Oan uổng

3426 Words

"Xin chào Trương tiên sinh, nghe Nhật Hà của nhà tôi nhắc tới cậu, cảm ơn cậu khi đó giúp nó nhiều như vậy." Thắng Hoài tự nhiên hào phóng đưa tay muốn nắm tay Trương Đức Toản. Trương Đức Toản lễ phép cùng hắn cầm một chút, thần sắc nhàn nhạt: "Tiêu tiên sinh quá khen, dễ như trở bàn tay thôi, chính cô luôn luôn vô cùng nỗ lực đang đời sống, tôi thực ra đồng thời không có giúp cô làm qua cái gì." Nghe được hắn nói "Chính cô luôn luôn vô cùng nỗ lực đang đời sống" câu này đánh giá thời gian, Mã Nhật Hà trái tim hết cách đến chỗ này ấm một chút, hắn nhất quán tích chữ như vàng, đây là cô lần đầu nghe được hắn đối với người khác trước mặt khen cô. "Cảm ơn là nên , lúc tôi không có ở đây, nhờ có mấy người những thứ này người bạn chiếu cố cô." Thắng Hoài cười như gió xuân, "Bây giờ tôi trở

Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD