Nghiêm túc

4748 Words
Tôi thở dài: “Ôi... Lương Việt An sẽ không thể hiện tình cảm của mình ra đâu, anh ấy khá là đầu gỗ, cũng tương đối lạnh nhạt, không thích nói chuyện, nhưng không có biện pháp, anh ấy là người tôi thích, tôi có thể làm sao bây giờ đâu?” Trịnh tổng hít sâu một hơi, kiên định mà nói: “Tôi sẽ bảo vệ cậu, mãi đến khi nhìn cậu hạnh phúc!” Tôi hướng về phía anh ấy ngọt ngào cười, ăn xong rồi, Trịnh tổng đi tính tiền, lại phát hiện tôi đã thanh toán, anh ấy trừng mắt tôi, “Sớm biết rằng cậu trả tiền, tôi liền mang cậu đi tiểu bán hàng rong thượng chịu màn thầu!” Tôi cười ha hả: “Ha ha! Không có việc gì! Tôi có tiền! Không cậu tưởng như vậy nghèo tốt sao? Ồ! Đúng rồi! Tôi còn không có trả lại cậu di động tiền đâu! Tôi hiện tại trả lại cậu!” “Không cần! Tôi không vội, chính cậu lưu trữ dùng!” “Không có việc gì! Tôi mẹ cho tôi một vạn nhiều, tôi ca cũng cho tôi rất nhiều tiền, tôi đủ dùng! Không cần lo lắng cho tôi! Nếu là không còn cho cậu tôi lương tâm bất an!” “Được đi!” “Ôi! Đúng rồi, tôi thêm cậu WeChat không?” Trịnh tổng trắng tôi liếc mắt một cái, “Khó trách! Cậu cũng không cho tôi phát tin tức!” “Hắc hắc! Tôi không thế nào chơi WeChat, cũng cơ hồ bất hòa người khác nói chuyện phiếm!” Tôi nhìn Trịnh tổng WeChat, chân dung còn khá xinh đẹp, là một cái màu xám điều soái khí nam sinh bóng dáng, tôi cười nói: “Ôi! Trịnh Kim Huy! Tôi thích cậu chân dung! Này nam tốt soái a!” Trịnh tổng cười mà không nói. ( Trịnh tổng trích lời: Ừ! Chân dung chính là tôi! = cậu thích tôi! ) “Di động bao nhiêu tiền a? Tôi chuyển cho cậu!” “Một ngàn tám” Tôi khiếp sợ mà nhìn anh ấy, “Trịnh Kim Huy đồng chí, cậu nói dối đôi mắt đều không nháy mắt một chút sao? Điện thoại Iphone cậu cùng tôi nói một ngàn tám? Huống chi này vẫn là mới nhất khoản!” Trịnh tổng cười: “Thật sự một ngàn tám, cái kia bán di động chính là tôi tiểu cữu cữu! Nếu không phải tôi kiên trì, anh ấy còn không thu tiền của tôi đâu!” Tôi nghiêng con mắt xem anh ấy: “Thiệt hay giả, đậu tôi đâu đi?” “Thật sự, bằng không tôi vì cái gì chuyên môn chọn nơi đó mua!” “Được đi! Tạm thời tin tưởng cậu! Ngày nào đó tôi chính mình đi hỏi một chút, cậu nếu là gạt tôi! Cậu nhất định phải chết!” Trịnh tổng cười. Tôi cùng Lương Việt An hẳn là từ cái kia mùa hè chính thức bắt đầu, kia một năm nghỉ hè, tôi cùng thường lui tới giống nhau đi mẹ gia trụ, Lương Việt An đã vào đại học, tôi cho rằng anh ấy sẽ không tới Quý Hàn gia, nhưng anh ấy tới… Mẹ ở đi làm, cha kế đi công tác, trong nhà theo tôi cùng Quý Hàn, mẹ quản tôi tương đối tùng, chỉ có Quý Hàn muốn đi học bù, tôi liền đi vũ đạo thất nhảy Latin. Tôi ở vũ đạo trong phòng cùng tôi nam bạn từ khải nhảy nhảy Latin, nhảy chính khởi hưng đâu, một cái xoay tròn, tôi lại quay đầu lơ đãng thấy được cái kia thân ảnh, Lương Việt An một thân màu đen giả dạng, soái khí như cũ, anh ấy dựa ở cửa, lẳng lặng mà nhìn tôi, khóe miệng hơi hơi giơ lên, trong tay còn cầm tôi yêu trà sữa, tôi tâm đột nhiên run lên, nháy mắt tim đập gia tốc, hô hấp thác loạn, cảm giác trái tim nhỏ đều phải nhảy ra ngực. Ở anh ấy nhìn chăm chú hạ, tôi khẩn trương không được, thập phần không ở trạng thái, không cẩn thận dẫm từ khải vài hạ, mà từ khải vung liền đem tôi ngã ở trên mặt đất. Lương Việt An hoảng loạn mà chạy tới, từ khải cuống quít xin lỗi, vừa định kéo tôi, Lương Việt An liền đem tôi ôm lên, quay đầu liền đối từ khải nói: “Mai Thảo mệt mỏi, chính cậu chậm rãi luyện đi!” Tôi hoảng loạn mà nói: “Từ khải, thực xin lỗi, tôi ngày mai cùng cậu cùng nhau nhảy.” Từ khải cười nói: “Không quan hệ, cậu trước nghỉ ngơi đi! Tôi chính mình luyện nữa sẽ.” Lương Việt An ôm tôi liền đi, tôi dọa không biết làm sao, tay nhỏ cũng không biết nên để chỗ nào, yên lặng cúi đầu, lắp bắp mà nói: “Việt An, cái kia… Cậu đem tôi… Buông xuống đi... Tôi không quăng ngã…” Lương Việt An cười nói: “Cậu hẳn là nhảy mệt mỏi, làm tôi ôm một hồi đi...” Tôi cắn ngón tay, tưởng che giấu một chút nội tâm hoảng loạn, đại khí cũng không dám ra một chút, cũng không dám lộn xộn, Lương Việt An đem tôi đặt ở trên ghế, đem trà sữa đưa cho tôi, “Mai Thảo, đây là cậu thích nhất khoai bùn sữa dừa.” Tôi nhận lấy, cười nói: “Cảm ơn Việt An, Việt An, cậu không đi du lịch gì đó sao? Vì cái gì còn sẽ đến?” “Như thế nào? Cậu không hy vọng tôi tới sao?” Tôi hoảng loạn mà lắc đầu, “Không đúng không đúng, tôi không phải ý tứ này…” Lương Việt An gợi lên khóe miệng, cười hỏi: “Vậy cậu muốn gặp đến tôi sao?” Tôi đầu cũng chưa nâng một chút phải trả lời nói: “Tưởng a...” Lương Việt An vừa lòng gật gật đầu, lại hỏi: “Cậu tưởng tôi bồi cậu cái này nghỉ hè sao?” “Được a!” “Vậy cậu muốn cho tôi cho cậu phụ đạo công khóa sao?” “Được a!” “Vậy cậu muốn cho tôi làm cậu bạn trai sao?” “Được a!” Vừa dứt lời, tôi đột nhiên phát giác không đúng chỗ nào, tôi đột nhiên ngẩng đầu, Lương Việt An ở thâm tình mà nhìn chăm chú vào tôi, tôi hoảng loạn mà sai mở mắt, xấu hổ mà cười nói: “Hắc hắc - cái kia… Tôi nói bậy, ha ha, Việt An, cậu tốt hài hước a... Chúng tôi về nhà đi!” Nói xong tôi liền muốn chạy, Lương Việt An đột nhiên chế trụ cổ tay của tôi, cau mày, “Cậu không muốn phải không?” Tôi tim đập gia tốc, tôi thích anh ấy lâu như vậy, chính là chờ anh ấy mở miệng, tôi lại không biết làm sao, tôi không dám quay đầu lại xem anh ấy, anh ấy đi đến tôi trước mặt, lạnh lùng mà nói: “Ngẩng đầu nhìn tôi, cậu không thích tôi, liền trực tiếp giáp mặt cự tuyệt tôi!” Tôi nắm ngón tay đầu, hoảng loạn lên, như cũ không dám ngẩng đầu, Lương Việt An nhéo lên tôi cằm, anh ấy kia màu hổ phách con ngươi để lộ ra rất nhiều tôi nhìn không ra cảm xúc, tôi không dám cùng anh ấy đối diện, anh ấy đột nhiên cúi xuống thân, chống tôi cái trán, tôi không thể không nhìn anh ấy đôi mắt, tâm bang bang thẳng nhảy dựng lên, Lương Việt An nhỏ giọng mà nói: “Mai Thảo, cậu thích tôi! Cậu cho rằng tôi nhìn không ra tới sao?” Tôi cả người cứng đờ, “Tôi... Tôi...” Tôi thật lâu vô pháp mở miệng nói ra một câu, tay đều khẩn trương ra mồ hôi, Lương Việt An đứng dậy sờ sờ tôi đầu, “Mai Thảo, đừng khẩn trương, đừng nóng vội cho tôi đáp án, tôi có rất nhiều thời gian, bất quá cậu cự tuyệt cũng vô dụng, cậu bạn trai chỉ có thể là tôi!” Tôi cúi đầu cắn trà sữa ống hút, hết thảy quá đột nhiên, cảm giác trong đầu một mảnh hỗn loạn, Lương Việt An rút ra tôi trong tay trà sữa, “Mai Thảo, cậu vũ đạo phục quá bại lộ, mau đi thay quần áo, tôi mang cậu về nhà.” Tôi “Úc” một tiếng, chạy tới thay quần áo, cảm giác chân ở dẫm bông giống nhau, đột nhiên “Phanh” một tiếng, tôi đánh vào cửa kính thượng, tôi che lại cái trán, quay đầu lại, Lương Việt An nhìn tôi đang cười, tôi cuống quít mở cửa chạy đi vào. Tôi mới vừa đổi tốt quần áo ra tới, đi qua đi, Lương Việt An quét tôi liếc mắt một cái, ánh mắt sáng ngời, cười nói: “Mai Thảo, cậu xuyên bạch sắc váy đẹp!” Tôi yên lặng đỏ mặt, Lương Việt An đột nhiên cầm lấy tôi trà sữa liền uống lên lên, tôi nhược nhược mà nói: “Việt An, cậu uống chính là tôi uống qua...” Anh ấy không cho là đúng mà nói: “Tôi biết a! Kia lại như thế nào?” Tôi “...…” Tôi yên lặng cúi đầu. Lương Việt An mở miệng nói: “Cậu là ghét bỏ tôi sao?” “A? Không… Không có...” Lương Việt An vừa lòng gật gật đầu, “Tôi cũng sẽ không ghét bỏ cậu!” Tôi cắn ngón tay, không dám ngẩng đầu xem anh ấy, Lương Việt An đột nhiên đem trà sữa để đến tôi bên miệng, cười nói: “Uống đi, tôi còn cho cậu!” Tôi trừng lớn đôi mắt, ngây ngô cười nói: “Ha ha… Không cần… Tôi không khát...” Lương Việt An thâm thúy đôi mắt híp lại, “Cậu không phải nói không chê tôi sao?” “Không… Không có a... Tôi thật sự không khát…” Lương Việt An tà cười nói: “Được, vậy cậu uống một ngụm tôi liền tin cậu!” Tôi bắt một chút tóc, xấu hổ mà cười, “Cái kia… Không cần đi... Tôi thật sự không chê cậu…” Lương Việt An lẳng lặng mà nhìn tôi, không hề có lùi bước, tôi tươi cười dần dần đọng lại, thở dài, thấu đi lên mãnh hút một ngụm, Lương Việt An vừa lòng mà cười, “Mai Thảo, cái này kêu gián tiếp hôn môi!” Tôi dọa thiếu chút nữa liền phải phun ra tới, nơi nơi tìm thùng rác, Lương Việt An đột nhiên một phen đem tôi ấn ở trên tường, dùng thân thể giam cầm tôi, lạnh lùng mà nói: “Mai Thảo, gián tiếp cậu đều không muốn, tôi không ngại tới cái trực tiếp!” Tôi chớp mắt to, quai hàm phình phình, ngạnh sinh sinh mà cấp nuốt đi xuống. Lương Việt An gợi lên khóe miệng, lôi kéo tôi liền đi. Lương Việt An kỵ xe đạp tới, tôi xấu hổ mà cười nói: “Việt An… Nếu không tôi ngồi giao thông công cộng trở về đi... Cậu về trước gia…” “Tôi kỵ xe đạp tiếp cậu về nhà cũng không muốn sao?” Lương Việt An ngữ khí rất là lạnh nhạt. Tôi chạy nhanh lắc đầu, “Không phải a… Tôi xuyên váy không có phương tiện, hơn nữa tôi sợ cậu tái không dậy nổi tôi…” Lương Việt An cười khẽ ra tiếng, trực tiếp duỗi tay tới cái nách ôm, đem tôi giơ lên, tôi kinh trợn mắt há hốc mồm, Lương Việt An ôm tôi eo, tôi sợ tới mức ôm cổ anh ấy, Lương Việt An cười nói: “Mai Thảo, hiện tại cậu còn cảm thấy tôi tái không dậy nổi cậu sao? Cậu xem cậu gầy, tôi ôm cậu đều cảm giác khinh phiêu phiêu.” Tôi mặt đều đỏ, nhỏ giọng mà nói: “Cậu phóng tôi xuống dưới…” Lương Việt An đem tôi thả xuống dưới, tôi ngồi ở xe đạp ghế sau, tay nhỏ không chỗ sắp đặt, hai tay chỉ nắm anh ấy vạt áo, nhìn anh ấy hân trường soái khí bóng dáng, tôi cười trộm, Lương Việt An đột nhiên gia tốc, ở đèn xanh đèn đỏ giao lộ đột nhiên phanh lại, tôi không hề phòng bị mà hướng anh ấy trên lưng phác tới, tôi cuống quít xin lỗi, “Việt An, thực xin lỗi… Tôi không phải cố ý...” Lương Việt An khóe miệng điên cuồng giơ lên, gật gật đầu, “Ừ! Tôi biết, tôi là cố ý!” “A?” Tôi đương trường ngây ngẩn cả người. “Cho nên liền tính ngồi không xong, cậu vẫn là không muốn ôm chặt tôi sao?” “A… Tôi…” Không đợi tôi nói xong, Lương Việt An trực tiếp duỗi tay đem tôi cánh tay đặt ở anh ấy trên eo, tôi theo bản năng muốn rút về, Lương Việt An nháy mắt đè lại tôi, lạnh lùng mà nói: “Cậu muốn buông tay cũng chỉ có thể ngồi phía trước, tôi ở phía sau ôm lấy cậu!” Tôi nháy mắt không dám động, Lương Việt An gợi lên khóe miệng, tôi đôi tay vòng lấy anh ấy gầy nhưng rắn chắc eo, chóp mũi đều là thuộc về anh ấy hơi thở, cảm thụ được anh ấy nhiệt độ cơ thể, tôi eo đều ngồi toan lại không dám động một chút. Lương Việt An là đại học, không có việc gì làm, anh ấy liền nhìn chằm chằm tôi, mỗi ngày cho tôi học bổ túc công khóa, ai... Sáng sớm, Lương Việt An lại tới gõ tôi môn, “Mai Thảo, rời giường, chạy bộ buổi sáng bối từ đơn!” Tôi hít sâu một hơi, tức giận mà cầm gối đầu che lại chính mình, chui vào trong ổ chăn, chính là không dậy nổi giường, tôi vốn dĩ thật tốt kỳ nghỉ, ngủ đến giữa trưa cũng chưa người quản tôi, hiện tại tốt, 7 giờ không đến liền phải tôi rời giường! Lương Việt An hô mấy lần không thanh, tôi cho rằng anh ấy đi rồi, lại đột nhiên cảm giác giường tại hạ hãm, tôi trộm xốc lên chăn ngắm liếc mắt một cái, Lương Việt An ngồi ở trên giường nhìn tôi, tôi nháy mắt dùng chăn che lại chính mình, “Cậu đi đi, đánh chết tôi đều không dậy nổi giường!” Lương Việt An chọc cười, xốc lên tôi chăn, tôi lại cầm ôm gối che lại chính mình, Lương Việt An cười nói: “Mai Thảo, đi lên, cậu đáp ứng rồi tôi mỗi ngày lên bối thư, tôi là vì chào cậu!” Tôi thở dài, “Việt An, cậu làm tôi nghỉ ngơi một ngày sao… Cậu sau khi trở về tôi liền không ngủ đến tự nhiên tỉnh quá!” “Không được, rời giường!” Lương Việt An ngữ khí hơi mang nghiêm túc. “Không dậy nổi không dậy nổi, tôi liền không đứng dậy! Tôi một cái không rời giường khí đều phải bị cậu làm ra rời giường khí tới!” Tôi giận hô, đá chân đặng chăn, ở trên giường phát tiết cảm xúc. Lương Việt An dở khóc dở cười, “Mai Thảo, hôm nay không chạy bộ, chúng tôi liền bối thư được không?” “Không đi, muốn bối chính cậu bối!” Lương Việt An lười đến nhiều lời, trực tiếp bỏ qua tôi chăn, đoạt lấy tôi ôm gối, trực tiếp đem tôi từ trong ổ chăn bắt được tới, chặn ngang bế lên, tôi cấp doạ tỉnh, “Việt An… Cậu làm gì!” Lương Việt An trực tiếp đem tôi đặt ở bàn trang điểm thượng, duỗi tay cho tôi chải đầu, tôi chạy nhanh tưởng lấy quá lược, Lương Việt An lạnh lùng mà nói: “Đừng nhúc nhích, cậu không muốn tôi chính mình động thủ, nhưng cậu như thế nào đều trốn không thoát!” Tôi nhất thời khó hiểu, “Việt An, cậu vì cái gì đối tôi so với tôi mẹ đối tôi còn nghiêm khắc a?” “Bởi vì cậu là tôi cô gái, tôi không cho phép cậu sa đọa, tôi tương lai sẽ gặp được sóng gió rất lớn, tôi muốn tôi luyện cậu kháng áp năng lực, bằng không nếu tôi không ở bên cạnh cậu, cậu nên như thế nào bảo hộ chính cậu?” Tôi nhất thời ngây ngẩn cả người, nhược nhược mà nói: “Việt An, tương lai… Chúng tôi còn không biết sẽ phát sinh cái gì đâu...” “Mặc kệ phát sinh cái gì, cậu đều là tôi cô gái, tôi không cho phép người khác nghi ngờ cậu, tôi vô pháp lấp kín người khác miệng, cho nên tôi chỉ có thể tự mình quản giáo cậu! Để cho người khác không lời nào để nói!” Tôi xấu hổ mà cười một chút, nhược nhược mà nói: “Tôi giống như… Còn không phải cậu cô gái...” Lương Việt An thâm thúy đôi mắt híp lại, lạnh lùng mà nói: “Bị tôi yêu, cậu cho rằng cậu có thể chạy thoát? Tôi đã nói rồi, cậu một nửa kia, chỉ có thể là tôi!” Tôi sờ soạng cái mũi, lựa chọn trầm mặc. Chúng tôi dọc theo bờ sông tản bộ, một đường ở bối từ đơn, bối tới rồi thái dương dâng lên, tôi đói bụng, vừa vặn bờ sông có bán bữa sáng, tôi chỉ vào cái kia tiểu quán cười nói: “Việt An, kia gia hồn hầm khá tốt ăn, chúng tôi ăn xong lại trở về đi!” Lương Việt An nhíu mày, “Nơi này không sạch sẽ, hơn nữa ngồi ở bờ sông ăn giống cái gì! Tôi mang cậu đi kia gia tân khai kia gia quảng thức điểm tâm sáng cửa hàng ăn đi!” “Tôi cảm thấy ở chỗ này khá tốt eo, còn có thể phơi nắng, ngắm phong cảnh.” Lương Việt An không khỏi phân trần mà liền lôi kéo tôi liền đi rồi. Ăn xong bữa sáng, Lương Việt An mang theo tôi đi hiệu sách mua thư, anh ấy không ngừng hướng tôi trên người thêm thư, tôi nhịn không được mở miệng: “Việt An, nhiều như vậy… Đừng nói hai tháng, cho tôi một năm cũng xem không xong a...” “Tôi trước kia xem chính là cậu gấp hai, hơn nữa tôi không riêng muốn xem, còn muốn bối, cậu có thể!” “Nếu không trước mua nhiều như vậy, tôi xem xong rồi lại đến…” Lương Việt An gật gật đầu, “Đi thôi, đi mua bài thi!” “A? Không phải đâu! Tôi bài tập hè cũng chưa làm xong đâu!” “Yên tâm, tôi sẽ nhìn chằm chằm cậu làm xong!” Anh ấy như cũ không có ngừng tay động tác, cầm lấy mấy quyển thật dày đề thi đặt ở tôi trong tay, “Này vốn là tinh hoa! Tôi từng làm ba lần, mặt khác hai vốn là tiểu thái, cậu làm mệt mỏi liền đổi một quyển viết, thay đổi khẩu vị!” “Việt An, cậu tha tôi đi!” Tôi biểu tình đều mau khóc... Lương Việt An nhoẻn miệng cười, “Mai Thảo, về sau cậu sẽ cảm tạ tôi!” Tôi khổ nhật tử tới, ở trong thư phòng đọc sách làm bài tập, Lương Việt An liền ngồi một bên yên lặng nhìn chằm chằm tôi, cho tôi phê chữa giảng giải, tôi toán học thiên khoa nghiêm trọng, anh ấy cho tôi nói mấy lần tôi cũng đều không hiểu, Lương Việt An nhéo giữa mày thở dài, tôi xả một chút anh ấy tay áo, ngây ngô cười nói: “Hắc hắc - cậu đừng nóng giận… Tôi không nhớ được tôi có thể đem anh ấy bối xuống dưới!” Lương Việt An bất đắc dĩ mà lắc đầu, “Tôi toán học kém cỏi nhất khảo 120, cậu toán học liền khảo 20 phân sao? Một lần liền tính, cậu còn có thể mỗi lần bảo trì bất biến! Làm mười trương bài thi, cậu tối cao phân mới 25! Mai Thảo, tôi rất tò mò, cậu như thế nào học?” Tôi chính mình đều nhịn không được nở nụ cười, “Ha ha - tôi coi toán học như sơ luyến, toán học ngược tôi trăm ngàn biến sao! Tôi thề thật sự có nghiêm túc nghe! Mỗi lần đi học cảm giác đều nghe hiểu, làm bài mục liền một chữ đều không viết ra được tới… Tôi cũng không có biện pháp sao…” Lương Việt An thật sâu mà thở dài, “Không có việc gì, tôi đem cao trung toán học đều lại cho cậu giảng một lần đi! Tôi quá hai ngày đem tôi toán học notebook cho cậu, cậu đừng bối từ đơn, bối toán học công thức đi!” Nghe thế, tôi sắc mặt đều thay đổi, “A?… Cái kia… Quá phiền toái đi, liền không cần đi…” Lương Việt An chống cái trán, lạnh lùng mà nói: “Mai Thảo, cái này nghỉ hè, cậu toán học không có đề cao đến một trăm phân, tôi liền đi cho cậu thỉnh cái toán học lão sư, mỗi cái cuối tuần chuyên môn phụ đạo cậu, cậu xem coi thế nào?” Tôi bụm mặt kêu: “Lương Việt An, tôi xem cậu đánh chết tôi tính! Tôi sơ trung liền phát quá thề, tôi nếu là khảo đạt tiêu chuẩn liền đổi chân dung, kết quả tôi chân dung liền lại không đổi qua! Đừng nói một trăm phân! Cậu đánh chết tôi đều khảo không đến 60 phân!” Lương Việt An chọc cười, “Mai Thảo, cậu không ngu ngốc, cậu chính là lười, còn có không tìm được phương pháp! Tin tưởng tôi, tôi sẽ đem cậu thành tích đề đi lên!” “Lương Việt An! Cậu tha tôi đi! Cậu làm gì không đi du lịch? Còn đãi tại đây! Cậu còn ngại thư đọc không đủ nhiều a?” Tôi ghé vào trên bàn kêu. Lương Việt An đột nhiên cũng sợ bò xuống dưới, nhìn chăm chú tôi hai tròng mắt, chậm rãi mở miệng nói: “Bởi vì cậu ở, cho nên tôi không có lựa chọn xuất ngoại, từ bỏ lữ hành, cho nên cậu không cần cô phụ tôi, chúng tôi cùng nhau nỗ lực, cho chúng tôi tương lai nỗ lực!” Tôi ngây ngẩn cả người, “Tương lai? Cho chúng tôi?” “Đối! Tôi ở phía trước đấu tranh anh dũng, vì cậu chế tạo ra một cái hoàn mỹ hạnh phúc hoàn cảnh, chờ tôi có năng lực cho cậu hạnh phúc sinh sống, tôi liền trở về cưới cậu, cậu ở phía sau chậm rãi tới rồi, chúng tôi cùng nhau nỗ lực, cho chúng tôi tương lai nỗ lực được không?” Tôi mạc danh đã bị cảm động, lại không dám mở miệng đáp ứng cái gì, Lương Việt An nhíu một chút mi, “Cậu không muốn sao?” Tôi nghiêm túc hỏi: “Việt An, cậu là nghiêm túc sao? Tuy rằng tôi thích cậu, nhưng tôi lựa chọn một người là muốn nắm tay đến lão, cậu chuẩn bị sẵn sàng sao?” Lương Việt An xoa xoa tôi đầu, kiên định mà nói: “Tôi đi mỗi một bước đều là tôi trải qua thận trọng suy xét, mà cậu là tôi duy nhất ngoại lệ, là tôi ngay từ đầu liền nhận định, đời này, tôi liền yêu cậu một người, tôi chưa bao giờ kêu cậu em gái, tôi là đem cậu trở thành tương lai thê tử đối đãi, cậu minh bạch sao?” “Việt An, tôi bị vứt bỏ quá hai lần, một lần là sinh ra thời điểm, bởi vì tôi là cô gái, tôi nãi nãi muốn ném tôi, lần thứ hai là ba mẹ ly hôn thời điểm, ba muốn vứt bỏ tôi, cho nên, nếu cậu quyết định muốn cùng tôi đi xuống đi, cậu liền vô luận khi nào đều không thể buông ra tôi, không thể vứt bỏ tôi, bằng không, tôi sẽ so cậu tưởng tượng ác hơn tâm, lại không có khả năng yêu cậu! Cậu có thể làm được sao?” Lương Việt An cười gật đầu, “Được, tôi thề, tôi đời này đều sẽ không buông tay! Đời này đều sẽ không đình chỉ yêu cậu!” Tôi cười gật đầu, Lương Việt An lại mở miệng nói: “Mai Thảo, chúng tôi trước không cần ở bên nhau, tôi không nghĩ chậm trễ cậu học tập, tôi sợ cậu phân tâm, cậu yên tâm, tôi sẽ chờ cậu, chờ cậu một thi đại học xong, tôi liền cùng cậu vĩnh viễn ở bên nhau, chờ cậu tốt nghiệp đại học, tôi có thể cho cậu hạnh phúc, tôi liền cưới cậu!” Tôi cười gật đầu… Mau khai giảng, tôi thành tích trải qua anh ấy nhằm vào huấn luyện phụ đạo, tiến bộ vượt bậc, toán học cũng nghênh đón sử thượng tối cao phân —90 phân! Xem như đạt tiêu chuẩn! Tôi cảm động lão lệ tung hoành a! Lương Việt An cũng coi như là đối tôi có như vậy một tí xíu thả lỏng, tôi ở trong phòng bếp tạc tiểu thịt viên, không biết là cái gì nguyên nhân, tiểu thịt viên như là bom giống nhau ở trong chảo dầu nổ tung, đạn nơi nơi đều là, tôi sợ tới mức hét lên, chạy nhanh chạy, Lương Việt An từ phòng chạy ra, thấy như vậy một màn, nhịn không được cười lên tiếng: “Mai Thảo, cậu là tính toán đem phòng bếp cấp tạc sao?” “Hắc hắc tôi cũng không biết sao lại thế này đâu -” Lương Việt An muốn chạy qua đi, nghe được kia bang bang tạc nứt thanh, nhìn kia còn ở trong chảo dầu nhảy nhót thịt viên, tới câu: “Đừng động bọn họ, làm chúng nó toàn bộ nổ mạnh bỏ mình sau lại đi nhặt xác đi!” Tôi nhịn không được cười lên tiếng, Lương Việt An phiết tôi liếc mắt một cái, nghiêm túc mà nói: “Mai Thảo, tôi cảm thấy, chúng tôi vẫn là đi bên ngoài ăn đi! Tôi sợ còn không có ăn đến cậu làm, liền sẽ không còn được gặp lại cậu!” Tôi cười trừu, “Ha ha - sai lầm a! Tôi trù nghệ cậu không phải biết đến sao -” “Đúng vậy! Trù nghệ tốt thành như vậy, có thể đem thịt viên cải tạo thành bom, cậu muốn sống ở cổ đại, kia không được bóp méo lịch sử sao?” Tôi cười đến thẳng không dậy nổi eo tới, Lương Việt An cười nâng dậy tôi, “Đi rồi, tôi mang cậu đi đi tiệm ăn ăn cơm đi!” Buổi tối, bọn họ toàn bộ còn không có trở về, theo tôi cùng Lương Việt An hai người, tôi ở trong phòng xem tiểu thuyết, tưởng thượng WC, nghẹn thật lâu, thật sự không nín được mới hướng WC chạy như điên, tôi cho rằng Lương Việt An ở trong phòng, liền trực tiếp mở ra WC môn. Một mở cửa tôi nháy mắt ngốc, Lương Việt An đang ở tắm rửa, anh ấy cũng bị hoảng sợ, ngơ ngẩn mà nhìn tôi, tôi nháy mắt tỉnh táo lại, sợ tới mức chạy nhanh che lại đôi mắt liền chạy.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD