Sau này, Nguyễn Huy mới hiểu —
có những nơi không cần giết người, chỉ cần để người ta **đứng đó đủ lâu**, là đã bắt đầu chết rồi.
Ma Thần Tông hiện ra trước mắt hắn như vậy.
Không giống núi.
Không giống thành.
Nó giống một **vết thương đen kịt** bị ai đó dùng sức xé toạc bầu trời, rồi để mặc nó rỉ máu suốt vô số năm tháng. Những khối đá đen pha kim loại chồng lên nhau, thô ráp và lạnh lẽo, tồn tại không phải để che chở, mà để **nghiền nát**.
Những phù văn cổ xưa phủ kín tường thành không hề phát sáng. Ngược lại, chúng tối đến mức ánh sáng xung quanh dường như bị hút cạn, như thể nơi này đã quen với việc nuốt chửng mọi thứ — từ ánh sáng, hy vọng, cho đến sinh mệnh.
Nguyễn Huy đứng dưới chân thành, ngẩng đầu nhìn.
Hắn không cảm nhận được uy áp bộc phát.
Nhưng tim hắn vẫn chậm lại.
Không phải vì sợ.
Mà vì **cơ thể hắn đang bị buộc phải cúi đầu**.
Sinh mệnh lực trong huyết nhục vận hành nặng nề, từng nhịp như bị một bàn tay vô hình ghì chặt. Hắn chợt hiểu ra — ở đây, trận pháp không cần đe dọa. Nó đã nghiền nát quá nhiều sinh linh rồi, đến mức **bản thân sự tồn tại của nó đã là lời cảnh cáo**.
Cổng tông môn mở ra.
Không tiếng hô.
Không nghi lễ.
Chỉ là hai cánh đá đen khổng lồ tách ra, để lộ một khe tối sâu hun hút. Bên trong không có ánh sáng, chỉ có cảm giác lạnh lẽo như đang đứng trước miệng một con hung thú cổ xưa vừa tỉnh giấc.
Nguyễn Huy bước qua.
Khoảnh khắc đó, có một thứ gì đó lướt qua toàn thân hắn.
Không phải linh lực.
Không phải thần thức.
Mà là **quy tắc**.
Một loại quy tắc cao hơn phàm giới, đang lặng lẽ hỏi hắn một câu không lời:
*Ngươi có xứng đáng tồn tại ở đây không?*
Ầm—!
Cánh cổng khép lại phía sau, âm thanh trầm đục và nặng nề, giống như nắp quan tài vừa bị đóng sập.
Nguyễn Huy không quay đầu.
Có những nơi, quay đầu chỉ khiến người ta chết nhanh hơn.
---
Bên trong Ma Thần Tông là một thế giới được phân tầng bằng sự tàn nhẫn.
Những con đường đá đen kéo dài bất tận, cắt tông môn thành từng khu vực rõ ràng. Càng lên cao, linh khí càng đặc, đặc đến mức hóa thành sương mù. Còn nơi thấp nhất — nơi Nguyễn Huy đang đứng — không khí hỗn loạn, hôi mùi máu khô và kim loại.
Linh khí loãng đến mức phải chủ động vận công mới miễn cưỡng hấp thu được. Mỗi lần hít thở, phổi đau nhói như bị cát cào.
Thái Bảo đi phía trước.
Bóng lưng hắn không cao lớn, nhưng bước đi lại vững vàng, giống như một con thú đã quen với bóng tối, quen với việc bị dẫm đạp mà vẫn còn sống.
“Ở đây,” Thái Bảo nói, không quay đầu, “nhìn cái gì cũng khiến ngươi thấy mình nhỏ lại.”
Giọng hắn lạnh, đều, không cảm xúc.
“Đó là bài học đầu tiên.”
Hắn dừng bước, quay lại nhìn Nguyễn Huy.
“Ở Ma Thần Tông, kẻ yếu không có tên.”
“Chỉ có số hiệu.”
“Ngươi sống — ngươi là tài sản.”
“Ngươi chết — ngươi là phân bón cho hộ tông đại trận.”
Nguyễn Huy nhìn quanh.
Có kẻ ánh mắt điên loạn, khí tức bành trướng đến méo mó. Có kẻ cúi gằm mặt, bước vội, như sợ bị chính cái bóng của mình nuốt chửng.
Hắn thấy lính canh kéo lê một cái xác đệ tử ngoại môn qua đường. Máu kéo thành vệt dài trên đá đen, sẫm lại rất nhanh.
Không ai dừng lại.
Sự thờ ơ ở đây không phải vì tàn nhẫn —
mà vì **quá quen**.
---
Nguyễn Huy được ghi danh làm **đệ tử tạp dịch**.
Không bất ngờ.
Cũng không thất vọng.
Khi rời khỏi khu đăng ký, Thái Bảo bỗng nói:
“Năm nay ta hai mươi mốt tuổi. Bằng ngươi.”
Hắn im lặng một lát, rồi nói tiếp, như đang nói với chính mình:
“Một năm trước… ta cũng bắt đầu từ đây.”
Hắn nhìn Nguyễn Huy, không khích lệ, cũng không an ủi.
“Cố sống.”
“Cố tu luyện.”
“Khi vào được ngoại viện… ta sẽ bảo kê cho ngươi.”
Nguyễn Huy khẽ cười.
Ở Ma Thần Tông, lời hứa không mang ý nghĩa lâu dài.
Nhưng ít nhất, nó cho người ta một lý do để **chưa chết ngay hôm nay**.
---
Căn chòi của hắn nằm ở rìa thấp nhất tông môn.
