Chap 9.5

1570 Words
Không nói đến những nghệ sĩ cùng những minh tinh nổi tiếng bên trong, với thực lực xuất sắc cùng vốn hậu thuẫn vững chắc thì việc “debut" hay là "stream" đều thuộc dạng đỉnh cao là một điều không hề gọi là quá khoa trương. Ở Kinh Hoằng ảnh nghiệp, giám đốc điện ảnh và truyền hình đều là người thuộc 1 trong những người toàn quyền xử lý các dự án lớn nhỏ một cách trực tiếp và toàn diện nhất và thậm chí có thể quyết định đầu tư hay không đầu tư về các hạng mục quan trọng. Một chiếc Bentley màu đen đang phóng nhanh trên đường, trợ lý Trần lúc này đang ngồi ở ghế phó lái, hai tay đặt trên đầu gối, trong lòng dồn dập bất an. Lương Hiện ở phía sau tùy tiện gõ ngón tay lên vành cửa sổ, liếc mắt nhìn những tòa nhà cao tầng đang tua nhanh bên ngoài. Đồng thời cùng lúc đó, ở trụ sở của Kinh Hoằng ảnh nghiệp. Trước khi cuộc họp bắt đầu, một số giám đốc điều hành đã đóng cửa và thảo luận về vị Lương đại thiếu gia trong truyền thuyết. Theo lý mà nói, Lương Hiện là Thái Tử gia duy nhất của tập đoàn Kinh Hoằng khiến mọi người vuốt mông ngựa còn không kịp huống chi là chống đối vì vậy vấn đề của họ ở đây là người giải quyết công việc quan trọng cho các phương tiện truyền thông và báo chí lớn trong những năm gần đây luôn là phó chủ tịch hội SỞ. Ngược lại, bọn họ cảm thấy Lương Hiện không hề có cảm giác tồn tại liên quan đến trong này. “Tốt nghiệp khoa Toán, Thạc sĩ quản lý tại Stanford..." Nhìn mớ tư liệu trong tay, vẻ mặt của vị giám đốc điều hành này càng ngày càng trở nên nghiêm túc “Tôi cảm thấy cái vị đại thiếu gia này hẳn là không phải là cái người tốt lành gì." “Dù sao cậu ta cũng là huyết thống duy nhất của Lương đổng, anh nghĩ xem Lương đồng sẽ hồ đồ đem sản nghiệp cho người ông ta không tin tưởng mặc dù cậu ta chính là huyết thống duy nhất? Tôi nghĩ, người lái chiếc thuyền Kinh Hoằng nặng nề này tương lai sẽ là cậu ta." Có rất nhiều ý kiến khác nhau được đưa ra, thứ nhất có người đã từng tận mắt nhìn thấy đại thiếu gia Lương Hiện vốn là một công tử bất cần đời ăn chơi trác táng, sở thích hàng ngày là đua xe và uống rượu, thật sự rất khó thuyết phục mọi người. Sau tất cả những ồn ào, cuối cùng bọn họ ở trong này vẫn chưa thống nhất được kết quả để đối diện. Vừa lúc này, ngoài cửa vang lên ba tiếng gõ, là thông báo của thư ký người nên tới cũng đã tới rồi. Một số giám đốc điều hành khác khẩn trương sắp xếp công việc vội vàng bước vào bên trong phòng họp. Loáng thoáng tiếng bước chân trên hành lang, càng ngày càng rõ ràng và cuối cùng cánh cửa được mở ra, người mang dáng dấp của một vệ sĩ sau khi đẩy cánh cửa phòng họp ra kính cẩn nhường đường đứng sang một bên. Ánh sáng chiếu vào phòng họp, mọi người rốt cuộc cuối cùng cũng được nhìn rõ gương mặt thật của vị đại thiếu gia trong truyền thuyết rất trẻ và cực kỳ đẹp trai với đôi mắt màu đào hơi cong và một nụ cười nhẹ. Bị mọi người chăm chú nhìn như vậy, anh không hề tỏ ra bất ngờ hay là bỡ ngỡ như thể là người sớm đã quen với điều này, anh đi thẳng vào bên trong theo sau là trợ lý Trần cùng vệ sĩ. So với những vị tổng tài khác khi tiến hành mở cuộc họp, Lương Hiện lúc này trông giống như đại thiếu gia được hai người kia hộ tống đi tham dự tuần lễ thời trang. Thấy Lương Hiện lúc này cũng an vị ngồi xuống ở ghế chính, mọi người cũng theo thứ tự an vị ngồi xuống. Sau đó, trợ lý Trần đi thẳng vào vấn đề cần tuyên bố: “Xin chào mọi người, tôi xin giới thiệu vị này là giám đốc mới của chúng ta, Lương Hiện.” Những nụ cười nịnh nọt chồng chất của những người điều hành bất ngờ đọng trên khóe miệng. Tổng giám đốc?? Đường đường là Thái Tử gia Kinh Hoằng không đến làm tổng tài lại đến làm tổng giám? Đây là chuyện khó hiểu trên trời nào thế! Không một ai có thể hòa giải được câu chuyện này là như thế nào! Các giám đốc điều hành nhất trí nhìn vào chỗ ngồi chính của bàn hội nghị thì thấy Lương đại thiếu gia cao cao thượng thượng của họ đang chóng khuỷu tay lơ đãng nhìn chằm chằm bọn họ với một nụ cười khó hiểu xem ra bị trục xuất xuống làm Tổng giám khiến anh ta rất vui vẻ thì phải? ****** Tuần này, Minh Tự không hề nhàn rỗi. Ngoại trừ việc đi dạo phố cùng Lâm Hề Già và tham dự bữa tiệc sinh nhật của một người bạn thì phần lớn thời gian của cô đều ở nhà vẽ bản vẽ thiết kế. Thật ra không thể nói Minh Tự là người có tính kiên trì cùng với tính chịu đựng được gian khổ nhưng Minh Tự cô lại chính là cái người cứng đầu nhất trong nhà, sau khi từ chối danh thiếp do Sầm Tâm Nhạn giật dây bắc cầu thì cô cũng bắt đầu tập trung chuẩn bị cho công việc chính bản thân mình. Khi ở nhà, Minh Tự thường dành vài tiếng đồng hồ vẽ vời và khi không còn hứng thú cùng linh cảm cô sẽ đi vào phòng cách âm để tập đàn cello hoặc là đến phòng tập yoga để xả tress và nhiều khi thỉnh thoảng cô sẽ cùng chơi với chú mèo của mình trong nhà hay gì đó chẳng hạn, sau đó sẽ quay lại tiếp tục vẻ các bản thiết kế. So với sự bận rộn của dân văn phòng thì Minh Tự cảm thấy cô còn tệ hơn thế. Sau hai ba ngày, cô ở nhà nhận được email mới từ ban tổ chức nói rằng chính cô đã lọt vào trận chung kết và nói thêm rằng các nhà thiết kế cần đối chiếu bản thảo tại chỗ nên thời gian và địa điểm sẽ được thông báo cho cô sau. Cố gắng hoàn thành nốt tờ giấy bản thảo đang phát trên bàn ngâm nga một bài hát sau đó thẳng tay ném mấy bản thảo phế thải vào máy hủy tài liệu rồi đứng dậy vươn vai. Mèo Ragdoll đang nằm trên khung cửa sổ lúc này bắt đầu lê thân béo ụt của nó uyển chuyển bước xuống tới gần Minh Tự ngẩng đầu "Meo meo" nhìn cô, mỉm cười đưa tay bế nó lên dán mặt vào nó cọ cọ. Đúng lúc này, chuông điện thoại bất ngờ vang lên. Minh Tự thuận tay cầm lên: “Xin chào.” Bởi vì tâm tình vui vẻ nên tiếng nói cô lúc này cũng còn mang theo ý cười. Lương Hiện ở bên kia đầu điện thoại không khỏi sững sờ một lúc, nói “Minh Tự?" Giọng cô lập tức trở lại vẻ cao quý và quyến rũ thường ngày" Lương Hiện? Có việc gì sao?" Lương Hiện khẽ cười, cách micro hơi thở anh nhẹ nhàng xuyên qua tai Minh Tự. Cô nghe anh hỏi: “Tối thứ bảy này cô có rảnh không?” Tối thứ bảy, Minh Tự liếc mắt nhìn tờ lịch vẽ tay trên bàn, nó trống trơn. “Có chuyện gì sao?" Lương Hiện cũng không gấp gáp “Có một bữa tiệc tối và tôi cần một người bạn gái đi cùng." “Anh có thể tìm người đi...” Minh Tự nói một nửa và cảm thấy không ổn. Không lâu nữa tin tức về lễ đính hôn của hai người sẽ lan truyền khắp Bình Thành. Nếu lúc này Lương Hiện mang theo người con gái khác thì chẳng phải là tự cô đánh vào mặt cô sao? “Trước lễ đính hôn thế kỉ của hai nhà danh gia Minh Lương, Lương Hiện đại thiếu gia ở bên ngoài gầy dựng sự nghiệp đã cùng một cô gái xa lạ tham gia bữa tiệc tối vô cùng ân ái gì gì đó“....“ Quên đi, cũng may hôm nay vận khí anh tốt trong lúc cô đang có tâm tình vui vẻ đã gọi điện thoại tới nhờ vả. Giọng của Minh Tự bắt đầu kéo dài: “Được thôi, vừa vặn hôm ấy tôi cũng rảnh rỗi.” Lương Hiện nghe thấy vẻ miễn cưỡng trong lời nói của Minh Tự, anh khẽ cười một tiếng. Minh Tự ở bên này không nghe Lương Hiện muốn nói gì nữa, chuẩn bị cúp điện thoại thì nghe anh nói: “Vậy thì hôm đó tôi đến đón cô.”
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD