Buông thả

837 Words

- Uống một chút không? Phi Linh khệ nệ cầm theo vài chai rượu đặt lên bàn. Gương mặt đang thẫn thờ của Tiêu Dao cũng phải nghệt ra. Cô không kìm được mà hỏi lại: - Cậu rủ bệnh nhân uống rượu sao? Phi Linh im lặng nhìn cô, mặc nhiên thừa nhận, khiến Tiêu Dao cạn lời, than thở: - Cậu đúng là đồ cầm thú, không phải người! - Có vấn đề gì sao? Phi Linh thản nhiên hỏi lại khiến Tiêu Dao cứng họng, dù rất bực tức vẫn phải nén lại trong lòng. Cô giận dỗi ngoảnh mặt đi, không thèm đếm xỉa đến người bạn bất đắc dĩ này. - À - Phi Linh đột nhiên thốt lên, như thể vừa nhận ra điều to lớn gì - nhớ rồi. Bệnh nhân cần nghỉ ngơi, tĩnh dưỡng thì không nên uống rượu. Nhưng mà yên tâm đi - vừa nói cô vừa mở nắp chai rượu - cũng đâu phải cậu muốn sống lâu. Dù gì cậu chẳng chết, uống một chút rồi chết t

Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD