Chương 5:

1465 Words
VAZAR Người tôi râm ran. Nó đang thức dậy. Hàng nghìn mũi kim nhỏ đang di chuyển lên xuống dọc sống lưng và chân của tôi. Để tôi yên! Tôi cầu xin. Tôi không có tâm trạng để thức dậy và trải nghiệm thế giới tồi tệ xung quanh mình. Tôi duỗi đôi chân khẳng khiu của mình ra và cuộn chúng lại. Không có gì có thể làm cho tôi đứng dậy và nhìn ra bên ngoài. Sau đó, nó đánh tôi. Mùi ngọt ngào thoang thoảng qua chóp mũi tôi. Tôi hít sâu. Đôi mắt xám của tôi mở to hơn trong căn phòng tối mà tôi ngủ. Cái quái gì thế này? Tôi tự hỏi bản thân. Giống như, theo đúng nghĩa đen, trong suốt thời gian ở Trái đất, tôi chưa bao giờ ngửi thấy mùi gì tươi mát đến thế, an ủi đến thế. Nếu đó thậm chí là một tính từ phù hợp để mô tả cảm xúc đang siết chặt tâm hồn tôi. Thu hết sức lực cuối cùng, tôi đứng dậy và lướt về phía miệng ngục của mình. Nó mở ra một không gian tươi sáng. Hmm, tôi vẫn ở cùng phòng với tôi vài ngày trước. Tôi đoán là không có gì mới để xem, nhưng đợi đã, mùi đó phát ra từ đâu? Tôi thò đầu ra ngoài để nhìn cho rõ. Mọi người vây quanh màn hình nhưng không có gì khác là không đúng chỗ. Và sau đó tôi nhìn thấy cô ấy, tất cả đều cao 1,5m. Mặc một chiếc áo mưa màu đen và một chiếc khăn trùm đầu màu hồng nhạt quấn quanh đầu. Hương thơm tỏa ra từ cô ấy mạnh mẽ hơn cả khi tôi đang ngủ. Trôi ra khỏi giấc ngủ, tôi ngồi trên nóc chiếc tủ kính giam cầm ngôi nhà của mình và quan sát một cách thích thú. Cô ấy đẹp. Da đào nhạt, mịn và trong. Đôi mắt mở to như đại dương và đôi môi mọng như xoài chín. Tôi hít mạnh khi cô ấy quay lại và nheo mắt nhìn tôi. Cô ấy có nhìn thấy tôi không? Không thể được. Không ai nhìn thấy tôi trong nhiều năm. Tôi đã trải qua nhiều thập kỷ được bao quanh bởi phụ nữ, nhưng chưa bao giờ tôi có được niềm vui khi trải nghiệm mối liên hệ ngay lập tức như vậy với bất kỳ ai, chứ đừng nói đến bất kỳ ai mà tôi vừa để mắt tới. Hình ảnh trước mắt tôi không giống loài cái thuộc giống loài của tôi. Cô nhẹ nhàng hơn, tinh tế hơn. Ánh nắng dường như chiếu vào mắt cô ấy, và gần như khiến chúng có cùng màu với mắt tôi. Người đẹp bắt đầu đi chầm chậm về phía tôi, đôi mắt long lanh của cô ấy tập trung vào tôi. Trái tim tôi bắt đầu đập thất thường, cô ấy có thể nhìn thấy tôi! Một cơn đau bùng lên trong lồng ngực tôi khi tôi nhận ra rằng cô ấy đang đến bên tôi. Tôi trượt khỏi tủ sẵn sàng để chào đón cô ấy. "Xin chào," tôi rền rĩ cố gắng hết sức để nghe có vẻ tự tin. Cô ấy bước qua tôi và nhìn vào chiếc tủ mà tôi đang ngồi trên đó. Đọc dòng chữ trên ly, cô dành thời gian nghiên cứu chiếc bình bên trong. Cái bình đó là nhà của tôi. Cô ấy ở gần đến mức tôi có thể chạm vào cô ấy. Ý nghĩ đó làm tôi phấn khích, và tôi buộc mình phải bình tĩnh lại. "Xin chào," Với mùi hương trên da cô ấy khiến tôi choáng váng, tôi thử lại lần nữa, buộc giọng mình phải lớn hơn. Thực tế là tôi đã không sử dụng giọng nói của mình trong nhiều năm khiến tôi gặp khó khăn. "Bỏ lỡ?" Cô ấy phớt lờ tôi. Cô ấy không thể nhìn thấy tôi. Tôi cảm thấy như thể có một quả bóng bay trong lồng ngực mình. Cô ấy ở rất gần, nhưng cô ấy không thể nhìn thấy tôi. Cô ấy không thể nghe thấy tôi. Tôi thầm rên rỉ. Tôi đã quá lạc lõng. Những năm bị giam giữ đã lấy đi khả năng hành động bình thường của tôi. Tôi đã quên cách tương tác với người khác. Tôi thở dài nặng nề, nó thoát ra khỏi cơ thể tôi với một lực mạnh đến nỗi nó thổi bay chiếc khăn trùm đầu của cô ấy. Lớp vải gợn sóng năng lượng và cô gái thở hổn hển, nắm lấy chiếc khăn quàng cổ và quay lại. Tôi quan sát khi cô ấy tìm kiếm thủ phạm đằng sau cô ấy. Cô gái đáng thương trông sợ hãi và bước đi. Cô ấy đã rời đi! Tôi đã phải làm cho mình được biết đến. Tôi không thể để cô ấy ra đi như thế được. Tôi không thể để mối quan hệ này kết thúc trước khi nó bắt đầu. Al tôi biết là tôi phải làm quen với cô ấy. Triệu tập năng lượng bên trong của tôi, tôi muốn cơ thể của tôi được nhìn thấy. Vấn đề duy nhất với điều đó là tôi không chắc nó có hoạt động không. Tôi đã không làm điều này trong một thời gian bây giờ. "Bỏ lỡ?" Tôi đã cố gắng liên lạc. Vẫn không có gì. Cô bước thêm bước nữa. Cô ấy đang hướng tới tủ trưng bày tiếp theo. Sự hoảng loạn dâng lên trong tôi và tôi hét lên, "Khoan đã!" Có không khí đứng yên. Cô ấy đã dừng lại. Cô đã nghe thấy. Tôi reo lên sung sướng. Cô ấy đã nghe thấy tôi! Có một cơ hội sau khi tất cả! Đôi mắt của cô gái đảo quanh tìm kiếm nguồn gốc. Cô ấy vẫn không thể nhìn thấy tôi. Tôi thử lại, "Xin hãy đợi. Hãy cho tôi một cơ hội" "Ai đó?" Giọng cô run run khi môi dưới run rẩy. "Bạn có thể nhìn thấy tôi?" Tôi hỏi và cố gắng chống lại sự thôi thúc muốn nếm thử đôi môi của cô ấy. "Bạn có điên không? Tôi có điên không? Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Cô thì thầm ôm chặt áo khoác quanh người. Đôi mắt của cô ấy cũng có thể đang theo dõi một trận quần vợt trực tiếp. "Tôi có thể giải thích" Tôi đã đùa với ai? Làm thế nào tôi có thể giải thích tất cả điều này? Một khoảnh khắc im lặng trôi qua giữa chúng tôi. Đôi vai gù của cô ấy bắt đầu thả lỏng khi cô ấy nghĩ rằng chắc hẳn cô ấy đã tưởng tượng ra điều đó và tôi lúng túng tìm từ để giải thích. "Tôi bị điên!" Cô trấn tĩnh lại và vuốt phẳng áo khoác. "Không, không, bạn không điên," Nói lắp bắp, tôi bước sang một bên để chặn đường cô ấy, nhưng cô ấy đã đi thẳng qua tôi. Tôi ước mình có thể ôm cô ấy biết bao. Tôi tuyệt vọng khi cảm thấy cơ thể nhỏ bé của cô ấy dựa vào tôi. Tốc độ của cô ấy rất nhanh khi cô ấy đi về phía cửa. Trong mười giây nữa, cô ấy sẽ rời khỏi phòng hoàn toàn và tôi không thể làm gì để khiến cô ấy ở lại. "Dừng lại! Làm ơn! Dừng lại đi," tôi cầu xin đuổi theo cô ấy. "Để tôi yên. Anh không có thật!" "Tôi có thật. Làm ơn dừng lại đi, tôi sẽ cho bạn thấy tôi có thật," sự tuyệt vọng đang tuôn ra khỏi cơ thể tôi và tôi triệu tập ý chí để biến cơ thể mình thành vật chất. Với tay ra, tôi định nắm lấy vai cô ấy, nhưng chắc tôi đã tính toán sai và thay vào đó, tôi đẩy cô ấy ra. Cơ thể cô bị đẩy về phía trước khi cô vấp ngã. "Cái gì" cô ấy hét lên khi cô ấy ngăn mình khỏi bị đập xuống đất. "Tôi xin lỗi! Tôi xin lỗi! Tôi không có ý đó! Tôi cố ý mà" "Để làm gì? Anh định đập mặt tôi xuống sàn à?" cô ấy quay lại để nhìn xuyên qua tôi. "Làm ơn đi. Tôi đang lo lắng. Tôi đã hết thời gian luyện tập. Bạn là người đầu tiên tôi nói chuyện sau nhiều năm." "Trong nhiều năm? Tại sao? Bạn đã ở trong tù?" Cô ấy nửa đùa nửa thật. Sự im lặng giữa chúng tôi thật chói tai. "Tôi không ở trong tù. Tôi đang ở trong tù."
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD