Chương 6: Mẹ

1355 Words
Hình ảnh mẹ đã biến mất trong cuộc đời tôi quá lâu, chỉ còn lại những kỷ niệm tuổi thơ và những nhớ nhung, nay có dịp gặp lại mẹ, tôi không nỡ bỏ. Ngày này đến thật nhanh, đến ngày thứ hai, chú tôi đã xông vào phòng tôi. “Lôi Liệt, đi với chú, chú dẫn con đi gặp mẹ, ông nội của con vừa mới ra ngoài.” Tôi gật đầu và nóng lòng đi theo chú tôi đến một khoảng sân nào đó ở nhà. Lôi gia được coi là thế lực thượng lưu trong thành phố, đặc biệt là sau khi Lôi La cứu thành chủ. Như vậy trong nhà sân đương nhiên sẽ không nhỏ. Nhưng vì tôi không được ông ngoại đón về, nhiều nơi trong nhà bị cấm vào nên những nơi có thể di chuyển cũng bị hạn chế. Tôi không biết mình đã đi với chú bao lâu và cuối cùng tôi nhìn thấy một túp lều ở một nơi rất xa. “Mẹ sống ở đây sao?” Trong lòng tôi kích động, hô hấp cũng trở nên có chút gấp gáp. Tốc độ đột nhiên chậm lại một chút. “Sao còn ngây người ra nhìn, nhanh lên, ông nội về lại gặp rắc rối đấy. “ Tôi theo chú ra tận cửa chòi, túp lều tuy hơi xập xệ nhưng đồ đạc xung quanh sạch sẽ, ngăn nắp, tươm tất. “Vào đi, ta đã giải tán toàn bộ bảo vệ ở đây, mẹ con cũng ở trong, nói ngắn gọn, nhanh lên.” Tôi gật đầu, nghiến răng nghiến lợi mở cửa ra. Một cỗ hương thơm thanh nhã xộc vào mũi, mùi này rất quen thuộc, chính là mùi hoa lan yêu thích của mẹ tôi, tôi thường có thể ngửi thấy nó khi tôi còn ở bên mẹ khi tôi còn nhỏ, và bây giờ tôi ngửi thấy nó với một sự ấm áp không tên. Người phụ nữ mặc áo xanh ngồi trước cửa sổ nghe tiếng động liền quay đầu nhìn sang bên này, ánh mắt chạm nhau, đây có phải là người mẹ mà con đã nhớ nhung bấy lâu nay không? Trên tóc đã điểm thêm vài sợi bạc và thân hình có phần ọp ẹp trông thật thăng trầm và khổ sở. Tôi đột nhiên cảm thấy cổ họng mình bị thứ gì đó nghẹn lại, không nói được lời nào, mắt cũng mơ hồ. Người phụ nữ cũng đứng dậy với khuôn mặt đẫm nước mắt và chạy về phía tôi, ôm lấy má tôi bằng cả hai tay và nhìn tôi với vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi. “Liệt Liệt, là con sao? Để mẹ xem.” Tôi cố nén nước mắt, nhưng vẫn không kìm được sự xúc động trong lòng, tôi òa khóc: “Mẹ xin lỗi con, mẹ con thật vô dụng, đã để con phải chịu khổ” Lúc này chỉ còn tiếng khóc nức nở của bà. Còn lại hai chúng tôi trong phòng, vừa rồi tôi nghĩ đến chú, vội thò đầu ra khỏi lòng mẹ: “Mẹ, con không có nhiều thời gian, chú lén đưa con đến gặp mẹ. Côi sẽ đến học viện Tianluo ở thành phố Tianluo. “ “Sao con lại đi xa như vậy? Chẳng lẽ ông ngoại có ý đó sao?” Mẹ tôi nghe tin này hơi ngạc nhiên, nắm tay tôi bảo tôi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh. Tôi nói ngắn gọn với bà ấy về những điều trước đây. “Con cư nhiên là thừa kế của anh ta...” Mẹ còn chưa nói xong, tựa hồ lại nghĩ tới cái gì, vẻ mặt có chút đau lòng. “Sao vậy mẹ, mẹ có biết con đã thay đổi điều gì trước đây không?” Tôi nhìn mẹ bằng ánh mắt đầy hy vọng, nhưng mẹ tôi bắt đầu che đầu, gương mặt dần trở nên đau đớn. “Mẹ, mẹ sao vậy.” “Mẹ không biết, mẹ không biết, đừng nhắc tới anh ta, mẹ muốn đi ra ngoài, mẹ muốn đi ra ngoài…” Mẹ đột nhiên trở nên điên cuồng, và bà ấy liều mạng lao ra ngoài, mặc dù tôi biết rằng mẹ có cơn hưng cảm liên tục, nhưng không ngờ bây giờ bà ấy lại tấn công bất ngờ, khiến tôi không kịp phản ứng, tôi sửng sốt một lúc rồi vội vàng đuổi ra ngoài. Mẹ lao ra khỏi cửa và bắt đầu hét lên “f” Tôi ra ngoài, tôi sẽ tìm bà ấy. Ngoài cửa chỉ còn chú tôi, mẹ tôi lao ra túm lấy chú. “Chị, đừng như vậy, mau trở về đi, bị ba nhìn thấy sẽ rất đáng sợ.” Mẹ trong mắt tràn đầy hoang mang, không để ý tới chú của tôi, điên cuồng giãy dụa lôi kéo ông. Điều cuối cùng tôi không muốn thấy đã xảy ra. Ông nội đã trở lại. “Con đang làm gì đấy!” Một tiếng hét lớn từ trong miệng ông nội phát ra, ông ta hùng hổ xông tới đây, ánh mắt lạnh lùng đến mức có thể giết người, ông ta nhìn chú tôi, cuối cùng ánh mắt rơi vào người tôi. “Thằng khốn, ai bảo mày tới đây, lại đây, bế nó vào!” “Được!” Hai người xốc mẹ từ trái sang phải, tóm vào chòi như bắt gà. Nhìn người mẹ tiều tụy vùng vẫy dưới tay chúng, tôi đau lòng đến mức không kìm được hét lên: “Dừng lại đi”. Tôi chạy tới đưa tay ngăn hai vị tướng lại, hai vị tướng nhìn ông bằng ánh mắt dò hỏi. “Sao, không thể phản kháng?” Ông nội tức giận mắng. “Mày định làm gì, mày chịu để mẹ mày đi!” Ông mắng tôi. Ông nội hừ lạnh một tiếng, khinh thường nói: “Hừ, nó là nỗi ô nhục của Lôi gia chúng tôi, mà mày là minh chứng cho nỗi ô nhục này, đời này tao tuyệt đối sẽ không để nó ra ngoài.” Chỉ có điều ông cảm thấy máu trong lòng đang mãnh liệt cuồn cuộn, không kìm được tức giận.” Ta dựa vào gia tộc này mới có quyết định cuối cùng, ngươi trong mắt ta chỉ là một con kiến, một con kiến ​​có thể bị bóp chết theo ý muốn.” “Tôi mặc cả, ông không đủ tư cách.” Ông nội phun ra một loạt lời nói tàn nhẫn, và đánh mạnh vào tim tôi. Ông ấy chế nhạo vài lần, và xua tay ra vẻ thờ ơ. Tướng quân gật đầu và đẩy tôi tàn nhẫn xuống đất. Tôi ngã phịch xuống nền đất lạnh, nhìn mẹ bị chúng lôi vào chòi như một con gà con, tôi thấy run hết cả người, lòng đầy căm giận. “Ông chờ đó, có một ngày tôi sẽ đạp ông khiến ông phải cầu xin!” Tôi hai tay nắm chặt, hung hăng nhìn chằm chằm ông ngoại, lớn tiếng mắng hắn. “Ha ha, mày thật sự cho rằng ngươi sẽ có thể nổi bật sao? Thiên La học viện năm nay chỉ có một suất, phó thành chủ đã phái người tới rồi, ngươi cũng đừng ảo tưởng.” Tôi thấy ớn lạnh trong lòng, không ngờ chuyện này lại xảy ra. “Mấy ngày nay Phó thành chủ muốn bắt mày điều tra, mày tốt nhất cút đi, cút khỏi nhà này, đừng liên lụy Lôi gia chúng ta, từ nay về sau Lôi gia sẽ không có người như vậy ở đây.” Ông nội khoát tay áo, quay người rời đi không quay đầu lại. “Xin mời!” Hai người hầu hai tay nắm chặt, trịch thượng trừng mắt nhìn tôi, giễu cợt tôi, tôi nghiến răng nghiến lợi giãy dụa đứng dậy, nhặt lên trên mặt đất ba lô, từng bước một đi ra ngoài.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD