Thông tin về buổi huấn luyện của Dương Thuẫn không hề chậm trễ được đưa tới tay Vũ Viêm ngay tối hôm đó. Vũ Viêm đọc qua một lượt sau đó nhíu mày. Y đối với những chuyện về Hạ Hàm vẫn có hiểu biết nhất định. Hạ Hàm không phải là người có thể cùng những thuộc hạ của y chạy một mạch 30 vòng sau đó còn tiếp tục tập luyện chống đẩy. Hạ Hàm cũng không phải một người vui vẻ hòa đồng, càng không phải người có thể đánh tay đôi với một quân nhân.
Hiện tại, có hai trường hợp xảy ra. Thứ nhất, Hạ Hàm mà từ trước tới nay Vũ Viêm biết chỉ là lớp vỏ ngụy trang để tiếp cận y. Mà hiện tại, khi mục đích đã đạt được, Hạ Hàm quyết định lột lớp vỏ ngụy trang ấy ra. Thứ hai, người hiện tại ở bên cạnh y thực sự không phải là Hạ Hàm. Còn chưa kể, Bạch Long còn nói rằng Hạ Hàm đã tự xưng mình là Dương Thuẫn.
[Cậu là ai?
Nói là ma, anh tin không?]
Cuộc nói chuyện hôm đó bất giác vang lên trong đầu Vũ Viêm. Thực sự… không phải là Hạ Hàm? Chuyện như vậy… thực sự có thể xảy ra sao? Vũ Viêm từ trước tới nay chưa từng tin vào những chuyện phi thực tế. Nhưng lần này… có lẽ… y sẽ phải đi xác nhận một khả năng mà đáng ra bình thường hoàn toàn không được y xem xét.
“Cộc cộc” Tiếng gõ cửa phòng vang lên đúng lúc Dương Thuẫn định leo lên giường đi ngủ. Người đến đương nhiên là Vũ Viêm. Dương Thuẫn nhướn mày sau đó để người vào, chính mình thì tiện tay đóng cửa lại.
Ngay khoảnh khắc vừa định xoay người, Dương Thuẫn cảm nhận được hơi thở nóng ấm ngay vùng gáy mình. Nếu không phải trong phòng chỉ có một mình Vũ Viêm, Dương Thuẫn nhất định sẽ lập tức xoay người vặn gãy cổ kẻ cả gan dám tiếp cận hắn từ phía sau lưng.
Dương Thuẫn xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt của Vũ Viêm.
– Chuyện gì?
– Cậu là ai?- Vũ Viêm hỏi.
– Là ma.- Dương Thuẫn lặp lại một lần, khóe môi lại khẽ câu lên. Cuối cùng cũng chịu chấp nhận rồi sao?
– Tên?
– Dương Thuẫn.
– Cậu thực sự không phải Hạ Hàm?- Vũ Viêm hỏi lại.
– Sao? Luyến tiếc người tình nhỏ hả?- Dương Thuẫn cười cười nhìn khuôn mặt sắc sảo của nam nhân đang áp sát mình.
– Không.- Vũ Viêm đáp.
– Tới đây chỉ để xác nhận điều này sao?- Dương Thuẫn mỉm cười.
Vũ Viêm nhìn đôi mắt mang đầy ý cười của Dương Thuẫn, cuối cùng vẫn là không nói thêm gì nữa mà tách ra.
– Nếu chỉ có vậy thì anh trở về đi. Tôi đã lăn lộn cả ngày rồi, rất mệt.- Dương Thuẫn mở cửa, ý đuổi khách vô cùng rõ ràng.
Những ngày tiếp theo đó, Dương Thuẫn vô cùng vô tư chạy theo Bạch Long đi huấn luyện. Những quân nhân ở nhà kho lúc này đã hoàn toàn công nhận Dương Thuẫn, cũng không dám coi nhẹ cậu như ngày đầu nữa.
Một thứ nữa cũng thay đổi trong những ngày này chính là thái độ của Vũ Viêm. Nếu nói trước kia chỉ là quan hệ bao nuôi bình thường thì hiện tại có thể nói là gần giống như bạn bè vậy. Vũ Viêm cách ngày sẽ phái người đưa tới cho cậu những viên ngọc thạch thô. Chủng loại đa dạng, độ hiếm cũng khác nhau. Chính nhờ vậy, tích phân của Dương Thuẫn trong những ngày cuối cùng này đã tăng lên tới tám con số.
Ngày 5 tháng 8- Còn hai ngày cho tới Mạt thế.
——————————————-
Tư Ninh chỉ là một học sinh bình thường trong một ngôi trường đại học tọa lạc ở phía Nam thành phố. Nếu nói cậu có thứ gì đó đặc biệt và khác thường so với người khác thì đó chính là tính hướng của cậu và không gian mà cậu sở hữu một tháng trước.
Tư Ninh đối với chuyện có được không gian tới lúc này cũng chỉ có thể cảm thán sự thần kì của số phận. Ngày đó, khi cậu đi ngang một quán bar liền nhìn thấy một người trạc trạc tuổi cậu. Người đó có khuôn mặt khá xinh đẹp, chỉ có điều đang bị người vây đánh. Cả thân thể cậu ta co lại trên mặt đất. Khuôn mặt xinh đẹp bị đánh tới thâm tím nhưng vẫn không thể giấu đi vẻ đẹp hơn người. Bản thân Tư Ninh vốn là một người không mạnh mẽ gì cho cam. Cậu không thể làm gì ngoài bấm máy gọi cảnh sát. Nhưng chưa để cảnh sát tới nơi, đám người kia đã rời đi. Thiếu niên kia lúc này mới buông lỏng thân thể ngất đi, hai bàn tay đang ôm thứ gì đó cũng buông thõng xuống. Đúng lúc Tư Ninh định đi lại gọi người giúp thì cửa sau của quán bar mở ra. Hai người có vẻ như là đồng nghiệp của thiếu niên chạy ra nâng cậu vào trong. Nhưng trong lúc họ không chú ý, vật mà thiếu niên đang nắm giữ trong tay rơi xuống đất. Nhưng vì tình thế lúc đó, chỉ có Tư Ninh để ý tới.
Tư Ninh nhanh chóng đi tới nhặt miếng ngọc lên nhưng chưa kịp đem trả thì một góc của miếng ngọc đã cào ra một đường trên tay cậu. Kế đó, trước mắt Tư Ninh tối đen.
Cuối cùng, khi cảnh sát tới nơi, Tư Ninh được đưa tới bệnh viện. Cuối cùng khi tỉnh lại cậu mới phát hiện ra mình đã hôn mê được hai ngày. Trong lúc đó, trong người đã tình cờ xuất hiện một cái không gian tùy thân. Tư Ninh lúc đó đã cảm thấy vô cùng vui vẻ, hiển nhiên cũng quên luôn chuyện đi tới tìm thiếu niên hôm nọ.
Cậu nghiên cứu không gian, cuối cùng sử dụng để trồng trọt cùng nuôi các loại động vật khác nhau, dự định sau này có thể nhờ đó mà kiếm chút đỉnh.
Hết buổi học, Tư Ninh nhanh chóng trở về nhà sau đó vào không gian kiểm tra. Ở bên trong, ngoài bãi cỏ xanh mát lúc này đã có thêm những luống rau, các loại cây ăn quả và thậm chí có cả lương thực. Thêm vào đó là một đàn gà, một vài con lợn và bốn con dê. Đó là tất cả những gì mà Tư Ninh có thể mua được bằng số tiền mà cậu tiết kiệm bao nhiêu năm nay.
Nhưng bấy nhiêu có lẽ cũng đã đủ. Nếu sau này cậu bán những thứ trong không gian, nhất định có thể mua thêm.
Tư Ninh vui vẻ dạo quanh không gian một vòng kiểm tra tình trạng của mấy loại cây sau đó dừng lại sau căn nhà gỗ. Ở đó, có một dòng suối trong vắt, dường như tỏa ra ánh sáng xanh nhè nhẹ và một nguồn năng lượng tinh thuần mà chính Tư Ninh cũng có thể cảm nhận được. Cậu lấy một cái cốc nhỏ, múc lên một ít nước. Nước trong không gian có thể uống, chắc hẳn dòng suối này cũng có thể. Mà năng lượng bên trong, cũng không có vẻ gì là có hại cho sức khỏe.
Nghĩ như vậy, Tư Ninh đưa cái cốc lên miệng. Khi dòng nước mát lạnh chảy xuống dạ dày, Tư Ninh cảm thấy cả người nóng lên, tầm mắt tối lại. Cứ như thế, cậu ngất đi.
Hôm đó là ngày 1 tháng 7. Còn 38 ngày cho tới mạt thế.
——————————–
Ngày 6 tháng 8.
Dương Thuẫn hôm nay không tới nơi tập luyện nữa, thay vào đó, hắn nhờ Bạch Long đưa mình tới phố đổ thạch một lần cuối cùng. Những ngày này, số tích phân mà Dương Thuẫn thu được cũng không ít nên hắn cũng chưa có ý định thu thêm. Hắn muốn tới đây mục đích là để tìm hiểu về dân cư ở đây và cách bố trí các cửa hàng mà thôi.
Phố đổ thạch cùng phố bán ngọc thạch ở ngay sát nhau. Tổng cả cũng gần tới một trăm cửa hàng với các loại ngọc khác nhau. Nơi này cũng là nơi mà thụ chính Tư Ninh tìm được các loại ngọc quý, khiến cho không gian của cậu ta thăng cấp trước khi cậu ta tới được căn cứ đầu tiên. Và hiện tại, khi Dương Thuẫn đã ở đây, hắn cũng mặc kệ vận mệnh của thụ chính đi theo đường nào. Hắn chỉ cần chuẩn bị tốt tích phân để sống qua mạt thế là được. Tám con số còn là quá ít. Hắn cần ít nhất là chín số. Chừng đó chắc cũng đủ để thăng cấp dị năng của hắn lên tới thượng cấp (từ cấp 8 đến 10).
Sau một buổi sáng dạo quanh, Dương Thuẫn cùng Bạch Long trở về nhà. Hôm nay hắn không muốn đi huấn luyện. Chỉ còn hai ngày cuối, hắn muốn dùng số tích phân bản thân đang có đổi thành quần áo, và đồ đạc để trong không gian. Còn lại, hắn sẽ bổ sung thêm một dị năng cuối cùng.
Đóng cửa phòng, Dương Thuẫn mở thương thành lên. Hắn đầu tiên bấm vào mục Thức ăn mua 600 chai nước loại 500ml chất vào một góc trong không gian. Kế đó là thịt tươi và rau. Vì thức ăn để bên trong không gian sẽ không hỏng, Dương Thuẫn cũng không lo ngại tình trạng của chúng.
Tiếp theo, hắn vào mục Thuốc mua các loại thuốc thường dùng. Ánh mắt hắn rất nhanh dừng lại ở thuốc Bổ sung dị năng. Do dự một lát, Dương Thuẫn mua ba mươi lọ.
Về phần đồ dùng, Dương Thuẫn mua các loại vật dụng hàng ngày, sau đó là một ít nồi niêu xoong chảo vân vân. Cuối cùng hắn mua quần áo thể thao, quần áo mùa đông, găng tay da và khá nhiều giày thể thao.
Những thứ vật dụng bình thường tốn khá ít tích phân nên Dương Thuẫn không ngại vung tay. Mạt thế đến, chỉ cần hắn sống sót, mọi thứ đều có thể kiếm lại được. Không cần cắt xén vô ích.
Sau khi đã chất đầy một phần tư không gian bằng các loại đồ dùng và đồ ăn, Dương Thuẫn bấm vào mục Vật Phẩm đặc biệt. Hắn bỏ ra 5.000.000 tích phân mua một lọ Thanh lọc cơ thể, tiếp đó lại bỏ ra 40.000 tích phân mua một chiếc xe thể thao được cải tạo đặc biệt do hệ thống đề cử .
Nhìn vật phẩm trong không gian nhiều thêm một chiếc xe, Dương Thuẫn có thể buông lỏng phần nào. Kế đó, hắn cắn răng mua Dị năng đặc biệt bất kì và Dị năng tự nhiên trung cấp bất kì.
Nháy mắt, số tích phân mấy ngày qua của hắn từ 8 con số trở về 1 con số. Số 0.
Ôm con tim đau đớn, Dương Thuẫn lựa chọn dung nhập tất cả những thứ bản thân vừa mua.
Đầu tiên là đau đớn khi cơ thể được thanh lọc. Kế đó là dị năng mới xuất hiện, sau đó là thăng cấp dị năng. Chỉ đơn giản như vậy, Dương Thuẫn cũng đã lăn lộn trong phòng tắm nửa ngày. Cũng may trước đó hắn đã dặn dò Bạch thúc đừng làm phiền, nếu không hẳn là sẽ gặp rắc rối.
Khoảng nửa đêm, Dương Thuẫn từ hôn mê tỉnh lại, phát hiện chính mình đang nằm trên một đống bầy nhầy màu đen đang tỏa mùi vô cùng kinh khủng. Hắn hốt hoảng đứng lên, mở tất cả vòi nước trong phòng tắm bắt đầu công cuộc vừa tắm rửa cho mình vừa tắm rửa cho phòng tắm. Rốt cuộc vào lúc một giờ, hắn cũng sống sót chui ra.
Dương Thuẫn ngã xuống giường. Thân thể hắn lúc này là sự kết hợp điên rồ của tình trạng vừa mệt mỏi vừa có đầy năng lượng. Hắn mệt mỏi vì thân thể đau đớn, mà dị năng của hắn lại đầy tràn.
Hắn úp sấp mặt xuống gối, trong đầu nói với hệ thống
“Kiểm tra trạng thái dị năng”
[Tiếp nhận yêu cầu của kí chủ. Tiến hành kiểm tra lại.
Số dị năng: 5/5
Thể lực: 500/1000
Cấp bậc dị năng:
– Dị năng hệ lôi biến dị: Cấp 4 (có thể thăng cấp)
– Dị năng hệ Mộc loại tấn công: Cấp 1 sơ cấp. (Có thể thăng cấp)
– Dị năng hệ Băng: Cấp 1 sơ cấp. (Có thể thăng cấp)
– Dị năng hệ không gian: Cấp 1 sơ cấp (không thể thăng cấp)
– Dị năng hệ tinh thần: Cấp 3 sơ cấp (thăng cấp theo dị năng hệ lôi) ]
Nghe được thống kê của hệ thống, cuối cùng Dương Thuẫn cũng có chút nhẹ nhõm. Số tích phân hắn bỏ ra coi như là bùa bảo mệnh đi. Mạt thế đang tới gần, dù là có tổ đội hay là đi một mình, hắn cũng cần có thực lực.
Dương Thuẫn nâng tay, phóng ra dị năng hệ lôi. Một tia sét màu tím phóng ra từ lòng bàn tay hắn, tỏa ra nhiệt độ khá là mát mẻ. Đương nhiên, này chỉ là thử mà thôi, nếu nghiêm túc đánh với tang thi, vào lúc này, hắn hẳn là có thể thắng được.
Nhưng… liệu tốc độ thu thập ngọc thạch và tinh hạch của hắn có thể bì kịp với tốc độ tiến hóa của tang thi hay không? Tâm Dương Thuẫn hơi chùng xuống. Đa hệ dị năng có cái lợi, nhưng cũng có cái hại. Chính là độ linh hoạt khi sử dụng chiêu thức và trình độ giữa các dị năng của hắn sẽ chênh lệch nhau. Những điều đó trong chiến đấu đối với hăn không có lợi.
———————————–
Ngày 7 tháng 8. 24h trước khi virus tang thi phát tác.
Virus tang thi là loại virus được phòng thí nghiệm của các quốc gia tiến hành đồng loạt nghiên cứu. Nếu nghiên cứu thành công, loại virus này có thể chủ động tấn công các tế bào ung thư và tế bào bệnh tật trong cơ thể, gia tăng sức khỏe và sức chịu đựng cho con người cũng như tuổi thọ của họ.
Nhưng từ hai tuần trước, khi các phòng thí nghiệm bị tin tặc tấn công, một lượng virus đã lọt ra bên ngoài, tấn công những người ở trong các phòng thí nghiệm trước sau đó qua lỗ thông gió đi ra thế giới bên ngoài. Virus này có thời gian ủ khoảng 2 tuần. Sau khi đã thành công nhân lên trong cơ thể con người, khi điều kiện môi trường lý tưởng, chúng sẽ đồng loạt phát tác.
Không những ảnh hưởng tới con người, virus này còn ảnh hưởng tới động vật, cây cối và cả bầu không khí. Nhanh chóng, thiên đường của con người sẽ biến thành tử địa. Một hành tinh xanh trở thành nơi cư ngụ của các loại biến dị, trong đó có cả con người.
Ôn lại cốt truyện một chút, Dương Thuẫn xuống dưới ăn sáng. Ở đó, Vũ Viêm vẫn như mọi ngày đã ở đó ăn sáng.
– Nghe nói đêm qua cậu không ăn gì.
– Ừ.- Dương Thuẫn gật đầu ngồi xuống đối diện.- Đêm nay về sớm một chút, đừng như những hôm trước.
Vũ Viêm yên lăng nhìn Dương Thuẫn, cuối cùng gật đầu một cái. Tuy không hiểu tại sao nhưng Dương Thuẫn hiếm khi yêu cầu nghiêm túc như vậy.
Ngày hôm nay, Dương Thuẫn cũng không tới chỗ huấn luyện mà chỉ ở nhà luyện tập sử dụng dị năng. Dị năng hệ mộc của hắn có thể trong nháy mắt thúc một gốc cây sau đó điều khiển nó để tấn công mục tiêu. Dị năng hệ tinh thần có thể giúp hắn nghe được âm thanh từ rất xa và cảm nhận cả con người. Dị năng hệ lôi hắn chưa dám thử. Còn dị năng hệ băng có thể dùng để tạo ra những mũi dao và những thứ hay ho khác. Chỉ có điều, cấp bậc dị năng của hắn còn quá thấp nên thời gian sử dụng và uy lực có chút có hạn. Nhưng Dương Thuẫn không gấp. Hắn đang chờ tới thời cơ để tới phố đổ thạch.
Tối đó, Vũ Viêm đúng như lời hứa trở về sớm. Bọn họ vẫn trải qua một buổi tối bình thường. Mười giờ, Dương Thuẫn tắt đèn. Chỉ đêm nay thôi, ở Châu á, một nửa nhân loại sẽ ngã xuống. Ngày mai sẽ là châu Âu, châu Phi, châu Đại dương và châu Mỹ. Hết ngày mai, cả thế giới sẽ là một biển quái vật.
Dương Thuẫn nhắm mắt, mỉm cười. Đại thần xuyên không ơi là đại thần xuyên không. Bao nhiêu bộ điềm văn ngọt văn hắn không xuyên, lại xuyên vào một bộ mạt thế văn. Hắn quả là thê thảm mà.
Ngày 8 tháng 8.
0h.
Một nửa dân số ngã xuống. Ác mộng mạt thế chính thức bắt đầu.
Chương 5: Khởi đầu của ác mộng
Mạt thế tới. Bất ngờ. Không hề báo trước.
Vào nửa đêm, một nửa dân số ngã xuống, phát sốt và hôn mê. Ba ngày kế tiếp, chỉ có một phần năm tỉnh lại, còn lại, đều không thoát khỏi kiếp hóa thành tang thi.
Dương Thuẫn nhìn người làm trong nhà, Vũ Viêm, Vũ Văn và Bạch Long lần lượt ngã xuống, trong lòng không khỏi có chút khó chịu. Hắn có nên hay không nhân lúc này rời đi.
Nghĩ nghĩ, Dương Thuẫn vẫn là thở dài, đi vào bếp tự làm đồ ăn cho chính mình. Đêm nay Vũ Viêm trở về sớm hơn ngày thường, nhưng lại mang theo cả Bạch Long và Vũ Văn. Vũ Văn là trợ lý đã theo Vũ Viêm từ lâu, rất được anh ta tin tưởng. Dường như Dương Thuẫn nghe mang máng được việc thu mua súng ống có chút vấn đề. Có lẽ… đó chính là lý do vì sao đêm nay Vũ Văn lại ở đây đi. Còn về Bạch Long, Vũ Viêm có lẽ đang tính toán tới chuyện nếu dịch bệnh không thực sự bùng phát thì sẽ an bài việc làm như thế nào cho nhóm quân nhân đang nhận được huấn luyện.
Thực sự trùng hợp, đêm nay lại là đêm mà dịch bệnh bùng phát. Dương Thuẫn vừa ăn mỳ vừa thở dài. Theo như những gì mà hắn nhớ, Vũ Văn là một trợ lý nghiêm cẩn tính cách tỉ mỉ có dị năng hệ thủy vô cùng hữu ích trong thời buổi mạt thế. Còn Bạch Long sẽ thức tỉnh dị năng hệ lực lượng. Còn Vũ Viêm, vì là công 1, anh ta sẽ thức tỉnh dị năng hệ kim có sức tấn công khá cường đại. Còn chưa kể tới khá nhiều quân nhân ở khu huấn luyện cũng sẽ thức tỉnh dị năng, những người không thức tỉnh cũng đã có thể chất hơn hẳn người thường.
Chưa kể tới số vật tư mà Vũ Viêm hiện tại đang sở hữu, chỉ riêng đội hình của anh ta thôi cũng đã đủ khiến cho đám lãnh đạo cấp cao của căn cứ B thị trong khoảng thời gian này phải dè chừng.
Chính vì nghĩ tới điều này, Dương Thuẫn vẫn còn đang do dự vấn đề có nên rời đi hay không.
Những ngày sau đó, Dương Thuẫn tuân theo một lịch trình vô cùng đều đặn đó chính là ăn xong ngủ, ngủ dậy luyện tập dị năng xong lại ăn. Cuối cùng, thời hạn ba ngày cũng tới.
Giữa trưa ngày hôm đó, các hạ nhân đang bị hắn trói trong góc cuối cùng cũng có động tĩnh. Người đầu tiên là Bạch thúc. Bạch thúc ban đầu là mơ hồ, cuối cùng thanh tỉnh liền phát hiện ra mình bị trói cùng các hạ nhân liền sợ hết hồn, nghĩ nhà có trộm. Ông đang định la lên liền bị Dương Thuẫn bịt miệng.
Kế đó, có ba hầu nữ đồng thời tỉnh dậy. Da của các nàng thối rữa với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy, tóc rụng xuống, miệng chảy ra chất nhầy màu vàng hôi thối và móng tay thì rã ra, cùng lúc trở nên xanh tím.
Bạch thúc nhìn thấy mà hoảng hồn. Ông chưa kịp nói gì, các hầu nữ kia đã điên cuồng giãy dụa, cũng hướng về phía ông và Dương Thuẫn mà gào lên những âm thanh khó nghe. Họ bò nhoài ra, cố gắng đạp chân mà hướng về nơi có mùi con người. Nhìn ba người vừa còn sống biến thành quái vật trong vòng chỉ nửa phút, không chỉ Bạch thúc mà ngay cả Dương Thuẫn cũng cảm thấy có chút buồn nôn.
Hắn đẩy Bạch thúc sang một bên. Lòng bàn tay hắn tỏa ra hơi lạnh. Nhanh chóng, một con dao có phần méo mó xuất hiện. Dương Thuẫn nâng tay, khẽ dùng lực bổ xuống.
Phần óc trắng bệch teo tóp phun ra cùng dịch nhầy mà máu đã chuyển sang xanh nhạt. Thứ hỗn hợp kinh khủng ấy bắn lên tường và sàn nhà xung quanh, khiến Bạch thúc không nhịn được mà ói ra. Dương Thuẫn cũng có lỗi giác rằng thứ mà hắn ăn ban sáng sắp trào khỏi miệng.
Hai lần lặp lại như vậy, cuối cùng ba hầu nữ kia cũng chết. Kế đó, lại có năm người nữa xuất hiện trạng thái tương tự, đều bị Dương Thuẫn dùng cách tương tự giết sạch.
Bạch thúc lắp bắp mà hỏi hắn.
– Hạ…. Dương thiếu gia… Chuyện này là sao?
Dương Thuẫn nhìn Bạch thúc, đang định mở miệng liền nghe thấy tiếng ói của hai, ba người. Họ là những người vừa mới tỉnh lại đã thấy xung quanh mình toàn là óc với dịch nhầy cùng mấy cái đầu vỡ nát.
– Các người hôn mê đã ba ngày. Đây là do nhiễm một loại dịch bệnh tràn ra từ phòng thí nghiệm quốc gia. Nếu tỉnh lại mà không có dấu hiệu gì, tức là các người đã thành công miễn nhiễm với dịch bệnh, cũng thành công tiến hóa để thích nghi. Còn nếu các người trở thành thứ này- Hắn chỉ vào đám xác thối rữa trên mặt đất.- Các người sẽ trở nên điên cuồng, thèm khát thịt người và không còn cách nào trở lại làm nhân loại nữa.
– Tức là… giống với tang thi sao?- Một hầu nữ vừa tỉnh lại hỏi. Cô trông có vẻ khá trẻ, và dường như là người duy nhất ban nãy không nôn.
– Chính là tang thi.- Dương Thuẫn nhìn cô bé kia thêm một chút. Khuôn mặt bình thản, giọng nói không chút cảm xúc. Hay nhỉ.
– Tại sao… lại có chuyện này…. Không.. không được. Tôi phải đi tìm em trai tôi. Hạ thiếu gia, xin cậu cởi trói cho tôi.- Một nam nhân khá cao lớn vùng vẫy muốn thoát.
– Cậu muốn đi cũng được thôi. Trước đó tôi nói cho cậu biết, bên ngoài kia có rất nhiều thứ như thế này. Cậu có thể đối phó sao?- Dương Thuẫn cầm con dao lên.
– Có thể. Sức của tôi rất lớn.- Nam nhân kia gật đầu, vẫn mang theo vẻ gấp gáp muốn thoát.
– Phải chặt hoặc phá nát đầu.- Dương Thuẫn tiếp tục.
– Được.- Nam nhân kia lại gật đầu.
– Trước đó giải thích cho cậu và tất cả mọi người một chút. Nếu các người đã sốt mà tỉnh lại thì có nghĩa là các người đều đã mang dị năng. Giống như thế này.- Dương Thuẫn vừa nói vừa tạo ra một lưỡi dao bằng băng.- Dị năng có nhiều loại. Tự mình khám phá nếu muốn sống.
Kế đó, hắn cởi trói cho tất cả mọi người.
– Ai muốn đi thì cầm theo vũ khí đi đi. Có lẽ người nhà của các ngươi còn đang đợi đấy.- Hắn xua tay.
Những người hầu kia cúi đầu cảm ơn hắn sau đó lần lượt rời đi. Chỉ còn Bạch thúc và cô bé ban nãy ở lại.
– Em tên gì?- Dương Thuẫn nhìn cô bé.
– Tiểu Miêu.- Cô bé nâng đôi mắt không chút gợn sóng lên nhìn Dương Thuẫn.
– Tên lạ nhỉ. Được rồi. Hiện tại chúng ta đi cởi trói cho ba người kia. Hai người ở lại tự tìm hiểu dị năng của mình đi. Đại loại là một kiểu năng lượng ấy. Tập trung nó vào lòng bàn tay là được.
Bỏ lại mấy câu giải thích như vậy, Dương Thuẫn chạy mất. Hắn đầu tiên lên phòng Vũ Viêm. Mở cửa ra, Vũ Viêm đang nhanh chóng thu thập quần áo vào một cái ba lô. Trên người y là một bộ đồ quân đội ôm sát cơ thể.
Nhìn thấy Dương Thuẫn, Vũ Viêm ngạc nhiên, ngay sau đó là gấp gáp.
– Thu dọn đi. Chúng ta xuất phát tới khu huấn luyện ngay bây giờ.
– Được.- Dương Thuẫn lập tức đáp sau đó xoay người đi gọi Vũ Văn và Bạch Long.
Trong hai người, chỉ có Bạch Long có dị năng hệ Lực lượng là có thể giật đứt dây trói. Còn Vũ Văn, đây vẫn là lần đầu gặp Dương Thuẫn. Sau khi Dương Thuẫn giải thích ngắn gọn tình hình bên ngoài xong, Vũ Văn và Bạch Long đều có cảm giác đã trôi qua mấy đời. Bọn họ chỉ vừa ngủ một giấc, tới khi tỉnh lại, cả thế giới đều đã biến đổi.
Bốn người nhanh chóng xuống lầu. Lúc này, Bạch thúc đang bị một đám cỏ đâm từ sàn nhà lên trói lấy chân, còn tiểu Miêu đang sắp chết ngạt bên trong một bóng nước to tổ chảng. Nhìn hai người, Dương Thuẫn thực sự không biết phải nói sao.
Hắn đặt tay lên bóng nước của Tiểu Miêu, dùng dị năng hệ băng đông cứng một nửa sau đó dùng lực đấm vỡ. Cô bé hít sâu một hơi sau đó không nói thêm gì nữa. Còn Bạch thúc thì đã được Bạch Long kéo ra.
– Cậu thức tỉnh dị năng hệ băng?- Vũ Viêm hỏi.
– Rõ ràng rồi.- Dương Thuẫn nói.
Vũ Viêm không nói gì, chỉ là đi về phía cửa thông với garage. Người bạn ở khu nghiên cứu kia cũng đã từng nói với y rằng, trong số 10 người bị thí nghiệm ban đầu, có một người đã dùng tay không phóng ra lửa, kế đó liền bị mang đi mổ xẻ nghiên cứu nhưng không thu được kết quả gì. Có lẽ, những người tỉnh lại… đều có được dị năng như vậy đi.
Mở cửa ra bên ngoài, cả bảy người đều sững sờ khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt. Ở trong không khí có một tầng thứ gì đó gần giống như sương mờ nhưng không phải. Nó không quá ảnh hưởng tới tầm nhìn nhưng lại cho người ta cảm giác khó chịu. Không chỉ có như thế, ở bên đường, ở phía bên kia tòa nhà, nơi nơi đều tỏa ra một mùi xác chết gay mũi khó ngửi, cũng tỏa ra mùi máu nồng nặc. Tiếng hét, tiếng gào thét như chứng minh rằng, khu phố mà hôm qua bọn họ vừa vui vẻ sống đã biến thành địa ngục. Không, không chỉ một khu phố, mà là cả đất nước và lục địa.
Vũ Viêm cắn răng, chạy vào garage. Ở đó có để sẵn hai chiếc xe Land Rover đã được gia cố qua, nhìn khá chắc chắn. Vũ Viêm nhanh chóng phân phó
– Bạch thúc và Dương Thuẫn lên xe tôi. Bạch Long, Vũ Văn và Tiểu Miêu lên xe còn lại. Chúng ta tới khu huấn luyện. Nhanh lên.
Bốn người kia vốn đang có chút thất thần nghe thấy vậy mới đồng thời nhảy lên xe. Bọn họ lái xe thẳng ra khỏi biệt thự sau đó hướng ra ngoại ô. Trên đường đi gặp không ít tang thi, Vũ Viêm cho xe tông thẳng qua. Hiện tại mọi thứ đều không quan trọng bằng người của mình và vật tư.
Đường phố trở nên u ám thê lương. Mảnh vỡ kính của các cửa hàng ở khắp nơi. Mùi máu tanh và mùi tang thi đâu đâu cũng có. Thi thoảng, bọn họ sẽ bắt gặp một nhóm tang thi đang tranh nhau xé xác một người nào đó. Dù cho không đành lòng, dù cho biết đó là tàn nhẫn, bọn họ vẫn không thể ngừng lại. Một đường đi này, chính là tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần ủa họ.
Đường đi bình thường mất nửa tiếng thì nay mất tới những hơn một tiếng. Cuối cùng bọn họ cũng tới nơi. Khu huấn luyện lúc này bị bao vây bởi hơn mười con tang thi. Chúng cào, đập cửa, tìm mọi cách để tìm tới nơi có mùi thịt người. Vũ Viêm nhíu mày, cho dừng xe ở gần đó. Anh ta ấn bộ đàm.
– Vũ Văn, trong xe có một cái túi. Mở ra, dùng xử lý tang thi.
Kế đó, anh ta quay ra nói với Bạch thúc phía sau.
– Bạch thúc, nó ở ngay sau ghế của chú.
Bạch thúc gật đầu, quay về sau lấy ra một cái túi dài. Mở ra, bên trong có năm thanh katana khá vừa tay. Dương Thuẫn suýt nữa thì huýt sáo một cái.
– Thúc không thích hợp đánh tang thi, ngồi ở đây.- Vũ Viêm lấy kiếm.- Còn cậu….
Còn chưa kịp nói xong thì Dương Thuẫn đã cầm lấy một thanh sau đó mở cửa.
Khoảnh khắc bọn họ ra khỏi xe, có vài con tang thi xoay cái đầu thối rữa của chúng lại. Dương Thuẫn có thể nhìn thấy, trong hốc mắt của vài con có đầy những con ruồi.
Hắn cắn chặt răng, rút kiếm sau đó lao tới. Đi trước hắn là Bạch Long và Vũ Văn. Ở phía sau hắn là Tiểu Miêu và Vũ Viêm thì ở ngay bên cạnh.
Bọn họ căn bản đều biết dùng thứ này, chỉ có Tiểu Miêu và Vũ Văn là không. Nhưng mục tiêu thì chậm chạp và khớp của chúng thì có vài cái đã sắp rơi ra nên không có vấn đề gì. Khi Vũ Văn nhìn thấy Dương Thuẫn không chút lưu tình đâm kiếm vào hốc mắt tang thi sau đó xoáy lộn lên… ừm… bèn đi nôn… Những người còn lại… không đành lòng nhìn thẳng.
Vũ Viêm đi đầu mở cửa. Đón chào y chính là mười họng súng đen ngòm. Mà những người cầm súng, thậm chí so với họ còn chật vật hơn. Có vài người hốc mắt còn đỏ lên, đầy tơ máu. Nhìn phía sau lưng họ, Dương Thuẫn đương nhiên hiểu chuyện gì xảy ra.
– Viêm thiếu.- Nam nhân bàng hoàng nói sau đó buông thõng súng xuống, hai đầu gối dường như cũng không chống đỡ nổi thân thể nữa.
Điều này gây ra một phản ứng dây chuyền cho tất cả những người ở phía sau. Bạch Long đi lại, nhìn những cái xác phía sau họ. Người bình thường, tang thi, đều có. Những người đồng đội mới hôm qua cùng nói cùng cười hiện tại một nửa trở thành quái vật, nửa còn lại trở thành một cái xác không hồn. Chỉ lại mười người…
Vũ Viêm đi tới, vỗ vai nam nhân khi nãy.
– Vất vả cho các cậu rồi.
– Vũ thiếu, xảy ra chuyện gì rồi? Tại sao?- Một người khác lên tiếng. Bây giờ, đó quả thực là điều mà bọn họ muốn biết nhất.
– Tôi sẽ giải thích tình huống cho mọi người.- Vũ Viêm nói.- Nhưng hiện tại tôi cần mọi người bình tĩnh lại. Chúng ta trước mắt cần đi thu thập vật tư đã.
– Nói tới thu thập vật tư, có ai trong các cậu có dị năng nào có khả năng trữ đồ không?- Dương Thuẫn hỏi.
– Dị năng? Có phải anh nói là cái này?- Một nam nhân đưa tay lên, phóng ra một hỏa cầu.
– Chính nó. Có ai không?- Dương Thuẫn gật đầu
– Tôi.- Một giọng nói có phần quen thuộc vang lên.
Dương Thuẫn đưa mắt qua phía đó liền nhìn thấy Tiêu Phàm. Cậu ta chính là thanh niên hôm nọ có hứng thú với Dương Thuẫn thay vì khinh bỉ hắn vì ngoại hình.
– Rộng không?
– Có thể tạm đoán là khoảng 100 mét vuông đi.- Tiêu Phàm trả lời.
– Tốt. Vậy cậu đi cùng Bạch Long nhà kho trữ vật tư. Những người còn lại có thể nghỉ ngơi rồi.- Vũ Viêm nói.
Mọi người lúc này mới đứng dậy.
– Vũ thiếu. Chúng tôi có một yêu cầu này không biết có được không?
– Chuyện gì?
– Chúng tôi muốn an táng bọn họ.- Người kia quay lại nhìn bãi chiến trường phía sau.
– Được. Cẩn thận đừng để bọn họ cào trúng. Cũng đừng để máu tiếp xúc vào vết thương hở. – Vũ Viêm đáp.- Tôi ra ngoài canh chừng.
– Tôi đi cùng anh.- Dương Thuẫn xoay người theo sau Vũ Viêm.
Vũ Viêm hơi dừng lại, nhìn Dương Thuẫn một cái sau đó vươn tay, do dự xoa đầu hắn sau đó mới đi ra. Dương Thuẫn chớp chớp mắt nhìn bóng lưng nam nhân. Ủa. Hắn bị chuyển thân phận từ bị bao nuôi sang thú cưng rồi hử?