12 đập chai

1379 Words
Ầm! Hàn Lịch nắm chặt hai tay, đem một nắm đấm hung hăng nện lên mặt bàn. Dùng dụng cụ đập vỡ cái chai. Đây là quyết định của Hàn Lịch sau khi cân nhắc nhiều lần. Dùng phương pháp bạo lực để mở nó ra, là một biện pháp đã sớm nghĩ ra, không phải biện pháp. Cách làm này, tuy rằng vừa đơn giản rõ ràng, lại trực tiếp dùng tốt. Nhưng vừa nghĩ tới, cái bình xinh đẹp kỳ lạ như thế, rốt cuộc không cách nào bảo trì hoàn chỉnh không tổn hao gì, Hàn Lịch liền cảm thấy trong lòng từng trận đau đớn, thập phần không tình nguyện. Nếu như có thể có biện pháp khác mở nó ra, Hàn Lịch nói cái gì cũng sẽ không chọn dùng phương pháp thô bạo như thế. Gọi các sư huynh khác hỗ trợ, có lẽ có thể mở nó ra. Nhưng dưới đáy lòng Hàn Lịch đã sớm bất tri bất giác đem vật này trở thành bảo vật của mình, vạn phần không chịu để cho ngoại nhân khác biết. Hơn nữa, mỗi một người trên núi đều có thể là người đánh mất vật ấy, nếu biết cái chai ở chỗ mình, muốn lấy nó về thì làm sao bây giờ? Cái bình nhỏ này đẹp như vậy, thú vị như vậy, hiện tại anh tuyệt đối không nỡ đem nó trả lại. Hàn lịch hiện tại đã bị vật phẩm thần bí trong bình, hoàn toàn khơi dậy lòng hiếu kỳ. Mặc dù anh ấy biết, đây có lẽ chỉ là một cái chai rỗng. Nhưng hắn vẫn nguyện ý đi đánh cuộc một phen, đi đánh cuộc đồ vật bên trong cái chai, sẽ thú vị hơn so với bản thân cái chai. Càng nghĩ như vậy, trong lòng Hàn Lịch càng ngứa ngáy khó chịu. Nếu anh ta không giải đáp bí ẩn trong chai, buổi tối anh ta sẽ không thể ngủ yên. Quyết định chủ ý, Hàn Lịch len lén vào trong sơn cốc chất đống đồ đạc, từ trong đống công cụ chọn ra một cái thiết chùy tương đối nặng, mang nó về phòng mình. Trở lại trong phòng, hắn từ trong góc phòng tìm ra một nửa gạch xanh bỏ đi, lại ở trong phòng chọn ra một chỗ tương đối bằng phẳng, đem gạch xanh đặt ngang ở chỗ này, lại đem cái bình vững vàng đặt ngang ở trên gạch xanh. Tay phải Hàn Lịch giơ lên cây búa nhỏ, đầu búa hơi dừng lại trên không trung một chút, sau đó liền quyết đoán rơi vào phần nhô ra nhất của cái bình - - trên bụng bình. Bùm! Bởi vì sợ dùng sức quá lớn, sẽ phá hư đồ vật trong bình, cho nên lần đầu tiên chỉ nhẹ nhàng đặt ở phía trên, thử độ cứng của bình một chút. Nhìn thấy không có một chút dấu vết nứt ra, Hàn Lịch trong lòng yên tâm, xem ra có thể dùng khí lực lớn một chút đi đập bình. Bùm! Năm phần lực. Bùm! Bảy phần lực. Bùm! Mười phần lực. " Băng"mười hai phần lực. Hàn Lịch dùng khí lực càng lúc càng lớn, biên độ cánh tay đong đưa cũng càng ngày càng khoa trương, tốc độ búa hạ xuống cũng càng lúc càng nhanh. Thậm chí, cuối cùng một cái, đem nửa thân bình đều đập vào trong gạch xanh, nhưng cái bình vẫn bảo trì nguyên vẹn toàn thân, không có nửa phần dấu hiệu bị đập nát. Hàn Lịch sợ ngây người, vẫn không dám tin lấy tay sờ sờ chỗ cái bình bị thiết chùy đập vào, không có một chút dấu vết nào lưu lại ở phía trên, xanh biếc óng ánh, toàn bộ mặt bình vẫn duy trì trơn bóng. Điều này nằm ngoài dự đoán của Hàn Lịch. Hàn Lịch lúc này mới chính thức khẳng định, cái bình nhỏ này tuyệt đối là thứ tốt không tầm thường, quyết không phải bị người cố ý vứt bỏ, tám chín phần mười là chủ vật không cẩn thận đánh rơi. Hiện tại, nói không chừng người mất đang tìm kiếm vật ấy khắp núi, nếu như mình muốn bảo vệ vật ấy, nhất định phải cất giữ thật tốt, không thể để cho người ngoài nhìn thấy bình này. Trong suy nghĩ của Hàn Lịch, chỉ cần mình không phải chủ động đi trộm đi cướp, đồ vật nhặt được trên mặt đất đương nhiên là thuộc về mình. Nếu là đồ bình thường, có lẽ hắn sẽ trả lại cho người mất, nhưng cái bình này lại thần bí như vậy, chỉ sợ là do đệ tử nhà có tiền hoặc là người có thân phận địa vị trên núi đánh mất, Hàn Lịch đối với hai loại người này đều không có ấn tượng gì quá tốt. Nhà Hàn Lịch từ nhỏ đã rất nghèo, cả nhà bận rộn cả ngày, cũng thường không ăn no một bữa cơm. Ở bên trong Thất Huyền môn, hắn thường thường nhìn thấy loại người đầu tiên tiêu tiền như nước, ăn uống xa xỉ, (đệ tử Thất Huyền môn nếu như không muốn ăn thức ăn bình thường, có thể bỏ tiền ra, chuyên môn cung cấp thức ăn tốt hơn.) Không coi tiền là tiền để tiêu. Mỗi khi như vậy, Hàn Lịch lại cảm thấy trong lòng không được thoải mái. Hơn nữa những đệ tử nhà giàu này, bình thường liền bài xích xem thường những đệ tử từ địa phương nghèo như bọn họ, thường xuyên dùng ngôn ngữ châm chọc, vũ nhục bọn họ, thậm chí giữa hai người còn nổi lên mấy lần xung đột nho nhỏ với nhau, hài đồng cũng đánh nhau mấy lần. Hàn Lịch cũng tham gia một lần đánh nhau trong đó, chỉ tiếc là, hắn bị những đệ tử nhà giàu tập võ đánh cho mặt mũi bầm dập, không thể ra ngoài gặp người. Sau đó, liên tiếp nghỉ ngơi vài ngày, mới khôi phục bình thường. Về phần người có chút địa vị, có chút thân phận trên núi, cũng không lưu lại hình tượng gì quá tốt cho Hàn Lịch. Từ lúc Vương hộ pháp thu bạc hối lộ của Tam thúc, đến lúc Vũ Nham dựa vào quyền thế của Mã phó môn chủ trực tiếp tiến vào Thất Tuyệt Đường. Mặc dù không nhìn thấy bao nhiêu đại nhân vật trên núi, nhưng hình tượng đại nhân vật vĩ đại trong cảm nhận của tiểu hài tử trước kia, cũng đã tan vỡ không sai biệt lắm. Đối với những thứ mà hai loại người này vứt bỏ, Hàn Lịch chẳng những không muốn trả lại, còn muốn giấu đi như một trò đùa dai. Nghĩ tới đây, Hàn Lịch lập tức lấy cái túi da nhỏ trên cổ mình xuống. Túi da này là lúc hắn từ trong nhà đi ra, mẹ Hàn cố ý dùng một khối da thú may cho hắn, có thể chống nước chống ẩm, dùng để cho hắn một cái bùa bình an dùng răng lợn rừng chế thành, hy vọng có thể dùng nó để phù hộ hắn bình an, không bệnh không tai. Hàn Lịch buông túi da ra, đặt bình và bùa bình an vào cùng một chỗ, lại siết chặt miệng túi, sau đó lại đeo túi lên cổ. Sau khi làm xong tất cả, anh nhìn xung quanh, không có ai ở đây. Cậu mới ưỡn ngực, vỗ vỗ cái túi hơi nhô lên trước ngực mình, cảm thấy sẽ không khiến người khác chú ý nữa. Lúc này, anh mới cảm thấy trong lòng mình kiên định hơn rất nhiều, không sợ lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cái chai sẽ bị người đánh rơi tìm được và đòi lại. Hàn Lịch lặng lẽ đem cây búa thả lại chỗ cũ, cũng làm bộ như không có việc gì, ở trong Thần Thủ Cốc chậm rãi đi dạo trong chốc lát, cho đến khi sắc trời hoàn toàn tối đen, mới kéo chân bị thương trở lại trong phòng.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD