bc

Lớn lên từ những khoảng trống

book_age18+
1
FOLLOW
1K
READ
kickass heroine
drama
campus
like
intro-logo
Blurb

Tuổi thơ của cô bắt đầu bằng một lần chia tay mà cô chưa kịp hiểu.Khi mới chỉ là một đứa trẻ hai tuổi, ba mẹ ly hôn. Mỗi người bước vào một cuộc sống mới, với những gia đình mới… còn cô, bị bỏ lại giữa những khoảng trống không tên.Cô lớn lên trong vòng tay của ngoại – nơi có yêu thương, nhưng cũng không thể lấp đầy những thiếu hụt mà một đứa trẻ đáng ra phải có. Dì Hai – người từng thay mẹ chăm sóc cô những năm đầu đời – cũng rời đi khi cô còn quá nhỏ để níu giữ.Từ đó, cô học cách tự lớn lên.Không có ai dạy cách yếu đuối, nên cô trở nên cứng đầu.Không có ai luôn ở bên, nên cô quen với việc tự mình chống chọi.Không có một gia đình trọn vẹn, nên cô không tin vào hai chữ “mãi mãi”.Những năm tháng trưởng thành của cô là chuỗi ngày bình thường đến lặng lẽ… nhưng sâu bên trong là những vết nứt không ai nhìn thấy.Cho đến một ngày, khi cô gặp một người…Người đó không cố thay thế bất kỳ ai trong quá khứ của cô.Chỉ lặng lẽ bước vào, và dạy cô hiểu rằng—Có những khoảng trống không cần phải lấp đầy,Chỉ cần có người cùng ta học cách sống chung với nó.

chap-preview
Free preview
Chương 1:Đứa Trẻ Không Thuộc Về Nơi Nào
Người ta nói, trẻ con sẽ quên rất nhanh. Nhưng có những thứ, dù không nhớ rõ hình dạng, vẫn ở lại… như một vết hằn. Minh An không nhớ rõ gương mặt của ba trong ngày ông rời đi. Cũng không nhớ lần cuối cùng mẹ ôm mình là khi nào. Chỉ nhớ, có một ngày… căn nhà bỗng trở nên im lặng đến đáng sợ. Không còn tiếng cãi vã. Không còn tiếng bát đĩa va vào nhau. Chỉ còn lại một khoảng trống rất lớn— lớn đến mức, một đứa trẻ như cô cũng cảm nhận được. ⸻ Minh An được đưa về nhà ngoại khi vừa tròn hai tuổi. Người lớn nói đó là “về quê cho ổn định”. Nhưng sâu trong một góc ký ức mơ hồ, cô luôn có cảm giác… Mình đã bị bỏ lại. Ngoại thương cô. Ngoại luôn để dành cho cô phần cơm ngon nhất, luôn gọi cô bằng giọng dịu dàng nhất. Nhưng tình thương đó… không giống thứ mà một đứa trẻ thật sự cần. Nó ấm. Nhưng không đủ để lấp đầy. ⸻ Dì Hai là người từng bế cô ngủ, từng dỗ cô qua những đêm dài. Trong ký ức nhạt nhòa, dì là người gần với hai chữ “mẹ” nhất. Nhưng rồi một ngày, dì mặc áo dài đỏ, cười rất nhiều… và rời đi. Người lớn gọi đó là lấy chồng. Còn Minh An chỉ biết— từ hôm đó, không còn ai ôm cô ngủ nữa. ⸻ Cô lớn lên như vậy. Không thiếu ăn. Không thiếu chỗ ở. Chỉ thiếu một nơi để thuộc về. ⸻ “Nó lì lắm.” Đó là điều mọi người thường nói về Minh An. Cô không khóc khi bị mắng. Không cúi đầu khi làm sai. Và cũng không chủ động lại gần bất kỳ ai. Giống như một con mèo hoang— Không thân thiện, nhưng cũng không chịu bị thuần phục. ⸻ Năm mười sáu tuổi, Minh An rời quê lên thành phố học. Người ta gọi đó là cơ hội. Còn với cô… chỉ là một nơi khác để tiếp tục tồn tại. ⸻ Ngày đầu tiên đến trường mới, trời đổ mưa. Cơn mưa lớn đến mức cả sân trường nhòe đi như một bức tranh bị nước làm loang. Minh An đứng dưới mái hiên, balo ướt một nửa, tóc dính vào má, nhưng vẫn không bước vào. Không phải vì cô không có ô. Mà vì cô không thích chen vào một nơi đã quá đông người. ⸻ “Cậu không vào lớp à?” Một giọng nói vang lên bên cạnh. Minh An quay đầu. Một cô gái đứng đó, tay cầm ô, mái tóc buộc gọn gàng, ánh mắt trong trẻo đến mức khiến người khác… khó lòng phớt lờ. Minh An thì khác. Cô chỉ cảm thấy phiền. “Không.” Cô trả lời ngắn gọn. ⸻ Cô gái kia nhìn cô vài giây, rồi nhẹ giọng: “Trời mưa vậy mà đứng đây, sẽ bị ghi tên đó.” “Không quan tâm.” ⸻ Một khoảng im lặng. Rồi bất ngờ— Chiếc ô được nghiêng về phía Minh An. “Đi chung không?” ⸻ Minh An khựng lại. Một câu nói rất bình thường. Nhưng không hiểu vì sao… lại khiến cô chần chừ một giây. ⸻ “Không cần.” Cô đáp, theo thói quen. ⸻ Cô gái kia không rút ô lại. Chỉ đứng yên. “Ừ, vậy mình đứng đây luôn.” ⸻ Minh An cau mày. “Tuỳ cậu.” ⸻ Hai người đứng cạnh nhau, dưới cùng một chiếc ô. Không ai nói gì thêm. Chỉ có tiếng mưa rơi… đều và nhẹ dần. ⸻ Một lúc sau, cô gái kia lại lên tiếng: “Cậu tên gì?” ⸻ Minh An im lặng vài giây. “…Minh An.” ⸻ “Minh An à…” Cô gái khẽ mỉm cười. “Mình là Thiên Vy.” ⸻ Cái tên đó— không biết vì sao, lại khiến cơn mưa trong lòng Minh An chậm lại một nhịp. ⸻ Minh An không biết. Cuộc gặp gỡ dưới cơn mưa ngày hôm đó— là lần đầu tiên trong cuộc đời, có một người bước vào thế giới của cô… mà không rời đi.

editor-pick
Dreame-Editor's pick

bc

Cuồng Vọng

read
1K
bc

BỊ DỤ VÀO TRÒNG MÀ KHÔNG BIẾT

read
2.3K
bc

Xuyên đến tương lai làm á thú

read
1K
bc

Đêm Đầy Sao

read
1K
bc

Ông Trời Bảo Yêu

read
1K
bc

Một Lần Tự Sát Xuyên Vào Hệ Thống Lại Bị Tra Công Chà Đạp

read
1K
bc

Họa Quỳnh

read
1K

Scan code to download app

download_iosApp Store
google icon
Google Play
Facebook