"Mày là một thằng ngu nếu mày nghĩ rằng tôi sẽ để bạn đụ tôi trước mặt người yêu của tôi và Khun Kinn."
"Đúng vậy Pete! Nói đi! Vẻ nhẹ nhõm của Vegas hiện rõ trong giọng nói của anh ấy. Tôi tự hỏi anh ấy cảm thấy thế nào khi chờ đợi câu trả lời của tôi vừa rồi. Anh ấy có nghiêm túc nghĩ rằng tôi sẽ để bất kỳ người đàn ông nào khác ngoài anh ấy chạm vào tôi không? Anh ấy nghĩ rằng tôi có thể nuốt được sự ghê tởm? Anh ấy và tôi cần phải nói về điều này sau.
"Điều đó không vui chút nào."
"Vậy thì hãy thả tôi ra, đồ khốn kiếp và tao sẽ cho mày thấy ý nghĩa thực sự của niềm vui." Tôi gầm gừ với ông ta một cách dữ dội mặc dù các cơ của tôi đang run lên vì hạ thân nhiệt và căng thẳng tột độ.
"Haha .. Neko giận dữ của tôi đã trở lại! Ồ, tôi đang rất hồi hộp!" Kẻ thái nhân cách đã tạo ra âm thanh vù vù này và cấp dưới của hắn đã cổ vũ vì sự phấn khích của sếp. Trong tôi bắt đầu bình minh rằng tôi thực sự đang tham gia một buổi biểu diễn quái dị thực sự của Yakuza. Nếu đây chỉ là một cơn ác mộng, liệu đã đến lúc tôi phải tỉnh dậy? Có ai! Xin hãy đánh thức tôi! Venice cưng à, bố có nghe thấy không? Tát má của papa Venice! Dậy đi con! Xin vui lòng.
"Trò chơi tiếp theo!"
Tôi cứng người vì sợ hãi khi đợi Wong tâm lý kể cho tôi vở kịch bệnh hoạn tiếp theo của ông ta. Tôi liếc nhìn Vegas và Khun Kinn và khuôn mặt đẫm mồ hôi như ném đá của họ cho tôi biết rằng họ cũng đang lo lắng như tôi.
"Hãy để tôi rút lại những gì tôi đã nói trước đó. Thực tế đó là một trò chơi dễ dàng của một đứa trẻ."
"Nói đi!"
"Đó chỉ là một trò chơi hỏi và trả lời đơn giản. Tôi thậm chí có thể cho em lựa chọn nếu em muốn."
"Gì?"
"Ba người sẽ thay phiên nhau trả lời các câu hỏi tôi sẽ hỏi ngẫu nhiên và em phải trả lời nó trong vòng ba giây. Nếu bạn không trả lời được, người trước sẽ phải uống một trong những lọ tuyệt vời ở đây."
Một người đàn ông khác tiến tới mang theo một bộ ly nhỏ đựng chất lỏng không rõ bên trong, đưa cho chúng tôi xem. "Ôi tin tôi đi, em sẽ thích mọi thứ bên trong ngoại trừ ba lọ đựng một loại độc dược nhất định. Nếu em trả lời sai, người bên cạnh em sẽ bị trúng thứ này!" Một người đàn ông khác đưa cho ông ta một cây gậy bóng chày trông bình thường. Vẻ ngoài bình thường nhưng vấn đề về lòng tin của tôi cho tôi biết có thể có nhiều thứ ở con dơi đó hơn là nhìn bằng mắt. Ông Wong hẳn đã nhận ra sự nghi ngờ của tôi nên ông ấy cười khẩy trước khi lắc đầu như một câu trả lời cho những nghi ngờ thầm lặng của tôi.
"Đừng lo lắng. Nó chỉ là một cục cưng đánh gậy bóng chày bình thường thôi." Ông ta nói với vẻ đảm bảo nhưng điều đó không khiến tôi yên tâm hay sao cả. Tên khốn bệnh hoạn đã nghĩ ra trò độc ác này với mục đích lấy hết cơ hội từ những nạn nhân của hắn khiến họ vô vọng và tuyệt vọng.
Tôi bị lôi kéo trái với ý muốn của mình và bị buộc phải ngồi giữa Vegas và Khun Kinn để chúng tôi tạo thành một vòng tròn nhỏ. Đôi mắt tôi đảo qua Vegas khi tôi cố nhích lại gần anh ấy hơn để chạm vào một phần cơ thể anh ấy. Nhưng người đàn ông giao cho tôi chắc chắn rằng nó đã không xảy ra. Chúng tôi nhìn chằm chằm vào mắt nhau một cách khao khát và tôi ước mình có thể nói cho anh ấy biết những gì trong đầu tôi. Tôi muốn nói với anh ấy rằng tôi đã xin lỗi như thế nào. Đó là tôi không có ý định xa anh ấy. Chúng tôi đã gần đến mức thậm chí còn có thể chạm vào người nhau.
"Vegas." Tôi khẽ thì thầm tên anh để nói với anh rằng tôi nhớ anh đến nhường nào.
"Pete." Anh ấy thì thầm đáp lại nhẹ nhàng như tôi đã làm và trái tim tôi như tan chảy.
"Kinn. Vâng. Xin chào, Kinn!"
Cả hai chúng tôi quay lại nhìn Khun Kinn, người vừa đảo mắt để phù hợp với sự mỉa mai trong giọng nói.
Khun Kinn ... Tôi xin lỗi về điều này." Tôi xin lỗi theo thói quen.
"Tại sao em lại xin lỗi anh ta Pete? Đây là lỗi của tên khốn này từ trước đến nay!" Vegas cố gắng đá vào chân Kinn nhưng anh ấy không tiếp cận được Kinn.
"Mày có muốn bắt đầu lại không? Mày rất muốn anh bắt đầu lại sao?" Khun Kinn thách thức em họ của mình và đầu tôi bắt đầu đau.
"Hai người im đi! Chúng ta sắp chết ở đây rồi mà hai người vẫn không thể ngừng cãi nhau như một cặp học sinh lớp ba!" Tôi cáu kỉnh với họ để ngăn không cho một vòng tranh cãi khó chịu khác bắt đầu.
"Bắt đầu thôi nào! Ồ, tôi rất phấn khích! Hãy bắt đầu với người đứng đầu gia tộc chính mới được bổ nhiệm nhé? Kinn, ba giây để trả lời. Cái này cái kia! Tôi bị dị ứng với món gì vậy, tôm? Hay đậu phụ? Ba hai..."
"Làm sao tao có thể biết được câu trả lời? Chết tiệt!" Khun Kinn càu nhàu nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến bản thân tôi cũng không kịp chuẩn bị khi nó bắt đầu.
"Eeeeh..Thời gian! Đưa đồ uống của anh ấy đi!" Gã điên tạo ra một tiếng vo ve kỳ lạ và một vài người đàn ông giữ tôi và buộc tôi phải mở miệng khi một người lấy một lọ ngẫu nhiên ra khỏi hộp, mở nắp và đổ nguyên liệu xuống cổ họng tôi. Sau khi nó được làm rỗng, họ bịt miệng tôi và bịt mũi tôi lại để đảm bảo rằng tôi nuốt tất cả mọi thứ vào trong. Chết tiệt nó có vị như mật trộn với bánh gato. Kinh tởm. Thậm chí không thể biết đó là chất độc hay chỉ là chất nôn thông thường. Giống như sự khác biệt là gì?
Vegas đang hét bên cạnh tôi nhưng tôi lo lắng hơn khi quan sát phản ứng của cơ thể mình. Mọi người cũng quay lại quan sát tôi và khi không có gì xảy ra sau vài phút, những tên khốn điên khùng reo hò như thể chúng đã trúng xổ số.
Bị ốm! Họ đều ốm nặng!
"Pete! Em ổn chứ? Bụng em không đau hay sao? Đồ khốn kiếp Yakuza! Còn anh, Kinn! Tôi thề sẽ giết anh cùng với chúng, tôi thề!" Anh ấy chửi rủa cả Yakuzas và Khun Kinn, đổ lỗi cho người sau rằng tại sao tôi lại bị bắt uống thứ không rõ đó.
"Chết tiệt! Tao đã không chuẩn bị cho điều đó! Làm thế nào mày mong đợi tao trả lời cái câu hỏi chết tiệt đó? Đừng đổ lỗi cho tao về mọi thứ!" Khun Kinn đáp trả quyết liệt không kém Vegas. Mặt khác, tôi phải âm thầm chịu đựng hết vị đắng này đến vị khác khi xem ông Wong sẽ làm gì tiếp theo.
"Em...em không sao đâu Vegas. Đến lượt anh nên anh phải tập trung." Tôi nhắc anh ấy với một nụ cười nhỏ. Nó chỉ làm cho anh ấy trông đau khổ hơn.
" Vegas. Đến lượt mày! Trả lời giúp tao. Cái gì thuộc về mày mà người khác dùng nó nhiều hơn mày? Trả lời đi!"
"f**k! Ugh! ..." Vegas 'thề không rời mắt khỏi tôi.
"Ba hai..."
"Tên! Câu trả lời là Tên! f**k you!" Vegas trả lời và ông Wong vui mừng nói với chúng tôi rằng Vegas đã có câu trả lời đúng. Tôi thở phào nhẹ nhõm vì không ai từ đó bị trừng phạt.
"Rất tốt! Rất tốt. Không hổ là con trai của Kan."
"Điều đó có nghĩa là gì? Và làm thế nào mà câu hỏi của tôi giống với câu hỏi của anh ta? Mày đã cho anh ta một câu đố và của tôi là thông tin cá nhân của bạn! Mẹ kiếp! Làm thế nào là công bằng!" Khun Kinn phàn nàn nhưng kẻ tâm thần đã quay sang tôi.
"Dễ thương. Đến lượt em. Và bởi vì tôi thích em, tôi sẽ tăng gấp đôi thời gian suy nghĩ trước khi trả lời của em. Em có sáu giây. Nhưng hãy lựa chọn một cách khôn ngoan, ok? Tôi tin rằng em có thể làm được điều này." Ông ta cười khá nghi ngờ và tóc gáy tôi dựng đứng. Tại sao tôi không hài lòng với thời gian thêm mà ông ta đã cho tôi? Tại sao nó thậm chí còn nghe rất tanh? Người đàn ông này định làm gì?
"Bây giờ chọn khun cutie. Đó là Vegas hay là Kinn? Sáu ... năm ..."
Chết tiệt! Giờ thì sao ?
_________________________
Hết Andrew & 0803
Enjoy the chap