Sau khi ba vị huynh trưởng rời đi, căn nhà gỗ nhỏ trong rừng trở nên tĩnh mịch đến lạ. Mai Nguyệt Dao cảm nhận rõ ràng sự đau đớn khắp cơ thể, từng đạo Thiên lao như vẫn còn hằn sâu trong linh mạch, khiến nàng không thể tập trung điều hòa linh lực. Thủy Linh Châu trong người nàng vẫn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chập chờn như muốn lụi tắt. Nàng biết, nếu cứ tiếp tục như thế này, vết thương sẽ khó lòng lành lại.
Dao Dao cố gắng gượng dậy, bước ra khỏi nhà. Nàng muốn tìm một dòng suối hay hồ nước để tịnh dưỡng, bởi lẽ, là Thủy tộc, nàng cần nguồn nước để phục hồi. Tuy nhiên, vết thương quá nặng khiến nàng chỉ đi được vài bước đã loạng choạng, ngã quỵ xuống đất.
Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên: "Cô nương, cô có sao không?"
Dao Dao ngẩng đầu lên. Trước mắt nàng là một nam nhân trẻ tuổi, khoảng đôi mươi, mặc trang phục giản dị của người phàm. Hắn có khuôn mặt cương nghị, đôi mắt đen láy lộ vẻ lo lắng. Hắn đang vác một bó củi lớn trên vai, chắc hẳn là người dân sống gần đây.
Nàng cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười nhợt nhạt và yếu ớt. "Ta... ta không sao. Chỉ là hơi choáng váng một chút."
Nam nhân đặt bó củi xuống, vội vàng tiến đến đỡ nàng. "Sắc mặt cô nương kém quá, e là bị thương rồi. Để ta giúp cô nương về nhà nghỉ ngơi."
Dao Dao khẽ giật mình. Hắn có thể nhìn ra nàng bị thương? Với linh lực suy yếu, nàng không thể che giấu hoàn toàn khí tức, nhưng một người phàm bình thường không thể dễ dàng nhận ra điều đó. Nàng vội vàng viện cớ: "Ta… ta không phải người ở đây. Ta bị lạc đường, lại gặp phải kẻ xấu nên bị thương."
Nam nhân không hỏi thêm, chỉ nhẹ nhàng đỡ nàng đứng dậy. Hắn có vẻ ngoài tuy không vạm vỡ nhưng lại có một sức mạnh tiềm ẩn. Hắn đỡ nàng về căn nhà gỗ, rồi quan sát vết thương trên người nàng.
"Vết thương này... có vẻ không đơn giản." Hắn khẽ cau mày. "Nhưng ta may mắn là có chút kiến thức về thảo dược. Cô nương cứ ở đây nghỉ ngơi, ta sẽ đi hái thuốc cho cô."
Dao Dao chưa kịp nói gì, hắn đã quay lưng biến mất vào rừng. Nàng nhìn theo bóng lưng hắn, trong lòng dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Một người phàm lại có thể nhìn thấu vết thương của nàng, lại còn tự nguyện giúp đỡ mà không hề nghi ngờ thân phận nàng?
Chẳng bao lâu sau, nam nhân quay lại với một bó thảo dược tươi. Hắn tỉ mỉ rửa sạch, giã nát rồi đắp lên những vết bầm tím trên người nàng. Bàn tay hắn tuy thô ráp nhưng lại rất nhẹ nhàng, cẩn trọng. Một luồng khí mát lạnh từ thảo dược lan tỏa, giúp nàng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
"Cô nương cứ gọi ta là Lâm Phong," hắn nói, giọng điệu ấm áp. "Cô nương cứ yên tâm dưỡng thương ở đây. Chuyện nhà cửa, ta sẽ giúp cô lo liệu."
Dao Dao nhìn Lâm Phong, trong lòng dâng lên sự cảm kích. Nàng khẽ nói: "Cảm ơn Lâm Phong. Ta là Tiểu Đào." Nàng không muốn tiết lộ tên thật của mình, để tránh rắc rối sau này.
Từ đó, Lâm Phong trở thành người bạn đồng hành của Dao Dao trong những ngày nàng dưỡng thương ở Nhân giới. Hắn đúng là một người phàm rất đặc biệt. Hắn không có linh lực, nhưng lại có một giác quan nhạy bén kỳ lạ. Hắn luôn cảm nhận được sự bất ổn trong cơ thể nàng, và luôn tìm cách giúp đỡ.
Mỗi ngày, Lâm Phong đều mang những loại thảo dược quý hiếm từ sâu trong rừng về để đắp cho Dao Dao. Hắn còn nấu những món ăn bổ dưỡng, giúp nàng nhanh chóng hồi phục sức lực. Dưới sự chăm sóc tận tình của Lâm Phong, vết thương của Dao Dao dần dần lành lại. Linh lực trong Thủy Linh Châu cũng dần ổn định hơn, ánh sáng xanh lam trở nên rực rỡ và mạnh mẽ.
Trong những ngày Dao Dao dưỡng thương, Lâm Phong không chỉ chăm sóc nàng mà còn kể cho nàng nghe về cuộc sống ở Nhân giới. Hắn là một người hiền lành, chất phác, sống bằng nghề hái thuốc và săn bắt trong rừng. Hắn yêu thiên nhiên, và luôn tìm thấy vẻ đẹp trong những điều nhỏ bé nhất của cuộc sống.
Hắn dẫn nàng đến những ngọn núi cao, nơi có thể ngắm nhìn bình minh rực rỡ. Hắn đưa nàng đến những thác nước hùng vĩ, nơi dòng nước trắng xóa đổ xuống như dải lụa bạc. Hắn còn chỉ cho nàng những bông hoa dại khoe sắc thắm, những con chim hót líu lo trên cành cây.
Dao Dao cảm thấy lòng mình dịu lại. Nàng chưa bao giờ nghĩ rằng Nhân giới lại có nhiều cảnh đẹp đến vậy, và con người phàm trần lại có thể sống một cuộc sống bình dị nhưng tràn đầy ý nghĩa như thế. Nàng dần mở lòng mình hơn với Lâm Phong, chia sẻ những câu chuyện về thế giới của nàng (dù chỉ là những câu chuyện được kể theo một cách khác, giấu đi thân phận thần tiên). Nàng kể về những khu rừng cổ thụ ngàn năm tuổi, những dòng sông băng vĩnh cửu, những loài linh thú kỳ ảo... Lâm Phong luôn lắng nghe nàng kể với đôi mắt chăm chú, đầy ngưỡng mộ.
Thời gian cứ thế trôi đi. Dao Dao cảm thấy mình đã hồi phục gần như hoàn toàn. Linh lực đã trở lại dồi dào, Thủy Linh Châu cũng đã phát huy được sức mạnh vốn có của nó. Nàng biết, đã đến lúc phải trở về Thiên giới.
Một buổi tối trăng thanh gió mát, Dao Dao và Lâm Phong ngồi bên nhau trên tảng đá lớn trước cửa nhà. Ánh trăng dịu dàng chiếu rọi, tạo nên một khung cảnh yên bình đến lạ.
"Lâm Phong," Dao Dao khẽ gọi, giọng nàng khẽ run. "Ta... ta phải đi rồi."
Lâm Phong quay sang nhìn nàng, đôi mắt lộ vẻ ngạc nhiên và có chút hụt hẫng. "Đi sao? Cô nương đã khỏi hẳn rồi ư?"
Dao Dao gật đầu. "Ừm, nhờ có sự giúp đỡ của huynh, ta đã hoàn toàn bình phục rồi."
"Cô nương định đi đâu?" Lâm Phong hỏi, giọng nói trầm xuống.
Dao Dao hít một hơi sâu. Nàng biết mình phải nói dối, bởi nàng không thể tiết lộ thân phận thật của mình cho một người phàm. "Ta… ta có một chuyến đi xa, đến một nơi rất xa, để tìm kiếm một loại thảo dược quý hiếm. Ta đã hẹn với sư phụ rồi, không thể thất hẹn được."
Lâm Phong im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. "Vậy sao... Ta hiểu rồi." Giọng hắn có chút buồn bã, nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. "Vậy cô nương phải cẩn thận đấy. Chuyến đi này có vẻ rất nguy hiểm."
Dao Dao nhìn hắn, cảm thấy một nỗi chua xót dâng lên trong lòng. Nàng đã sống ở đây một thời gian, đã nhận được sự giúp đỡ tận tình của Lâm Phong, đã cùng hắn trải qua những khoảnh khắc bình yên và đẹp đẽ. Nàng biết, mình đã có tình cảm với hắn. Nhưng nàng là thượng thần, hắn là phàm nhân, hai thế giới hoàn toàn khác biệt. Nàng không thể nào ở lại đây, càng không thể kéo hắn vào thế giới đầy hiểm nguy của mình.
Nàng đứng dậy, nhẹ nhàng ôm lấy Lâm Phong. "Cảm ơn huynh, Lâm Phong. Huynh là người bạn tốt nhất mà ta từng có ở Nhân giới này."
Lâm Phong vòng tay ôm lại nàng, khẽ nói: "Tiểu Đào, ta không biết khi nào cô nương mới trở về, nhưng ta sẽ luôn chờ cô nương ở đây. Mái nhà này, khu rừng này, luôn chào đón cô nương."
Dao Dao khẽ cắn môi, giấu đi giọt nước mắt chực trào. Nàng biết, nàng sẽ không bao giờ có thể quay lại đây, ít nhất là với thân phận Tiểu Đào. Nàng là Mai Nguyệt Dao, thượng thần của Thiên giới, nàng còn có sứ mệnh phải hoàn thành.
"Tạm biệt Lâm Phong," nàng nói khẽ, rồi vùng thoát khỏi vòng tay hắn, hóa thành một luồng ánh sáng xanh lam và bay vút lên bầu trời đêm.
Lâm Phong đứng đó, nhìn theo luồng sáng dần khuất xa. Hắn biết, cô nương này không phải người phàm bình thường. Nhưng dù nàng là ai, từ đâu đến, hắn cũng sẽ luôn nhớ về những ngày tháng tươi đẹp mà nàng đã mang đến cho cuộc sống của hắn. Hắn đứng thật lâu dưới ánh trăng, cho đến khi luồng sáng xanh lam hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Trong lòng hắn, một hình bóng thanh thoát, dịu dàng đã in sâu, trở thành một phần không thể thiếu trong tâm trí.
Dao Dao bay vút lên Thiên giới. Khi nàng vượt qua ranh giới giữa phàm trần và thần giới, linh lực của nàng bỗng trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Thủy Linh Châu rực sáng, ánh sáng xanh lam bao trùm lấy toàn thân nàng. Nàng cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt trong cơ thể mình. Mặc dù Thiên lao đã gây tổn thương nặng nề, nhưng nhờ có sự tôi luyện ở Nhân giới, và đặc biệt là sự giúp đỡ của Lâm Phong, nàng đã không chỉ hồi phục mà còn mạnh mẽ hơn trước rất nhiều.
Khi nàng hạ xuống Thiên giới, ba vị huynh trưởng Băng Mặc Thanh, Phong Vân Duệ và Thủy Chiêu Dương đã đứng chờ sẵn ở cổng. Vừa thấy nàng, Vân Duệ đã reo lên: "Dao muội! Muội về rồi!"
Chiêu Dương dù không nói gì, nhưng ánh mắt vẫn lộ rõ vẻ nhẹ nhõm. Mặc Thanh tiến đến, kiểm tra linh mạch của nàng. Chàng khẽ gật đầu. "Muội đã hồi phục hoàn toàn, thậm chí còn mạnh hơn trước. Xem ra, lần hạ phàm này cũng không phải là vô ích."
Dao Dao mỉm cười, trong lòng vẫn còn vương vấn hình bóng của Lâm Phong. Nàng đã giấu đi chuyện hắn giúp đỡ nàng, bởi nàng sợ các huynh trưởng sẽ trách cứ nàng vì đã gần gũi với người phàm.
"Đúng vậy," nàng nói, cố gắng giữ giọng điệu bình thường. "Nhân giới tuy ồn ào nhưng cũng có nhiều điều thú vị. Linh lực của muội cũng đã được tôi luyện rất nhiều."
Mặc Thanh gật đầu. "Vậy là tốt rồi. Bây giờ, chúng ta cần phải tập trung vào việc khôi phục Thiên giới. Có rất nhiều việc đang chờ chúng ta làm."
Dao Dao nhìn về phía Thiên cung rộng lớn, nơi vẫn còn ẩn chứa những mối nguy hiểm rình rập. Nàng biết, hành trình phía trước sẽ còn rất dài và khó khăn. Nhưng nàng đã sẵn sàng. Với sức mạnh mới có được, và với tình cảm của những người huynh trưởng, nàng tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Chỉ là, hình bóng của chàng trai phàm trần Lâm Phong sẽ mãi mãi là một kỷ niệm đẹp, một phần không thể quên trong trái tim nàng.