Lương Việt An cười lạnh: "Đánh chính là tên bội bạc như cậu! Đem Mai Thảo một người bỏ ở trên sân khấu! Tại đây thông đồng mặt khác cô gái! Thích ngực to mông lớn à? Tôi đưa mấy cái cho cậu, cho cậu chết luôn!” Lương Việt An lại xông lên trước cho anh ấy một quyền, đem anh ấy ấn ở trên mặt đất đánh!
Trịnh Duy Minh phản kích, rống giận: “Năm đó vứt bỏ người của anh ấy là cậu! Cậu mới là tên bội bạc!” Hai người vặn đánh vào cùng nhau.
Tôi từ Trịnh Duy Minh bạn bè Kim Hùng Anh trong miệng biết Trịnh Duy Minh ở tôn hoàng hội sở, tôi vội vàng tới rồi, không ngờ lại thấy như vậy một màn! Tôi kinh hô to một câu: “Đều cho tôi dừng tay!”
Lương Việt An đột nhiên ngừng lại, chậm rãi đứng dậy, dùng khăn lau khô lau tay, xử lý tốt tự mình cổ áo, lại khôi phục một bộ cao lãnh rụt rè mà lại ưu nhã cao quý bộ dáng.
Tôi nhanh chóng đi lên trước nâng dậy trên mặt đất Trịnh Duy Minh, Trịnh Duy Minh lược hiện chật vật, cả người đều treo màu, xương gò má chỗ đều bị đánh thanh, tôi lấy khăn giấy nhẹ nhàng chà lau rớt trên mặt anh ấy tro bụi, phủng anh ấy mặt, nhỏ giọng hỏi một câu: “Đau không?”
Trịnh Duy Minh cười lắc lắc đầu: “Tôi không có việc gì, đừng lo lắng!”
Tôi nhìn Lương Việt An, lạnh lùng mà nói: “Lương Việt An, chúng tôi chi gian sự tình thỉnh không cần nhấc lên người khác! Cậu vô luận như thế nào đối tôi, tôi đều nhận! Nhưng là cậu muốn lại đụng đến tôi người đàn ông! Tôi liền không như vậy dễ nói chuyện!”
Lương Việt An khiếp sợ mà nhìn tôi, mãnh lui lại mấy bước, đầy mặt không thể tin tưởng, Trịnh Duy Minh cũng là như thế, anh ấy đại khái không nghĩ tới tôi sẽ nói nói như vậy đi...
Tôi nhìn đứng ở một bên Quý Hàn cùng Nghiêm Triết Hưng, cười lạnh nói: “Ca, triết hưng anh trai, các cậu cũng ở nha? Thấy được đều không giúp một chút Duy Minh sao?”
Nghiêm Triết Hưng cuống quít tưởng giải thích: “Không phải! Mai Thảo, không phải cậu nhìn đến như vậy!”
“Chẳng lẽ anh ấy không có đánh Duy Minh sao? Được, tôi biết cậu tưởng giúp anh ấy cầu tình, tôi lý giải, bởi vì các cậu là bạn tốt! Đồng dạng! Duy Minh cũng là tôi bạn trai, không có gì bất ngờ xảy ra nói, anh ấy sẽ là tôi cộng độ quãng đời còn lại người! Hy vọng các cậu có thể tán thành tiếp thu anh ấy!”
Quý Hàn trầm mặc không nói, Nghiêm Triết Hưng khiếp sợ mà nhìn tôi, Lương Việt An đột nhiên lật đổ cái bàn, trên bàn đồ vật té rớt trên mặt đất, phát ra vang lớn, anh ấy lạnh lùng ném xuống một câu: “Cậu sẽ hối hận!” Quăng ngã môn mà đi!
Tôi đỡ Trịnh Duy Minh, đem anh ấy đưa về anh ấy trụ khách sạn, vội vàng chạy đến mua thuốc, tôi thật cẩn thận cho anh ấy thượng dược, Trịnh Duy Minh đột nhiên nắm lấy tay của tôi, thâm tình mà nhìn tôi, ôn nhu mà cười nói: “Mai Thảo, thẳng đến hôm nay, tôi mới biết được tôi ở cậu trong lòng nguyên lai như vậy quan trọng! Nguyên lai cậu cũng để ý tôi, cũng yêu tôi! Tôi vẫn luôn tưởng tôi một bên tình nguyện!”
Tôi nhẹ nhàng mà đem đầu dựa vào anh ấy trên vai, cười nói: “Thực xin lỗi, tôi vẫn luôn không phải một cái sẽ đem yêu treo ở bên miệng người, tôi vẫn luôn ở dùng hành động chứng minh, tôi cho rằng cậu biết đến!”
Trịnh Duy Minh sủng nịch mà nhéo một chút tôi cái mũi, oán giận: “Cậu chưa bao giờ nói yêu tôi, cũng sẽ không dính tôi, cũng không hướng tôi làm nũng, nhìn đến tôi cùng mặt khác nữ sinh đi rất gần cũng không ăn dấm, sự tình gì đều chính mình khiêng, cũng không cùng tôi nói, tôi cùng mặt khác bạn bè liên hoan cậu cũng không cho tôi gọi điện thoại.
Cậu biết không? Nhìn mặt khác nam sinh bạn gái không ngừng gọi điện thoại tới, hướng bọn họ oán giận vì cái gì không bồi cô ấy, tôi cư nhiên có chút hâm mộ, chính là cậu một lần cũng chưa cho tôi đánh quá! Một lần đều không có!”
Tôi đột nhiên có chút ngượng ngùng “Cậu như thế nào phía trước không nói! Tôi cũng không biết a! Cậu muốn nói tôi khẳng định mỗi ngày cho cậu đánh!”
“Chính là tôi muốn cậu chủ động! Tôi muốn cậu phát ra từ nội tâm, mà không phải tôi làm cậu làm gì!”
Tôi sờ soạng cái mũi: “Thực xin lỗi… Tôi cũng không biết nên như thế nào đương cậu bạn gái, tôi cũng tưởng tượng một cái tiểu nữ sinh giống nhau hướng cậu làm nũng, nhưng tôi sợ quá dính cậu sẽ làm cậu phản cảm.
Nhìn cậu cùng mặt khác nữ sinh đi như vậy gần, tôi cũng sẽ khó chịu, chính là tôi sợ cậu cảm thấy tôi quá keo kiệt, đến nỗi không cho cậu gọi điện thoại là tôi không nghĩ làm cậu khó xử, còn có chính là tôi vẫn luôn tin tưởng cậu! Tôi chưa bao giờ tin tưởng cậu sẽ đi ra ngoài lêu lổng...”
Trịnh Duy Minh đột nhiên dúi đầu vào tôi hõm vai, ôm tôi, nhỏ giọng hỏi: “Cậu vì cái gì không hỏi hôm nay anh ấy vì cái gì đánh tôi? Vạn nhất sai người là tôi đâu?”
Tôi cười nói: “Không có việc gì a... Chỉ cần không phải cái gì không thể vãn hồi sai lầm, tôi đều tha thứ cậu a! Cậu là tôi bạn trai, tôi không hướng về cậu còn có thể làm sao bây giờ?”
Trịnh Duy Minh đột nhiên cảm động rối tinh rối mù, nhìn tôi đôi mắt, mãn nhãn chân thành, nghiêm túc mà nói: “Mai Thảo, nghe tốt, tôi yêu cậu! Ái rất nhiều rất nhiều năm, không thể so năm đó cậu yêu Lương Việt An thiếu.”
Tôi ngọt ngào cười, dựa vào ngực anh ấy: “Biết vì cái gì tôi chưa bao giờ nói kia ba chữ sao?”
Trịnh Duy Minh lắc lắc đầu, tôi cười nói: “Kia ba chữ tôi chỉ đối về sau trượng phu nói! Cho nên, chờ xem! Trịnh Kim Huy đồng chí! Cách mạng chưa thành công! Đồng chí nhậm cần nỗ lực!”
Trịnh Duy Minh trước mắt khiếp sợ, dùng thử khẩu khí hỏi: “Mai Thảo? Cậu… Nguyện ý gả cho tôi?”
Tôi chọc chọc anh ấy ngực, bĩu môi nói: “Như thế nào? Không nghĩ cưới tôi sao? Tôi đây liền đổi một cái bạn trai!”
Trịnh Duy Minh cười ngây ngô lên, ôm chặt lấy tôi: “Sao có thể! Tôi đuổi theo cậu lâu như vậy, yêu cậu nhiều năm như vậy, tôi nằm mơ đều tưởng cưới cậu!”
Trịnh Duy Minh ôm tôi mau hô hấp bất quá tới, chính là tôi trước sau không có đẩy ra, anh ấy ôm ấp làm lòng tôi an.
Trịnh Duy Minh đột nhiên mở miệng: “Mai Thảo, lại đây cùng tôi cùng nhau trụ đi! Tôi một khắc đều không nghĩ làm cậu rời đi tôi tầm mắt!”
Tôi do dự một chút, anh ấy lại mở miệng nói: “Cậu không cần có áp lực, khách sạn là nhà tôi, thực an toàn, tôi trụ nơi này cũng có cách gian, chúng tôi có thể không ngủ ở bên nhau, yên tâm, cậu không muốn, tôi vĩnh viễn sẽ không cưỡng bách cậu!”
Anh ấy nói đánh mất tôi băn khoăn, dù sao về sau muốn kết hôn, sớm hay muộn muốn ở cùng một chỗ, trước tiên thích ứng một chút cũng là có thể! Tôi cuối cùng là gật đầu đồng ý, Trịnh Duy Minh cười nói: “Kia ngày mai buổi sáng chúng tôi cùng đi trường học đem cậu trong phòng ngủ đồ vật dọn quá nơi này đến đây đi!”
“Cứ như vậy cấp sao?”
Trịnh Duy Minh chóp mũi chống tôi chóp mũi, anh ấy ý cười doanh doanh mà nhìn tôi: “Tưởng tượng đến về sau mỗi một ngày cậu đều tại bên người, tôi liền bắt đầu chờ mong ngày mai! Tôi liền cảm thấy sinh hoạt đều trở nên thực ngọt!”
Tôi khẽ cười nói: “Trịnh Kim Huy đồng chí, cậu với ai học! Như vậy sẽ nói lời âu yếm!”
Hiên: “Mới không phải đâu! Đều là tôi thiệt tình lời nói! Tôi thề!”
Tôi dựa vào ngực anh ấy, nhẹ giọng nói: “Cậu nói tôi đều nhớ kỹ, tôi sẽ sửa! Tôi sẽ nỗ lực làm một cái đủ tư cách bạn gái! Nếu cậu không phụ tôi, tôi còn sẽ làm cậu đủ tư cách dễ phu nhân!”
Trịnh Duy Minh ôn nhu mà nói: “Tôi không cần cậu cố tình vì tôi thay đổi cái gì, tôi yêu chính là cậu người này! Nhưng tôi muốn cho cậu làm một cái sẽ khóc sẽ nháo cô gái, giống mặt khác cô gái giống nhau, không cần đi lưng đeo quá nhiều, tôi muốn cho cậu vô cùng đơn giản, hạnh phúc vui sướng sinh hoạt, cậu biết không? Cậu hiểu chuyện sẽ làm sẽ làm tôi đau lòng...”
Tôi đột nhiên đã bị anh ấy nói cảm động rối tinh rối mù, nước mắt không thể hiểu được liền rớt xuống dưới, Trịnh Duy Minh hoang mang rối loạn mà cho tôi sát nước mắt, “Như thế nào rồi? Như thế nào khóc?”
Tôi đem mặt vùi vào anh ấy ngực, nhỏ giọng mà nói: “Hiểu chuyện lâu như vậy, tôi đều phải quên tôi cũng là một cái yêu cầu người đau bạn bè... Giống như đều không có hình người cậu giống nhau chỉ hy vọng tôi làm một cái vui vẻ đơn giản cô gái...”
Trịnh Duy Minh đột nhiên ngây ngẩn cả người: “Thực xin lỗi, là tôi sai, tôi cho rằng cậu không yêu tôi, cho nên tôi vẫn luôn ở cùng cậu giận dỗi, cùng cậu rùng mình... Muốn sớm biết rằng cậu trong lòng có tôi, chúng tôi nhất định so hiện tại hạnh phúc nhiều, tôi nhất định sẽ đem cậu sủng thành một cái tiểu công chúa...”
Tôi ủy khuất đột nhiên liền tới rồi một câu: “Tôi đói bụng! Trịnh Kim Huy đồng chí! Đi cho tôi nấu cơm đi!”
Trịnh Duy Minh đột nhiên nở nụ cười, kính cái lễ, “Tuân mệnh! Tôi nữ vương đại nhân!” Trịnh Duy Minh vội vội vàng vàng mà chạy đến phòng bếp, vừa mở ra tủ lạnh liền ngây ngẩn cả người, anh ấy xấu hổ mà cười một chút, “Cái kia… Tủ lạnh là trống không! Chúng tôi đi mua đi!”
“Được nha!” Tôi mặc vào giày, Trịnh Duy Minh mang lên đỉnh đầu màu đen mũ, tưởng che lấp chính mình thương, tôi yên lặng đem anh ấy mũ đi xuống lôi kéo, anh ấy trừng mắt tôi: “Cậu là ghét bỏ cậu bạn trai mất mặt sao?”
Tôi phiết anh ấy liếc mắt một cái: “Nói cái gì đâu! Tôi là sợ tôi bạn trai quá soái, sẽ cho tôi nơi nơi hái hoa ngắt cỏ! Đem mũ kéo xuống một chút, như vậy cậu trong tầm mắt liền tất cả đều là tôi a!”
Trịnh Duy Minh đột nhiên lỗ tai liền đỏ, ngây ngô cười lên, sấn tôi không chú ý, hôn một cái tôi mặt, tôi ra vẻ nghiêm túc mà nói: “Trịnh Kim Huy đồng chí! Ăn tôi đậu hủ là phải trả tiền ồ!”
Trịnh Duy Minh không biết xấu hổ mà dán đi lên: “Tôi đem chính mình cho cậu đi! Cậu liền thu tôi bái!”
Tôi thanh thanh giọng nói: “Trịnh Kim Huy đồng chí! Cậu tiết tháo đâu? Vỡ đầy đất ồ! Mau cho tôi nhặt lên tới!”
Trịnh Duy Minh mặt dày mày dạn mà nói: “Ở vợ trước mặt, muốn cái gì tiết tháo! Mệnh đều cho cậu!”
Tôi mặt đều đỏ: “Ai là vợ của cậu! Nói chuyện muốn chú ý chứng cứ ồ!”
“Cậu chính là! Chính là! Thay đổi người khác tôi còn từ bỏ! Là cậu tôi liền cho không! Tôi mang theo toàn bộ thân gia tánh mạng chạy tới gả cho cậu! Chúng tôi cãi nhau tôi chính mình phiến chính mình! Thủ công nghiệp toàn bao! Phu nhân ý hạ như thế nào?”
“Hải nha... Còn có thể hay không vui sướng mà nói chuyện phiếm! Đi đi đi, mua sắm đi!” Tôi liền lôi kéo anh ấy cùng nhau đi ra cửa, lại liêu đi xuống, tôi cũng không dám bảo đảm có thể hay không lái xe!
Tôi ngồi trên xe, chống cằm nhìn Trịnh Duy Minh, tôi tổng cảm thấy anh ấy một tay nắm tay lái tư thế đặc biệt soái! Kia thon dài trắng nõn ngón tay, hải nha - tặc soái!
Đang nhìn anh ấy sườn mặt, anh ấy soái bất đồng với Lương Việt An, anh ấy chính là ôn nhu cái loại này! Trịnh Duy Minh mất tự nhiên mà mở miệng: “Phu nhân còn như vậy nhìn tôi, tôi sợ tôi sẽ ngồi không được!”
Tôi tiện hì hì mà nói: “Cậu không thích như vậy sao?”
Trịnh Duy Minh phiết tôi liếc mắt một cái, nghiêm túc mà nói “: Thích! Chính là cậu lập tức chuyển biến nhiều như vậy, tôi có điểm thích ứng bất quá tới!”
“Tôi chuyển biến rất nhiều sao?”
Trịnh tổng vẻ mặt không cao hứng: “Cậu trong lòng không điểm số sao? Chính cậu nói cậu vắng vẻ tôi đã bao lâu? Bình thường lái xe đưa cậu đi trường học, cậu có xem qua tôi liếc mắt một cái sao? Đều là tôi đang xem cậu tốt sao? Còn có, tôi không mở miệng tìm cậu nói chuyện phiếm, cậu có lý quá tôi sao?”
Tôi khờ cười: “Ha ha, tôi cho rằng cậu thích an tĩnh!”
Anh ấy phiết tôi liếc mắt một cái: “Cậu liền biên đi... Tôi xem cậu có thể xả ra cái gì lý do!”
Tôi khờ cười nhìn về phía ngoài cửa sổ, anh ấy đột nhiên mở miệng: “Cậu như thế nào không xem tôi?”
“Không phải cậu không cho tôi xem cậu sao?”
“Tôi khi nào nói qua những lời này! Đem đầu chuyển qua tới, tôi còn là thích cậu mãn nhãn đều là tôi bộ dáng!”
Tôi cười, đối với anh ấy làm các loại mặt quỷ, anh ấy bị tôi làm cho tức cười!
“Tôi như thế nào không biết tôi bạn gái cư nhiên như vậy đáng yêu?”
Tôi không biết xấu hổ mà nói: “Ôi... Đúng không! Tôi như vậy đáng yêu! Cậu hiện tại mới phát hiện, quả thực chính là cậu tổn thất!” Anh ấy lại một lần bị tôi đậu cười: “Hôm nay bị đánh ai thực giá trị a! Làm chúng tôi cảm tình trở nên càng gần một bước! Làm tôi biết cậu yêu tôi! Nếu không tôi lại làm anh ấy cho tôi đánh mấy quyền đi! Nhìn xem như vậy cậu có thể hay không sớm hơn biến thành dễ phu nhân!”
Tôi tồi một chút anh ấy cánh tay: “Nói cái gì đâu! Tìm ngược a!”
“Vậy cậu đau lòng sao? Ừ?”
Anh ấy nói hỏi quá lộ liễu, tôi bụm mặt, ngượng ngùng trả lời, anh ấy sang sảng cười, “Tốt! Tôi nghe được! Tôi liền biết cậu đau lòng tôi!”
Tôi trợn mắt há hốc mồm, tôi cái gì cũng chưa nói đi! Này không biết xấu hổ gia hỏa!
Tới rồi mua sắm thương thành, đem xe ngừng ở bãi đỗ xe, chúng tôi tiện tay lôi kéo tay cùng nhau shopping đi, tôi đi kéo cái mua sắm xe ra tới, mua sắm xe là đầu tệ, tôi mới vừa thả một cái tiền xu đi vào, tôi kinh hỉ mà ở một cái khác mua sắm trên xe phát hiện một khối tiền! Phỏng chừng là cái kia khách hàng quên cầm đi đi!
Tôi lặng lẽ meo meo đi đến trước mặt anh ấy, nắm tay nắm chặt, vươn tay, cười ha hả: “Cậu đoán tôi nhặt cái cái gì?”
“Nhẫn kim cương?”
“Không đúng!”
“Dây xích vàng?”
“Ôi! Cậu có thể hay không thân dân một chút!”
“Một trăm đồng tiền?”
“Thực tiếp cận ồ! Ha ha! Là một khối tiền!” Tôi đột nhiên mở ra bàn tay, một khối tiền tiền xu bị ánh đèn chiếu xạ có chút chói mắt,.
Trịnh tổng ngây ra một lúc, ngón tay thon dài chống cái trán, dở khóc dở cười, “Dễ phu nhân! Cậu như vậy làm vi phu thực khó xử a! Không biết còn tưởng rằng tôi ngược đãi cậu, tôi đường đường EsT tổng tài, dễ thị tập đoàn người thừa kế phu nhân cư nhiên đem một khối tiền đương bảo bối! Phu nhân là tôi cho cậu tiền tiêu vặt quá ít sao?”
Tôi cau mày: “Ôi! Trịnh tổng! Cậu cũng quá không tình thú! Một chút đều khó hiểu phong tình! Này một khối tiền là thu hoạch ngoài ý muốn, ý nghĩa liền không giống nhau a! Chúng tôi có thể đem nó thiết kế một chút, làm thành có ý nghĩa vật kỷ niệm a! Kỷ niệm chúng tôi ngày đầu tiên yêu đương!”
Trịnh tổng điêu mi: “Ngày đầu tiên?”
“Cậu không cảm thấy chúng tôi thẳng đến hôm nay, mới giống tình lữ sao?”
Anh ấy như suy tư gì, “Có đạo lý, nhưng là tôi không đồng ý! Tôi mấy năm nay bạn trai cũng không phải là bạch đương!”
“Được được được! Yên tâm! Này danh hiệu ai cũng đoạt không đi cậu! Danh phận vẫn là phải cho cậu!”
Anh ấy đột nhiên đem kia một khối tiền từ tôi trong lòng bàn tay lấy đi, cười nói “Yên tâm! Sẽ còn cho cậu! Lấy một loại khác hình thức!”
Tôi cười ha hả, anh ấy một tay đẩy xe, một tay lôi kéo tôi, đột nhiên tôi thấy một cái tiểu cô gái ngồi ở mua sắm trên xe, tôi mãn nhãn hâm mộ, Trịnh tổng đã nhìn ra, điêu điêu mi “Mai Thảo bạn bè, hôm nay mua sắm xe còn có phòng trống ồ! Cậu muốn hay không suy xét thể nghiệm một chút!”
Tôi rối rắm nửa ngày, Trịnh tổng nhìn không được, trực tiếp thượng thủ, đem tôi chặn ngang bế lên, tiểu tâm bỏ vào mua sắm trong xe, tôi thẹn thùng mà bụm mặt, không dám ngẩng đầu, tôi tổng cảm thấy người khác sẽ dùng khác thường ánh mắt nhìn tôi! Hại... Trịnh Kim Huy đồng chí quá xúc động!
Trịnh tổng đột nhiên đem anh ấy mũ lưỡi trai hướng tôi trên đầu một khấu, tôi kinh ngạc nhìn anh ấy, anh ấy cười nói: “Hiện tại có thể yên tâm, không ai xem tới được cậu mặt, không cần lại trốn tránh!”
“Vậy còn cậu?”
Anh ấy triều tôi vứt cái mị nhãn: “Như thế nào? Không tin cậu bạn trtrời ạn giá trị sao? Tôi liền tính bị đánh thành như vậy, tôi còn là soái tốt đi! Tôi lại không phải vô pháp gặp người, tôi làm gì muốn trốn tránh! Tôi lại không để bụng ánh mắt của người khác!”
Tôi trừng anh ấy một cái, anh ấy không biết xấu hổ nói sao? Ai mỗi ngày mang khuyên tai, nhận thức anh ấy tới nay anh ấy quần áo liền không trọng dạng quá! Đi ra ngoài liên hoan còn sẽ cho chính mình điểm một cái lệ chí! Còn không để bụng! Không để bụng anh ấy vừa rồi làm gì chụp mũ!
Ha ha, bất quá lòng tôi vẫn là ấm áp. Anh ấy một đường đẩy tôi, tôi hỏi câu: “Tôi có thể hay không thực trọng a? Cậu có mệt hay không a?”
Anh ấy cười nói: “Ôi... Phu nhân! Nếu là đem cậu cầm đi ấn cân bán nói, tôi cũng kiếm không bao nhiêu tiền a!”
Tôi bị anh ấy cấp chỉnh cười: “Trịnh tổng! Xin hỏi cậu tính toán bao nhiêu tiền một cân bán tôi?”
Anh ấy tự hỏi một lát “50 vạn Mỹ kim một hai!”
Tôi trừng lớn đôi mắt: “Wow! Như vậy quý! Cậu quả nhiên là cái thương nhân! Vô gian không thương a!”
Anh ấy cười nói: “Liền này đó tiền đều không có, còn tưởng cùng tôi đoạt vợ sao?”
Tôi khờ cười: “Hắc hắc... Tôi đột nhiên cảm giác tôi tốt đáng giá a!”
“Cho nên phu nhân phải thật tốt ăn cơm! Đừng giảm cái gì phì! Cậu chính là tôi bảo bối! Tôi còn dựa vào cậu kiếm tiền hỗn khẩu cơm ăn đâu! Cậu đói gầy tôi nên trà không nhớ cơm không nghĩ!”
Tôi chỉ vào đồ ăn vặt khu hô to: “Trịnh Kim Huy! Chuẩn bị tốt sao? Hướng về đồ ăn vặt xuất phát! let’s go!”
Trịnh tổng đẩy tôi chạy qua đi, thứ này toàn bộ mà đem đồ ăn vặt hướng tôi trên người ném! Đồ ăn vặt đều mau đem tôi cấp chôn! Chính là tôi đột nhiên cảm giác tốt hạnh phúc nha... Ha ha!
Chọn một đống lớn đồ ăn vặt, nên mua đồ ăn đi! Trịnh tổng hỏi tôi: “Cậu thích ăn cái gì?”
“Cậu xác định cậu sẽ làm?”
Anh ấy nghiêm trang mà nói: “Sẽ không! Nhưng có thể học!”
“Chậc... Được đi! Tôi sẽ! Tôi có thể giáo cậu!”
Anh ấy cười gật đầu, anh ấy lại là toàn bộ mà đem rau dưa hướng tôi trên người đôi, anh ấy chọn đồ ăn chuyên chọn nhỏ xinh đáng yêu! Phóng cái rất có hơi nước không cần! Xem đến tôi nôn nóng lợi hại! Tôi nhìn không được, từ trong xe bò ra tới!
Tôi đem anh ấy tuyển lại yên lặng bày trở về, anh ấy vẻ mặt mờ mịt: “Làm sao vậy? Tôi chọn này mấy cái không phải khá tốt sao?”
“Là khá xinh đẹp! Nhưng đây là lấy tới ăn, mà không phải đương cống phẩm cấp bãi tốt sao? Tôi ca!”
Anh ấy yên lặng sửa đúng một chút: “Mai Thảo bạn bè! Cậu phạm vào một cái nghiêm trọng sai lầm! Là phu quân của cậu, mà phi anh trai!”
Tôi không phản ứng anh ấy, một bên chọn đồ ăn, một bên phun tào: “Nhìn xem! Trịnh tổng! Sẽ kiếm tiền có ích lợi gì! Chọn đồ ăn đều sẽ không! Cậu nhìn xem cậu chọn lựa này gầy không kéo mấy, còn không có cái gì hơi nước!”
Trịnh tổng đỡ trán, bất đắc dĩ mà nói “Phu nhân đây là bắt đầu ghét bỏ tôi sao?”
Tôi hướng về phía anh ấy ngọt ngào cười, “Trịnh tổng! Tôi cũng muốn sửa đúng một chút cậu sai lầm ồ! Không phải bắt đầu, mà là đã ồ! Một cái là tương lai khi, một cái là qua đi hoàn thành khi! Đây là lý luận thượng sai lầm!”
Trịnh tổng vẻ mặt không cao hứng, tôi thấu tiến lên, ở anh ấy sườn mặt thượng bẹp một ngụm, hướng về phía anh ấy ngọt ngào cười: “Nhận sai sao?”
Trịnh tổng khóe miệng điên cuồng giơ lên, tôi ngắm đến anh ấy lỗ tai nháy mắt đỏ, người này còn rất ngây thơ sao! Anh ấy ngây ngô cười nói: “Phu nhân nói cái gì đều là đúng!”
Tôi vừa lòng gật đầu, anh ấy đột nhiên đem bên kia mặt cũng thấu lại đây, tôi vẻ mặt mờ mịt, anh ấy nghiêm trang mà nói: “Cậu à, muốn chú ý công bằng ồ! Bên trái thân thân, bên phải cũng muốn!”
Tôi một phen đẩy ra anh ấy mặt, “Quá mức a! Cho cậu cái ánh mặt trời cậu liền xán lạn! Được một tấc lại muốn tiến một thước a! Còn muốn hai cái!”
Anh ấy dùng u oán ánh mắt nhìn tôi, “Cậu còn không biết xấu hổ nói! Chúng tôi ở bên nhau hai năm! Cậu hôn tôi số lần một đôi tay đều số đến lại đây, tôi liền hỏi cậu, cậu lương tâm thượng quá ý đến đi sao?”
Nhìn người chung quanh dùng khác thường ánh mắt nhìn tôi, tôi xấu hổ mà sờ soạng cái mũi, ý bảo anh ấy nói nhỏ thôi, “Trịnh tổng! Đây là một cái tư mật vấn đề! Tôi cảm thấy chúng tôi có thể đặt ở không có người khác thời điểm thảo luận, cậu cảm thấy đâu?”
“Tôi mặc kệ! Cậu không hôn tôi liền không đi!”
Hải nha! Người này! Tức chết tôi! Tôi nhìn chung quanh lão thái thái cùng đại gia, như thế nào đều không hạ miệng được, tôi đem anh ấy kéo đến một cái góc không người.
Trịnh tổng còn cố ý cong hạ eo, đem mặt ghé vào tôi trước mặt, nhìn xem! Này 1 mét 8 đại cái! Còn rất sẽ vì người suy nghĩ đúng không? Tôi bất cứ giá nào, bẹp vài hạ, “Cái này đủ rồi đi!!!”
Tôi đều làm tốt anh ấy nếu là nói không đủ, tôi liền lấy cái bao tải to hướng trên người anh ấy bộ, lại kéo về nhà đi tính toán! Chỉ thấy anh ấy cảm thấy mỹ mãn gật gật đầu, tôi nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng vừa quay đầu lại thấy một đôi tiểu phu thê mang theo bọn họ baby ngơ ngốc mà nhìn hai chúng tôi, kia tiểu cậu trai còn chỉ vào chúng tôi hai hỏi anh ấy ba Mẹ: “Cậu chị gái ngượng ngùng ồ!”
Anh ấy ba mẹ lập tức lôi kéo anh ấy liền chạy, còn nói: “Con nít con nôi, không cần xen vào việc người khác!” Tôi lập tức bụm mặt, hận không thể lập tức tìm cái động chui vào đi, tôi mặt già a! Đều bị anh ấy cấp mất hết!
Tôi chạy trối chết, Trịnh tổng ở sau người ngây ngô cười, tôi đều hoài nghi, chúng tôi thật sự ở bên nhau hai năm sao? Như thế nào tôi cảm giác tôi hôm nay mới nhận thức anh ấy giống nhau! Anh ấy cao lãnh phạm đâu! Người này chơi khởi vô lại tới thật đúng là chính là cùng bạn bè giống nhau!
Hồi khách sạn, Trịnh tổng dọc theo đường đi cũng không biết đang cười cái gì, tâm tình tốt đến không được! Tôi yên lặng mà ăn khoai lát, anh ấy đột nhiên mở miệng: “Cậu ăn ít điểm, lưu trữ bụng, chờ một chút tôi cho cậu làm ăn ngon!”
Tôi “Ồ” một câu, yên lặng buông xuống trong tay khoai lát.
Trịnh tổng một hồi về đến nhà liền bắt đầu vùi vào trong phòng bếp công việc lu bù lên, tôi cũng không biết anh ấy ở mân mê gì, tôi liền lẳng lặng mà nằm ở trên sô pha xem Crayon Shin-chan, đương Trịnh tổng đem một chén trải qua gia công cải tạo mì gói bãi ở trước mặt tôi thời điểm, tôi ngây ra một lúc, “Đây là cậu nói... Ăn ngon?”