“Đừng có cãi nhau!” Ai đó từ trên cầu thang đi xuống, quát lớn. Nhiên Mộng ngoảnh mặt, phát hiện đó là một ông cụ chống gậy, râu tóc bạc phơ chậm rãi đi xuống lầu. Khương Văn nhẹ giọng: “Cụ.”
“Ừ, thằng cả trưởng thành rồi, chẳng ai giữ nổi nữa.” Ông cụ hằng giọng, Khương Văn nheo mắt, không nói gì, chỉ nắm tay Nhiên Mộng đến ghế trống ngồi xuống, ông cụ xuống lầu rồi, bước tới ghế, khẽ hừ nhẹ: “Đúng là vô phép tắc, y chang mẹ nó!”
Nhiên Mộng nhạy cảm phát hiện ông ta đang mắng cậu nhưng ở ghế có tới hai ba người ngồi, Nhiên Mộng thì thầm với Khương Văn: “Cụ nhà anh mắng con cháu trước mặt người ngoài như em không sợ bị quê hả?” Vờ như người bị mắng không phải cậu, thành công khiến ông cụ cau mày, đập gậy xuống sàn, Khương Văn nhếch môi, nắm kéo tay Nhiên Mộng, xoa nhẹ mu bàn tay cậu: “Không quê, em không phải người nhà.”
Những người ở đó nghe thấy cuộc trò chuyện của Nhiên Mộng và Khương Văn thì khẽ liếc nhau, như thể ra hiệu hai gì đó trao đổi bằng mắt với nhau.
Khương Văn đột nhiên lên tiếng, nói: “Hôm nay tôi mang Nemo tới là muốn nói với mọi người tôi và em ấy đã kết hôn, sắp tới sẽ cử hành hôn lễ. Nếu biết điều thì hãy tới dự, không biết điều thì thôi đừng có tới tham gia.”
“?” Cụ ông trừng mắt, hằng giọng: “Ta gọi con về để nói về mối hôn ước ngày xưa! KHông phải để con công bố có bạn đời luôn rồi! Thằng cả à, ta mối cho con hôn sự xứng đáng hơn! Li hôn đi!”
“Không được đâu ông ơi.” Nhiên Mộng đột nhiên lên tiếng: “Lúc cầu hôn con, anh ấy quỳ xuống đó, hạ mình chỉ để cưới được con thôi, tôn nghiêm anh ấy trao con rồi, trời đất chứng giám nên con nghĩ là anh ấy sẽ không thể nghe theo ông được nữa!”
“Sao cơ?!” Mấy kẻ ở phòng khách đồng thanh, không tin vào tai mình vì trông Khương Văn như thể sẽ không quỳ xuống van xin hay làm gì đó đại loại. Khương Văn lại chậm rãi gật đầu, xác thực: “Em ấy nói thật đấy, tôi đã quỳ xuống van xin em ấy kết hôn chỉ vì tôi quá yêu em ấy, nhỉ tình yêu.” Nói xong hai người còn hôn nhau trước mặt gia đình Khương Văn, khiến cụ ông ôm ngực như bị kích thích. Ông ta chĩa gậy về phía Khương Văn, quát ầm lên: “Đồ nghiệt chủng! Đồ hư đốn!! Đồ… đồ…”
“Đồ mẹ sinh cha không dạy nổi.” Nhiên Mộng gợi ý, ông cụ nói theo: “Đồ mẹ sinh cha không dạy nổi!”
Khiến cha của Khương Văn sa sầm mặt mày, đập bàn: “Im lặng hết! Hôm nay bàn hôn ước của Khương Văn, đừng có chửi đổng nữa cụ à!” Cha anh lên tiếng, ông cụ im lặng luôn, cha nghiêm túc nói: “Hẳn con chưa quên lời hứa năm đó nhỉ? Con chỉ cần có bạn đời, gia sản trong tay ta sẽ trao lại cho con.”
“Thật ra là gia sản của mẹ, người cầm lâu như vậy mà không thấy hối hận thì đúng là ông trời chưa thể nhìn tới rồi.” Khương Văn mỉm cười: “Ông đừng nói rằng tôi bội ước trong khi hiệp định ban đầu là tôi chỉ cần có bạn đời là được, không quy định bạn đời do gia đình sắp đặt.”
Cha anh cau chặt mày, há mồm tính nói chêm thì Khương Văn nói tiếp: “Với cô gái mà cha mai mối, mang thai con ngoài giá thú cha biết không? Y chang dì năm đó mang bụng bầu đến gặp ông đấy, không biết ông đem hai đứa con rớt của ông đi xét nghiệm ADN chưa?”
Nhiên Mộng ngồi một bên quan sát sắc mặt mọi người, cảm thán sức chiến đấu của Khương Văn mẹ nó lớn quá, cậu chỉ hùa được đúng một lần, còn lại đâu đều là Khương Văn lên tiếng đớp hết.
Cô gái kia rón rén bước ra ngồi cạnh cha Khương Văn từ khi nào, quả thật xứng danh mẹ kế, xinh đẹp, mềm mại, hẳn là một Omega truyền thống cần Alpha bảo vệ. Nhắc Alpha cậu nhận ra nãy giờ chung quanh không nghe mùi gì trừ mùi rượu, hẳn là Khương Văn đang che chắn bằng mùi hương cho cậu, Nhiên Mộng nghiêng đầu nhìn Khương Văn, anh mỉm cười nhìn cậu. Cô gái kia chợt nói: “Con à… cha muốn tốt cho con thôi… không thể quen một con hát được…”
“A!” Nhiên Mộng thấy giọng mẹ kế của Khương Văn quen quen, tưởng sao, cô ả từng xuất đạo trong một nhóm ca sĩ Omega nhưng nhóm ấy bị bê bối tình ái! Chuyện này Emily từng khều kể cậu nghe chuyện xưa, cậu đi xem cả video phỏng vấn đối đáp, đúng kiểu ngây ngô thảo mai, gu mấy anh.
“Chị chính là Anthale nhóm XY hồi đó bị bê bối tình ái đúng không?” Cậu hào hứng hỏi, cuối cùng cũng gặp người thật trong những scandal mà Emily kể. Cô gái nghe Nhiên Mộng nói thì giật mình vội lắc đầu, Nhiên Mộng tròn mắt, hào hứng hô: “Chắc chắn đúng rồi! Nè, mọi người nghe video hồi xưa nè, giọng y chang, vì thời gian đem tuổi trẻ đi mất nên Annthale nhìn già hơn xưa thôi chứ chị ta chính là thành viên cũ nhóm XY nha!”
Chứng minh rằng cô ả cũng là con hát thế mà chê cậu à? Nhiên Mộng được Khương Văn bảo vệ nên mạnh dạn mở video, video vang lên giọng nói cực quen, nhưng nghe trong trẻo ngây thơ hơn: “Em chẳng biết gì cả, chị ấy dẫn người về, ảnh nói là ảnh yêu em nên tiếp cận chỉ chứ em nào có tình cảm với ảnh đâu?”
Cha của Khương Văn trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm người vợ thân yêu đang ngồi cạnh, cô gái lắc đầu nguầy nguậy: “Không… em… em không phải…” Cô ta chưa nói hết câu, người đàn ông vung tay tát cô ả ngã ra sàn, hiện trường dần rối loạn. Khương Văn mỉm cười, cầm theo giấy tờ ông bố dùng để uy hiếp anh ban nãy, hiệp ước hôn nhân với cô gái gia tộc Y, anh thẳng tay xé rách rồi nắm tay Nhiên Mộng, kêu cậu đứng dậy để cả hai cùng ra về, mặc kệ đống lộn xộn xô bồ ở chốn này. Nhiên Mộng khẽ cười, ngoan ngoãn theo anh đứng dậy rời đi, ra tới cổng thì chạm mặt Tam Mao Tam Thái, hai anh em thấy Khương Văn thì nhướng mày, hô: “Anh trai~ Đi đâu mà vội vàng thế, không ở lại ăn trưa à?”
“Chị dâu ~ Chị núp trong áo anh làm gì, sao không ra chào hỏi.” Tam Thái vừa dứt câu thì Khương Văn vung chân quệt cho Tam Thái ngã nhào, anh lạnh nhạt nói: “Câm mẹ mồm lại cũng không ai nói chúng mày câm!” Xong thì anh ôm chặt Nhiên Mộng nép trong lòng, vùi mặt vào sau áo vest của anh, mang người ra xe.
Tam Thái ngồi dưới đất, cười hề hề nhìn bóng lưng ông anh, vô thức liếm môi khi nghĩ tới thân ảnh nhỏ nhắn mà ông anh giữ kín. “Đợi mà xem… đợi mà xem…”
Nhiên Mộng thoáng rùng mình, chui tọt vào xe: “Sợ thật đó.. hai tên ấy cứ như biến thái vậy anh ơi…” Cậu vuốt ngực mình. Nghe Thanh Kỳ nói thế, Khương Văn bật cười: “Thì biến thái ngầm mà em, cách xa hai tên đó hoặc sẽ bị ăn mục xương… Như cách tụi nó ăn nhau.” Khương Văn nói xong cũng tự thấy nhợn, Nhiên Mộng híp mắt, nhớ rõ lời anh nói rồi.
Vì cuối tuần được dời lịch bên Khương Văn lái xe chở Nhiên Mộng đi thăm mộ mẹ, nắm tay anh, Nhiên Mộng cẩn thận bước trên đường lót đá sỏi của khu mộ, cậu ngẩn mặt nhìn thật nhiều bia mộ, có chút rùng mình, có chút thảnh thốt: “Anh ơi… sau này chúng ta cũng sẽ nằm dưới đây sao?”
“Em có muốn nằm xuống mà chưa đạt được thành tựu gì không?” Khương Văn hỏi một câu không đầu không đuôi, Nhiên Mộng lắc đầu, anh gật đầu: “Vậy ráng làm việc cho tốt, nhận thật nhiều cúp, tủ kính nơi phòng khách sẽ là nơi trưng bày cúp của em.”
Nghe Khương Văn nói thế chẳng hiểu sao cậu lại thoáng ngượng ngùng, dẫu sao cũng là kết hôn trên danh nghĩa, thế mà đôi khi cậu nghi ngờ bọn bọ yêu nhau thật lòng, lắc chân ma sát lên da khiến cảm giác ấy chân thật hơn. Nhiên Mộng khẽ siết tay anh, nhấc bước nhanh hơn cùng bó hoa viếng mộ trong tay.
Mộ nhỏ nằm ngay trên đồi, dưới một cây sồi lâu năm, Nhiên Mộng bày hoa, cúng kiến, thành khẩn nhìn hình ảnh trên bia mộ, là một cô gái xinh đẹp, trẻ trung, trẻ hơn hình mà anh trưng bày sau nhà.
“Mẹ tôi năm 18, đầy hoài bão tuổi trẻ, vì cha mà hi sinh bản thân, chuyển về hậu phương… Đôi khi tôi nghĩ cha tôi tính kế chứ làm người thì sao lại đối xử với vợ mình như thế này chứ?” Anh cười cay đắng, không tin nổi. Nhiên Mộng đột nhiên đứng sát anh, ôm chặt tay anh, dõng dạc: “Thưa mẹ, con sẽ luôn đồng hành cùng Khương Văn, dù nghèo khó, dù giàu sang, dù bệnh tật hay khỏe mạnh con đều không bỏ rơi anh ấy đâu ạ!”
Nghe lời tuyên thệ của Nhiên Mộng, anh thoáng nhướng mày: “Mẹ tôi nghe rồi, tin tưởng em mà, đừng lo lắng! Con mắt nhìn người của tôi tốt hơn mẹ nhiều.” Nghe Khương Văn tự khen, Nhiên Mộng bĩu môI: “Đừng có tự hào quá, đuôi sư tử hất lên trời rồi kìa!” Khương Văn híp mắt, cùng Nhiên Mộng sánh vai xuống bãi đổ xe.
Ngồi lại lên xe, Nhiên Mộng thảnh thốt: “Mẹ anh mà biết chúng ta chỉ diễn trò, chắc mà ngủ dưới đất lạnh không yên tâm nổi…” Cậu chỉ vô thức cảm thán thế mà thành công khiến tim anh hẫng một nhịp, Khương Văn không quá để ý vấn đề này, anh lạnh nhạt đáp: “Đừng lo lắng, mẹ tôi sẽ hiểu cho người con trai có ông bố vô tri thôi.”
Nhiên Mộng mỉm cười, không nói lời nào nữa, nghiêng đầu nhắm mắt nghỉ ngơi rồi ngủ mất. Cậu nằm mơ, thấy bọn họ không tảo mộ mà đi thăm người phụ nữ ấy khi còn sống, mẹ anh ôm cậu, thầm xin lỗi vì sự ngu ngốc của con trai bà mà khiến con của người khác phải thiệt thòi, cậu vội nói: “Không thiệt thòi đâu ạ, anh ấy cho con nhiều tiền lắm!” Thành công khiến bà ấy cầm roi lên đuổi đánh Khương Văn.
Anh tính gọi cậu dậy thì phát hiện cậu đang nằm mơ, miệng còn hếch lên cười, lầm bà lầm bầm: “Haha.. .đánh.. đánh anh ấy đi cô… haha…” Nhiên Mộng thật sự thốt thành lời: “Rồi nói anh ấy cho con… gấp đôi.. .gấp đôi… A!” Cậu bị nhéo má sực tỉnh, trừng mắt với Khương Văn, anh cười cười: “Mơ gì mà nói đánh đánh thế?”
“Không có gì không có gì, anh phá giấc mơ đẹp của tôi!” Nhiên Mộng hơi hằn học, lách khỏi KhươnG Văn để vào nhà, quản lý báo tới lịch trình chương trình thực tế [Ra xã hội, lăn vào bếp] Nhiên Mộng báo đồng ý với lịch trình, chỉ cần quay xong phim truyền hình dang dở thì có thể tiến vào chương trình thực tế rồi.
“Đám cưới sẽ diễn ra trước khi chương trình đó bắt đầu quay, tôi cũng sẽ công khai danh tính bạn đời, cậu chuẩn bị tinh thần đi, đầu tuần sau tôi cho họp báo đấy.” Khương Văn cười nhìn Nhiên Mộng, cậu có chút ngơ ngác: “Thế tôi cần theo anh đi dự họp báo không?”