậu có thể đạt đến độ cao như vậy mà không cần cố gắng, tôi khuyên cậu nên cân nhắc lại." anh Điều cần thiết là tình dục, nếu cô ấy có thể thỏa mãn anh ấy lâu dài thì anh ấy sẽ ủng hộ cô ấy lâu dài.   Hạ Vy nhìn anh với nụ cười xuyên thấu trên mặt, "Cám ơn lòng tốt của anh, tôi không cần!"   
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD