Cuối cùng tôi cũng đến được lớp của tôi sau tình huống ngại ngùng đó, hên là Ami không thấy, nếu thấy thì cậu ấy làm ầm lên mất...
"À, Erika, bài văn của em đạt giải nhất toàn trường đấy, đây là bài của em, cô muốn đọc nó quá, có được không?" Cô Isumi nói
"Vâng, được chứ ạ!" Erika đáp nhanh
"Em cũng muốn nghe nữa ạ!" Kana đột ngột lên tiếng
"Để xem cậu giỏi cỡ nào, nếu có lỗi nào đó, tôi sẽ bắt bẻ ngay" Kana thì thầm
"Được phép chứ Erika? Nếu được thì cô sẽ đọc cho cả lớp nghe để thêm kinh nghiệm" Cô Isumi nhẹ nhàng hỏi Erika
"Tất nhiên rồi ạ, giúp được mọi người thì tốt quá rồi ạ!" Erika vui vẻ nói
"Rồi mọi người chú ý, cô sẽ đọc, chủ đề nói về Mùa Đông ở một đất nước không có tuyết!" cô Isumi cất tiếng nói vừa nghe
"Mùa đông, cành lá trơ trụi, khẳng khiu.
Cứ bắt đầu vào tầm tháng 11 trở ra, thời tiết ngày càng xấu đi. Không khí ngày càng lạnh và giá hơn. Những cơn gió mùa đông bắc kéo về khiến cho nhiệt độ ngày càng giảm xuống và còn có cả những trận mưa giá khiến ai ai cũng đều ngại khi phải rời chiếc chăn ấm áp hay rời khỏi ngôi nhà của mình để đi ra ngoài.
Mùa đông, nếu trời không mưa thì cả bầu trời cũng không được rực rỡ như những ngày hè chói chang ánh nắng mà thay vào đó, mùa đông lại đem đến một bầu trời xám xịt, không cảnh lúc nào cũng ảm đạm. Những đám mây trên bầu trời tưởng chừng không muốn thay áo mà cứ mang mãi một màu xám trắng. Ông mặt trời chắc vì thời tiết lạnh giá quá mà cũng chẳng buồn xuất hiện.
Hàng cây thì không có sức sống, cành nào cũng khẳng khiu. Chỉ cần một cơn gió lạnh thổi qua, những chiếc lá vàng còn sót lại bắt đầu rơi xuống làm cho khung cảnh càng trở nên buồn hơn. Mùa đông như một bức tranh thiếu màu sắc khi chỉ có hai gam màu xám trắng làm chủ đạo. Nhìn từ xa, mọi vật như đang được bao phủ bảo một lớp sương mù làm cho khung cảnh trở nên mờ ảo.
Những người bán hàng rong, những gánh hàng hoa cứ như đi lạc vào một thế giới khác khi đi trong làn sương trắng mờ ảo đó. Trời mà mưa phùn kèm theo tuyết thì còn ảm đạm và buồn hơn rất nhiều. Mưa phùn không giống như những cơn mưa rào vội đến, vội đi hay những cơn mưa bóng mây. Mưa phùn là loại mưa nhỏ, nhưng cứ mưa mãi, không biết bao giờ mới tạnh.
Nếu chỉ nhìn sơ qua, mọi người sẽ nghĩ mưa này sẽ không ướt áo, nhưng không, mưa phùn có thể làm ướt cả người nếu đi trong mưa ấy. Khi mưa, những hàng cây dù đã nằm im lìm để chờ mùa xuân tới – mùa để cây có thể đâm chồi, này lộc thì mưa phùn lại làm cho những hàng liễu, rặng xà cừ thêm phần ủ rũ, mặc cho mưa muốn là gì, mặc cho gió cứ rít, những hàng cây vẫn ở đó, im lìm không buồn đung đưa.
Mưa xuống cũng làm đường phố trở nên vắng vẻ. Vắng vẻ đâu chỉ vì mưa mà còn vì cái giá rét cực độ khiến cho con người ta, nếu ai có việc thì mới ra ngoài, nếu không sẽ chẳng có ai buồn ra đường vào cái ngày mưa phùn gió bấc như thế. Trên đường phố, dọc bờ hồ chỉ có lác đác người qua lại. Không phải họ thích trời mưa hay họ thích mùa đông mà họ đều phải ra đường để kiếm sống, để mưu sinh.
Còn những người đi xe máy thì ai nấy cũng đều mặc áo cao, rồi mũ, rồi khăn len trùm kín và chỉ để lộ ra ra 2 con mắt như để hạn chế tối đa cái rét cắt da cắt thịt có thể len lỏi vào trong cơ thể. Mưa phùn cũng khiến cho những khu vui chơi giải trí sôi động, náo nhiệt vào những ngày hè giờ cũng nằm im lìm, không một tiếng động. Mưa đến, gió mùa về khiến cho không khí hay con người cũng cảm giác ngại ngần hơn với thiên nhiên.
Nhưng đâu phải ai cũng vậy, cũng có nhiều người, họ thích cái cảm giác lạnh giá, họ thích tận hưởng cái cảnh sắc thiên nhiên chỉ riêng có ở mùa đông mà không bị pha lẫn bởi bất kỳ một mùa nào khác. Mùa đông, mùa mưa phùn cũng có những nét riêng biệt, nét yêu kiều vốn có của nó, nhưng đó là cảm nhận riêng của mỗi người bởi ai có thể ngăn cấm tình yêu của mình đối với cảnh sắc và tình yêu dành cho thiên nhiên, cho đất nước?
Mùa đông thực sự gõ cửa đất trời từ giữa tháng mười. Đông tiễn biệt mùa thu bằng những cơn gió bấc lạnh mang theo những hạt mưa buốt cóng. Những cành cây khẳng khiu trơ trọi mang nỗi buồn man mác. Chim chóc đều từng đàn bay về phương nam tránh rét, từng cánh chim vội vã bay, vội vã bay. Bầu trời lúc này như đứa trẻ nũng nịu không chịu chui ra khỏi chiếc chăn bông màu xám, cứ mãi nằm yên đó để mặc cho những hạt mưa nhỏ lạnh cóng bao trùm lên cảnh vật. Tuy mùa đông đến thường mang vẻ trầm tư và buồn hơn nhưng lại in dấu trong tôi những ấn tượng khó quên. Đó là những buổi sáng ủe oải trong chiếc chăn và đệm ấm áp, được rửa mặt bằng nước nóng, ăn miếng xôi nóng hổi mẹ làm mà ấm cả bàn tay. Đó là bếp lửa của mẹ bập bùng cháy mỗi chiều đông để thổi cơm, luộc ngô hay nướng khoai, mùi khói của củi khô rơm rạ quyện trong khí lạnh mà lại khiến lòng tôi ấm áp, xuyến xao lạ thường. Mùa đông còn giúp chúng ta xích lại gần nhau hơn, đó là những cái ôm, những chiếc khăn mẹ đan, bữa cơm ấm cúng mọi người cùng quây quần. Mùa đông thật đẹp phải không?
Tôi yêu lắm mùa đông. Mùa của yêu thương, mùa của sự ấm áp trong trái tim." Cô Isumi đọc giọng nhẹ nhàng, truyền cảm.