Một Luna.
Tất nhiên, điều này sẽ đến vào một ngày nào đó. Maverick sẽ cần một người thừa kế. Nhưng tôi nghĩ tôi cần có nhiều thời gian hơn.
Cảm giác mất kết nối một cách kỳ lạ khi cảm thấy trái tim mình tan nát vì một điều gì đó mà ngay từ đầu chưa bao giờ là một kịch bản có thể xảy ra. Ý tôi là, Maverick chưa bao giờ thực sự bày tỏ bất cứ điều gì giống như những gì tôi cảm thấy dành cho anh ấy, và tôi luôn biết từ xa rằng 'chúng tôi' sẽ không bao giờ hơn mức bạn bè. Và điều đó luôn là đủ đối với tôi. Chỉ cần ở gần anh ấy là mọi thứ trở nên ổn thỏa.
Nhưng bây giờ Maverick sắp trở thành 'họ'
Tôi thở dài.
Bàn tay tôi tìm đường đến chỗ tôi đánh dấu, các ngón tay tôi lần mò dưới cổ áo. Da tôi đã lành hẳn, nhưng khoảnh khắc răng Maverick cắm sâu vào cơ thể tôi vẫn còn đọng lại.
Tôi rời quán cà phê với lý do là cần hít thở không khí, nhưng với lời hứa rằng Alpha Horace có thể tin tưởng vào tôi.
Trái tim tôi có thể vỡ vụn, nhưng chắc chắn rằng tôi sẽ chỉ chọn người hoàn hảo nhất cho Maverick. Anh ấy xứng đáng với điều đó.
Tôi thực sự không chắc mình đang đi tới đâu, nhưng chiếc sedan màu đen mà Angela và tôi lái theo sau tôi với tốc độ thậm chí còn chậm hơn. Tôi biết Angela có lẽ đang ở trong đó nguyền rủa đứa con đầu lòng của tôi vì đã làm hỏng lịch trình của cô ấy, nhưng không đời nào tôi có thể khiến người khác chú ý ngay lập tức khi danh sách các Luna tiềm năng đang cháy túi.
Thật ra, tôi không có tư cách để gây sự chú ý với bất kỳ ai.
Tôi dừng bước và quay về phía chiếc xe.
Cánh cửa mở ra và Angela lao ra ngoài với tiếng kêu "Bạn thậm chí không nghĩ đến điều đó!"
Tôi sang số và rẽ vào góc cua trước khi cô ấy có thể bảo tài xế đi theo tôi.
Cả triệu năm nữa tôi cũng chưa bao giờ có thể chạy nhanh hơn một chiếc ô tô, nhưng tôi biết rõ những con phố này như lòng bàn tay và tất cả những gì tôi cần làm là rời khỏi quảng trường thành phố.
Khi tôi phá vỡ treeline, tôi sẽ chậm lại.
Con sói của tôi ôm gió luồn qua lớp lông. Tôi đã không thể dành cho anh ấy sự quan tâm mà anh ấy xứng đáng có được, nhưng sự ấm áp của anh ấy khiến tôi hiểu ra.
'Tôi rất vui vì chúng ta có nhau.'
Chúng tôi chạy đến bìa rừng, nơi suối nước ngọt di chuyển và chảy qua vùng đất của đàn chúng tôi. Là nơi chứa đựng nhiều kỷ niệm.
Những gì tôi tìm thấy ở đó sẽ trở thành thứ mà tôi không bao giờ quên.
Tôi lùi lại và bước chầm chậm đến mép nước.
Bơi trong nước, dường như không cần quan tâm đến thế giới, là Maverick.
Hoặc, làm chậm là giống như nó. Không có gì ngạc nhiên khi Alpha Horace không thể tìm thấy anh ta.
"Anh có cố gắng chạy khỏi bầy?" Tôi kêu lên. Maverick quay lại. Tóc anh ấy tung bay theo chuyển động và dính vào trán, và nụ cười toe toét mà anh ấy kết hợp với nó thật đáng yêu.
"Tôi đang nghỉ ngơi," anh gọi lại.
Tôi lắc đầu: “Mồ hôi chưa đổ thì làm sao mà nghỉ được”.
"Ai nói ta không đổ mồ hôi? Hôm nay nóng quá," anh ấy dang hai tay ra hiệu nước, "nước rửa sạch rồi."
"Hãy ra khỏi đó và quay trở lại làm việc."
Có điều gì đó thoáng qua trên khuôn mặt Maverick mà tôi không thể xác định rõ, nhưng sau đó anh ấy nhìn tôi với con mắt tò mò. Anh bơi về phía bờ.
"Ngươi tôn kính bổn vương đâu?"
"Tôi vô cùng tôn trọng nhà vua của mình, nhưng đối với người bạn thân nhất của tôi, tôi hoàn toàn không để trong lòng."
Tôi quay lại và với lấy chiếc khăn mà tôi thấy đang nằm trên một tảng đá. Nước vỡ và bắn tung tóe sau lưng tôi.
Khi tôi quay lại, tôi đối mặt với một Maverick rất ướt và đang trần truồng.
Như thể hôm nay tôi bị một Richards đau tim chưa đủ, giờ đây tôi lại phải đối mặt với một tình huống nguy hiểm đến tính mạng khác.
Mọi thứ Maverick có đều được phơi bày ra và tôi không chắc mình có thể giả vờ thờ ơ khi biết rằng mắt mình đang nhìn mọi thứ trừ người đàn ông trước mặt tôi.
Họ bị rút lui giống như kẻ phản bội, nhưng thật kỳ lạ khi đứng về phía tôi, họ là những quả bóng thạch.
Maverick cầm lấy chiếc khăn mà tôi quên mất là mình đang cầm, một nụ cười nhếch mép hiện rõ trên khuôn mặt anh ta. Tôi không chắc tình huống này có gì buồn cười với anh ấy nhưng ít nhất một trong số chúng tôi đã có khoảng thời gian vui vẻ.
Chiếc khăn cuối cùng quấn quanh cổ anh ấy, và nếu tôi ở trong tình trạng khó khăn của anh ấy, hoặc thiếu nó, thì đó không phải là nơi đầu tiên tôi cân nhắc che lại. Nhưng tôi biết gì đây? Không giống như tôi có một cơ thể như vậy để phô trương, đó là một điểm tốt vì chỉ có hai chúng tôi ở đây.
Khi bàn tay của Maverick tìm đường đến ve áo khoác của tôi, tôi chắc chắn rằng tất cả máu trong não của tôi đều chảy hết.
“Cậu đã không ăn mặc như thế này kể từ buổi dạ hội,” anh nói, kéo nhẹ ve áo cho thẳng ra.
"Không có lý do gì," tôi thở ra giữa hai chúng tôi. Tôi cảm ơn Nữ thần Mặt trăng vì vẫn còn thứ gì đó trong đầu để chỉ đạo miệng của tôi.
Những giọt nước từ tóc mái của Maverick chảy xuống, giờ đọng lại trên mắt anh. Nó lấp lánh với ánh nắng chói chang, thu hút ánh nhìn của tôi. Tôi say mê cách nó phồng lên và béo lên, trở nên nặng nề và sẵn sàng rơi xuống.
Nó buông tay, và tôi đi theo nó suốt chặng đường.
Mẹ kiếp.
Tôi chớp mắt thật nhanh. Hai má tôi đang bốc cháy, hơi nóng lan tỏa khắp cơ thể.
Mặt trời ẩn sau những đám mây, thả chúng tôi trong một cái bóng và nhận lấy ánh sáng mà tôi thề là tôi đã nhìn thấy trong mắt Maverick.
Anh ấy chớp mắt, lắc đầu và di chuyển xung quanh tôi.
"Cậu trông giống như Kline."
Và như bị dội một gáo nước đá lên đầu, tôi choáng váng quay trở lại thực tại.
Tôi không biết mình nên xúc phạm hay tức giận trước nhận xét của anh ấy. Một mặt, Kline là một kẻ nhếch nhác. Mặt khác, tôi không thể phủ nhận anh ấy ăn mặc đẹp ngay cả khi đó không phải gu của tôi.
Nhưng chưa bao giờ Maverick so sánh chúng tôi.
Tôi đã quyết định.
Tôi đang tức giận.
“Điều đó không làm ngài hài lòng sao, thưa bệ hạ?” Tôi cáu kỉnh, quay về phía anh. Sự tức giận của tôi là một tấm đệm giữa sự trần trụi của anh ấy và ham muốn của tôi.
"Đừng như vậy."
"Như cái gì? Một người thay thế? Tôi ăn mặc sang trọng, sẵn sàng phục vụ. Đây không phải là điều ngài muốn khi đặt tên cho tôi là Beta sao?"
Giọng tôi cao dần theo từng từ. Tôi không nhớ mình đã từng la mắng Maverick trong suốt thời gian chúng tôi là bạn. Nhưng tôi không thể không cảm thấy như thể mình đã không đạt được kỳ vọng của anh ấy. Sự im lặng của anh ấy khi anh ấy mặc quần áo là tất cả câu trả lời tôi cần.
"Tôi hiểu. Tôi có phải là trò đùa với cậu không?"
"Không bao giờ."
Niềm tin trong mắt anh ấy không đủ để mang lại cho tôi sự nhẹ nhõm mà tôi muốn từ anh ấy. Tôi chế giễu và nhìn đi chỗ khác. Tôi thậm chí không thể nhìn anh ấy ngay bây giờ.
Đã đến lúc tôi rời đi.