Chap 2 : Rời Xa

1011 Words
Chap 2 : Rời Xa "Chào cháu, Thiên An.." - Giọng của một người phụ nữ lớn tuổi vang nhẹ lên trong điện thoại. "Bác là mẹ của Dan..." Cô 'vâng' nhẹ với đầu dây bên kia một tiếng. Như đã đoán trước được cuộc điện thoại này sẽ đến. "Thiên An, Dan nhà bác..." dừng giây lát. "Từ ngày anh trai nó qua đời. Chị dâu nó để lại Robby và ra đi..." lời nói đứt nhịp kèm theo sự tiếc thương vô hạn của một người mẹ "Em trai nó trở thành tàn phế khi mới 13t...". Cô cũng lặng mình chua xót cho tiếng nói có chút gắng gượng sự nghẹn ngào của một người mẹ. "Nó đã phải từ bỏ giấc mơ của mình. Đi sang Mỹ giúp đỡ cho sự nghiệp lớn lao của cha nó ..." ngập ngừng một lúc, bác gái nói tiếp "Thiên An... để có được UniB ngày hôm nay, nó đã phải trải qua những gì. Chắc cháu đã hiểu ý bác ?!"... ......... "Dan.... " Bầu trời dần tối, những chiếc lá vàng hiu hiu gió rớt rơi nhè nhẹ rất lặng lẽ. Như cơn gió dịu dàng lướt qua hai con người đang đứng bên góc phố nhỏ. "Là em muốn chia tay ... !" "Tại sao ?!" "Philip...." Cô đã chuẩn bị sẵn lý do cho mình. Nhưng dù sao để thốt ra những điều chua chát với anh. Cũng thật là khó khăn "Trở về rồi !" Lặng hít một hơi thật sâu "Em muốn ở bên cạnh anh ấy ..." "Vậy đây là lý do em lạnh nhạt với anh suốt mấy ngày qua ...?!" Anh lặng nhìn cô. Với đôi mắt đã sớm xuất hiện vài vệt đỏ. "Vâng !" Cô gật đầu. "An An, anh không tin chuyện đó !" Anh vội vàng nắm lấy tay cô "Có phải do mấy hôm nay vì chuyện của bệnh viện nên anh không thể ở bên cạnh em được nhiều ..." - Lời nói của anh có vẻ rất căng thẳng. Nó rất luộm thuộm không dứt khoát. Đặc biệt không giống anh ngày thường. "Dan à !!!!" - cô nhíu đôi lông mày gằn giọng. "Anh biết là không phải như vậy ! Đừng cố chấp nữa được không ?!" "Anh không cố chấp.... " Anh đột nhiên lặng nhìn cô "Chủ là sau bao nhiêu chuyện chúng ta đã trải qua. Anh không tin điều này !" Đúng vậy, sau bao nhiêu chuyện cô và anh đã trải qua "An, cùng anh sang Mỹ. Sau sự cố lần này, chúng ta cùng nhau kết hôn ?!" Làm sao anh có thể tin được. Anh cố níu kéo bàn tay mũm mĩm của cô. "Không !" Cô rụt lại. Hất tay anh ra. "Dan à, trước giờ em chưa từng yêu anh !" Thượng Đế, con xin lỗi. "Buông tay em được không ?!" Vì hôm nay, ngay lúc này ... "Philip nói rằng anh ấy rất yêu em và em cảm thấy rất hạnh phúc !" Con đã làm người con yêu duy nhất này... "Dan à, em không thể làm gì cho anh. Không thể chăm sóc Nathaniel càng chẳng thể lo lắng cho Robby cùng anh được...." phải đau lòng. Cô vừa nói. Vừa suy nghĩ. Sư gắng gượng của cô tồn động lại hết vào sâu trong đôi mắt. Phải lạnh lùng, thật lạnh lùng. Anh lặng buông lỏng đôi tay cô. Cô biết một người coi trọng gia đình như anh. Cách duy nhất làm anh tổn thương là như vậy. "Em cũng cần phải có hạnh phúc !" Cô thậm chí còn không nhớ nổi bản thân mình lúc đó đã nói những gì. "Em cũng cần phải có tương lai.... " Điều duy nhất trong đầu cô lúc đó là phải khiến anh tổn thương. Tổn thương nặng nề. Tổn thương đến nỗi dù cô có phải xuống địa ngục. "Philip... anh ấy có thể cho em những điều đó !" Anh cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho cô. Không gian lặng im một hồi rất lâu. Cô có thể cùng anh vượt qua khó khăn. Cô có thể ở bên cạnh anh. Dù là anh phải gánh vác thêm bất cứ ai đi chăng nữa. Và dù ra sao chỉ cần ở bên cạnh anh là cô sẽ luôn cảm thấy hạnh phúc. Nhưng... nếu để bắt anh phải vì cô mà trở nên gian khổ trong khi anh xứng đáng được hạnh phúc thì cô không làm được. Cách tốt nhất là như vậy. Là cô rời xa anh mãi mãi... "Đó là điều em thực sự muốn ?!" Sau cái gật đầu gắng gượng trong sự quả quyết của cô. Anh và cô rời xa nhau. Kể từ ngày đó, hai người, hai phương trời. Chẳng còn thông tin liên lạc gì nữa. Anh .... chắc có lẽ bây giờ đang rất hạnh phúc .... Còn cô thì ..... ....... "Mẹ ! Mẹ ơi !" Tiếng gọi mẹ thất thanh của Dannie. "Dannie mệt quá !" Rồi con bé ngã xuống vòng tay cô ngất lịm. Với dòng máu cam chảy từ hai bên mũi. ..... Tiếng động xoay vòng của xe đẩy cấp cứu trong bệnh viện. Sự sợ hãi bao trùm lấy cô trong một thời gian rất dài. Đèn phòng cấp cứu chợt tắt. Một bác sĩ chừng 35t bước ra "Philip, con bé sao rồi ?!" Giọng cô run run theo từng nhịp thở của trái tim. Philip thở dài. Nắm tay cô như an ủi "Tình trạng của con bé đã chuyển biến rất xấu..." Lắc đầu "Anh nghĩ chỉ còn cách đó thôi " bàn tay của anh ấy siết chặt lấy tay cô "Phải cho Daniel biết sự tồn tại của con bé !" Nhắm đôi mắt "Nếu không, con bé thực sự sẽ không qua khỏi !" Cô ngồi sụp cuống vì choáng váng. Sự trừng phạt của Thượng Đế thật quá đớn đau. ………………………………………
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD