Ba ngày này nữ phụ đến cả mặt anh em của Minh Tuấn Kiệt còn chưa nhìn thấy, chứ nói gì đến Minh Tuấn Kiệt? Cô chỉ biết rằng đồ ăn cô ăn là do Minh Tuấn Kiệt, nhân vật quan trọng nhờ người đưa tới cho cô.
Thư Nhã hừ lạnh một tiếng, nam chính sợ nữ phụ muốn dựa vào việc có ơn phải báo, nhân cơ hội để lừa hắn?
Nhưng anh ta thực sự không đoán sai.
Nữ phụ trước kia không thể, nhưng cô sẽ làm được. Nhập học đã được ba ngày rồi, Minh Tuấn Kiệt đã nhờ người mang đồ ăn ngon đến cho cô cũng ba ngày rồi.
Tuy rằng nguyên thân không làm điều gì, nhưng trong mắt nữ chính cô đã bị gán cho cái hai cái mác là "mạo danh" và "cố ý quyến rũ Minh Tuấn Kiệt".
Kể từ giờ phút này, cho dù cô muốn bảo vệ bản thân thì cũng đã muộn, nữ chính sẽ không buông tha cho cô. Dù sao kể từ lúc cô bị nam chính nhận nhầm đã là nguồn gốc của tội lỗi rồi.
Nếu đã như vậy, chẳng thà một là không làm, hai là không ngừng, dứt khoát đem hai cái mác này trở thành sự thật luôn.
Nam chính ngốc ngếch, vừa ngốc vừa giàu có, ánh mắt không tốt, cô sẽ dạy cho anh cách làm người.
Về phần nữ chính, Thư Nhã không có bất kỳ suy nghĩ tội lỗi nào với cô ta. Chưa kể từ thời khắc cô xuyên vào trong sách, cô đã phải đối diện với nữ chính lòng dạ thâm sâu, hơn nữa có thể nữ chính sẽ bán mình lên miền núi đào than cả đời, hơn nữa cũng đã năm 9012 rồi, không còn có cái gọi là "ơn cứu mạng, lấy thân báo đáp" kiểu tư tưởng này đã cũ rích rồi. Nếu không thì tại sao khi nam chính nhận nhầm người, anh không ở bên cạnh nữ phụ ngay lập tức?
Thậm chí anh ta còn chẳng thèm ló mặt ra!
Sau khi tan học vào buổi chiều, Thư Nhã nói với bạn cùng bàn, cũng chính là Ninh Hạ Ngọc người đã đánh thức cô vừa nãy, một tiếng xong thì cầm hộp trái cây đã ăn hết đi về phía lớp 12A7.
Hai ngày nay, nữ phụ vừa ngại ngùng vừa sợ hãi trong lòng, căn bản là không muốn đi tìm anh. Cho dù có nghĩ tới, nữ phụ cũng không dám, tính cách của nguyên thân quá hướng nội, quá nhạy cảm và nhút nhát.
Nhưng cô sẽ không sợ.
Nam chính học lớp 12A7.
Lúc cô đi tìm Minh Tuấn Kiệt, bạn bè của Minh Tuấn Kiệt đang nói chuyện phiếm với anh.
Dáng người to lớn của Hứa Vệ Trần đứng hơi cúi người, hai tay chống trên bàn, vẻ mặt tò mò: “Kiệt, cậu thích học sinh chuyển trường lớp 11 kia rồi à?”
Minh Tuấn Kiệt trả lời ngắn gọn, cả người đều lười biếng không có hứng thú trò chuyện: "Không."
"Vậy cậu nhờ người tặng hoa quả cho cô ấy tận ba ngày liền là như thế nào? Hay là người giúp việc nhà cậu đặc biệt cắt gọt cẩn thận rồi cho vào hộp mang đi tặng?"
Minh Tuấn Kiệt giật giật khóe miệng, về chuyện này, anh đã nghĩ xong lý do thoái thác từ sớm rồi: “Tôi và cô ấy…trước đây có một chút liên quan, tôi đã hứa với cô ấy sẽ chăm sóc cô ấy.” Thực ra, Minh Tuấn Kiệt vẫn âm thầm nói như vậy, năm tám tuổi anh đã hứa sẽ bảo vệ cô cả đời, nhưng hiện tại không cần cho bạn bè của anh biết điều này.
Hứa Vệ Trần lớn tiếng nói, trong giọng nói lộ ra vẻ kinh ngạc: "Chăm sóc cho cô ấy một chút? Chăm sóc đến mức nào? Coi chừng không lại bị người ta lừa đấy!"
Minh Tuấn Kiệt không trả lời những câu hỏi này, anh đương nhiên là tự có cân nhắc trong lòng.
Đây cũng là lý do tại sao anh không tự mình ra mặt trong ba ngày qua.
Vụ tai nạn năm đó đã xảy ra cách đây mười năm rồi. Mười năm trôi qua, bé gái dùng sức của chính mình cứu mạng anh năm xưa bây giờ cũng đã mười bảy tuổi.
Lòng người dễ thay đổi, không ai biết mười năm qua đối phương trở nên như thế nào, có còn lương thiện như trước không. Trước khi biết rõ con người của đối phương, anh chưa sẵn sàng để nói về câu chuyện của mười năm trước. Mười năm trước anh chỉ hỏi tên của đối phương, nhưng không nói ra tên của chính mình.
Tuy nhiên, anh vẫn sẽ thực hiện lời hứa mà mình đã hứa.
Còn về chăm sóc cô ấy như thế nào thì có rất nhiều cấp bậc, việc để cô ấy không phải lo chuyện cơm áo là chuyện bình thường, đơn giản nhất.
Thư Nhã không biết cuộc trò chuyện này giữa nam chính và bạn của anh, nếu biết được thì nhất định sẽ hừ lạnh trong lòng một tiếng.
Trong lòng cô, nam chính là một kẻ ngốc, bởi vì hành vi lỗ mãng của mình, mà anh đã làm hỏng cả một đời của nữ phụ.
Thậm chí vì sự quan tâm của nam chính dành cho nữ phụ lúc ban đầu mà cô ấy đã yêu thầm nam chính, cả đời cũng không quên được anh, vừa đào than vừa khóc, cô ấy cũng nhớ lại quãng thời gian “ngọt ngào” của hai người họ. Chính dựa vào những khoảng thời gian ngọt ngào ấy, mà nữ phụ mới có thể cắn răng kiên trì trong nhiều năm như vậy.
Bây giờ cô đã trở thành nữ phụ, cô không thể ngồi yên để chờ chết được.
Vậy thì đừng trách cô làm loạn!
Tuy tính cách của nam chính có chút bệnh kiều, hành vi dễ có xu hướng cực đoan.
Nhưng Thư Nhã không sợ, trước đây cô đã xem anime và biết rằng những người bị bệnh kiều sẽ chỉ thể hiện tính chiếm hữu và sự hoang tưởng mạnh mẽ đối với những đối tượng mà họ thích và loại bỏ sự tồn tại đang đe dọa tới bản thân họ.
Cô chỉ là "ân nhân cứu mạng" của nam chính nên không nằm trong những điều kiện trên.
Sau khi Thư Nhã đi đến lớp của nam chính, thì nhờ bạn nam ngồi bên cạnh cửa sổ gọi Minh Tuấn Kiệt đến giúp mình.
Bởi vì đã là cuối cấp, vậy nên hầu như tất cả các bạn cùng lớp vẫn còn ở lại lớp ngay cả khi đã tan học, tuy rằng Minh Tuấn Kiệt là trùm trường nhưng vẫn ở lại.
Sau khi nhờ người chuyển lời, không mất nhiều thời gian thì Thư Nhã đã nhìn thấy hai người con trai một trước một sau đi về phía cô.
Nam sinh đi phía trước có lông mày rậm và đôi mắt to, ánh mắt có thần sáng ngời, đầu hơi to, trông rất nhanh nhẹn hoạt bát, chắc không phải nam chính.
Về phần người phía sau ...
Ngay khi nhìn thấy Minh Tuấn Kiệt bước ra ngoài, ánh mắt của Thư Nhã liền sáng lên.
Không hổ danh là nam chính, vóc người cao ráo, ngoại hình không chê vào đâu được, gương mặt đẹp khiến cho người ta nhìn một lần sẽ không quên được, tuyệt đối là dáng vẻ mà Thư Nhã trước và sau khi xuyên vào sách cùng hầu hết tất cả các cô gái đều thích.
Đôi lông mày lạnh lùng, sự phóng túng và phù phiếm của anh đều hội tụ trong đôi mắt sâu và hẹp ấy.
Thư Nhã nhảy về phía trước hai bước và gọi Minh Tuấn Kiệt một cách hoạt bát: “Anh trai.”