Vách gỗ đen pha kim loại kêu ken két mỗi khi gió lùa. Trên bàn đá là một túi vải thô, bên trong có **mười viên hạ phẩm linh thạch**.
Nguyễn Huy nhìn chúng rất lâu.
Mười viên linh thạch.
Đủ để đổi lấy một chút tương lai.
Hoặc đổi lấy một cái chết bớt thảm hơn.
Hóa ra, ranh giới giữa hy vọng và tuyệt vọng… lại mỏng đến vậy.
---
Sáng hôm sau.
Boong—!
Tiếng chuông không vang xa, mà đâm thẳng vào thần kinh. Nó kéo toàn bộ đệ tử ngoại môn ra khỏi tu luyện, thô bạo và lạnh lùng.
**Xếp hạng ngoại viện 1 năm 1 lần** — bắt đầu.
Nguyễn Huy vốn không định đi.
Hắn chỉ là tạp dịch.
Ngay lúc đó, Thái Bảo đứng trước cửa.
“Đi xem ta thi đấu không?”
Nguyễn Huy gật đầu.
Có những thứ, dù chưa đủ tư cách chạm vào,
nhưng **nhìn thấy sớm một chút… sẽ biết mình còn thiếu gì**.
---
Quảng trường thi đấu trải rộng như một biển đá đen.
Mặt đất chi chít vết nứt, dấu cháy, những mảng màu nâu xỉn — dấu tích của vô số sinh mạng từng tan biến ở đây. Gần hai triệu đệ tử ngoại môn tụ tập, tiếng gào thét chồng lên nhau, khiến không khí rung chuyển.
Trên cao, vài bóng người lơ lửng giữa không trung.
Đệ tử nội môn.
Họ không đến xem kịch.
Họ đến để **chọn công cụ**.
Nguyễn Huy ngồi ở khán đài thấp.
Ánh mắt hắn vô tình dừng lại trên một thiếu nữ cao ráo, dung mạo lạnh lẽo. Có người bắt chuyện, có kẻ cười cợt, nhưng nàng không đáp.
Rồi nàng ngước lên.
Ánh nhìn chạm nhau.
Trong khoảnh khắc đó, tim Nguyễn Huy khẽ lệch một nhịp.
Một ý nghĩ hoang đường lóe lên —
*nếu có thể đứng cùng nàng…*
Hắn lập tức dập tắt.
Không phải vì tự ti.
Mà vì **hiểu rõ**.
*Chưa đủ tư cách.*
---
“Nguyễn Thái Bảo! Lên đài!”
Đối thủ của Thái Bảo mắt đỏ vì hỏa độc, hai tay quấn xích sắt rực lửa. Mặt đá dưới chân hắn vừa bước lên đã bắt đầu nung đỏ.
“Huyết Tộc?” Hắn cười gằn. “Máu của các ngươi rất bổ.”
Hai sợi xích hóa thành hỏa xà lao tới.
Thái Bảo không né.
Huyết văn trên ngực hắn bùng lên. Máu ép sát dưới da, đông cứng lại, tạo thành một lớp **huyết giáp** thô ráp.
Huyết Giáp Thần Hình.
Lửa thiêu đốt. Da thịt cháy khét.
Hắn gầm lên, nắm chặt sợi xích nung đỏ. Da nổ tung, xương trắng lộ ra.
Một cú đâm thương.
Một trảo xé đan điền.
Đối thủ chết trong tiếng xé rách.
Thái Bảo thắng không phải bằng kỹ xảo.
Mà bằng **ý chí không chấp nhận chết**.
---
Khi cái tên **Dương Nga** vang lên, quảng trường lặng đi.
Nguyễn Huy ghi nhớ cái tên ấy từ khoảnh khắc đó.
Đối thủ của nàng gọi là Huyết Bùn Nữ Ma. Đầm lầy trồi lên, thủy châm giáng xuống như mưa.
Dương Nga chỉ nói một chữ:
“Mộng.”
Thực tại vặn xoắn.
Ảo giác nuốt chửng tâm trí đối phương.
Một cái chạm nhẹ.
Rắc.
Kết thúc.
Đẹp. Gọn. Lạnh.
Đến cuối cùng, xếp hạng của năm nay được khắc lên bia đá.
Dương Nga — hạng nhất.
Cái tên ấy đứng một mình trên đỉnh, lạnh lẽo đến mức không cần ai sánh vai.
…
Nguyễn Thái Bảo — hạng mười sáu.
Khi đêm buông xuống, Nguyễn Huy ngồi xếp bằng trong căn chòi rách nát.
Linh khí tạp loạn xé rách kinh mạch. Tiểu cảnh giới **Luyện Thể tầng hai** bị ép đến cực hạn, mơ hồ chạm vào **tầng ba**.
Đau đớn lan khắp thân thể.
Nhưng trong bóng tối, ánh mắt hắn lại yên tĩnh đến lạ.
Có những người tu luyện để mạnh lên.
Có những người tu luyện để sống sót.
Còn hắn…
Hắn tu luyện vì không muốn **mãi đứng dưới ánh nhìn của kẻ khác**.
Ta không muốn cả đời… phải ngẩng đầu nhìn người khác.
Hoàng hôn tắt hẳn.
Ma Thần Tông chìm vào bóng tối — nơi những kẻ mạnh nhất đang lặng lẽ mài nanh vuốt, chờ lần giết chóc tiếp theo.
Hết chương 6
BẢN QUYỀN TÁC GIẢ
Tác phẩm do Guinh sáng tác, công bố lần đầu ngày 21/01/2026.
Mọi quyền thuộc về tác giả. Nghiêm cấm sao chép, chỉnh sửa, chuyển thể hoặc đăng lại dưới mọi hình thức khi chưa được phép.