“Tôi sẽ phục vụ cho bạn một bát khác.” Hạ Vy đứng dậy từ ghế sô pha rời đi.
“Không, cảm ơn.” Lục Mộ Thần nhìn chằm chằm vào mặt Hạ Vy, anh đã đọc vô số người và không thể hiểu được suy nghĩ của cô.
“Vậy thì… anh về trước đi.” Lục Mộ Thần kinh hãi nhìn chằm chằm trái tim của mình, đến nỗi Hạ Vy muốn lái xe đi, cô phải quay lại giúp vài cuộc điện thoại từ nhà.
Lục Mộ Thần gật đầu, "Cám ơn ngươi ngày hôm nay."
Hạ Vy cười nhạt, trước khi thay đổi, cô chưa bao giờ nghĩ rằng Lục Mộ Thần sẽ nói cảm ơn với mình, nhưng cô đã nghe thấy hai lần trong một khoảng thời gian ngắn.
“Vậy tôi đi trước, cô nghỉ ngơi thật tốt, hẹn gặp lại vào ngày hôm sau.” Hạ Vy khi nói lời này, cô khá lo lắng Ôn Nhan Tây sẽ nói cô không cần đến nữa. , nhưng anh ấy không nói vậy.
Lục Mộ Thần nhìn Hạ Vy rời đi, trong nhà không còn một tiếng động, anh nằm xuống, trong lòng dâng lên những cảm xúc hỗn loạn khó tả, Fang Xiaoli đã xảy ra chuyện gì và chuyện gì xảy ra với anh, anh không thể hình dung được.
Ngày hôm sau khi Hạ Vy bưng cơm trưa tới cửa, chính là Lục Mộ Thần ra mở cửa.
“Xin chào, cô khá hơn chưa?” Hạ Vy tựa vào cửa, cười rạng rỡ.
Lục Mộ Thần gật đầu, xoay người rời đi.
"Hộp cơm hôm nay anh đưa cho em có những món ngon, xào lá lốt và cá hấp. Em nghĩ loại nhẹ hơn sẽ thích hợp với anh hơn ..." Hạ Vy tiếp tục nói sau lưng Lục Mộ Thần.
Lục Mộ Thần chỉ yên lặng lắng nghe, bước đi không nói chuyện, cô gái phía sau quá nhiệt tình, muốn đổi người khác anh sẽ không mở cửa cho cô, nhưng là cô, cho nên anh không nói gì.
Bên trong biệt thự, ngay sau khi Hạ Vy đặt bữa trưa lên bàn ăn, điện thoại di động của cô vang lên.
Cửa hàng của gia đình lại đến thúc giục cô quay lại.
Trả lời cuộc gọi xong, cô giơ điện thoại trong tay lên, "Tôi quay lại giúp, anh cứ từ từ dùng."
“Chờ một chút!” Lục Mộ Thần đột nhiên nhớ tới cái gì, vội vàng gọi cô dừng lại.
Hạ Vy ngạc nhiên nhìn Lục Mộ Thần, "Làm sao vậy?"
“Lần trước, ở biệt thự suối nước nóng, sau này tôi tìm thấy một sợi dây tơ hồng, nhưng không biết có phải là của anh hay không, tôi sẽ lấy.” Lục Mộ Thần bước vào phòng ngủ, lúc về tắm rửa. hôm đó, anh ta rút trong túi ra một chiếc may mắn Sợi dây đặt trong phòng tắm.
Hạ Vy có chút phấn khích, cô nghĩ không thể lấy lại sợi dây may mắn, nhưng không ngờ ...
Lục Mộ Thần đi tới gần cô, đưa sợi dây đỏ trong tay cho cô, "Để xem có phải của anh không."
“Đương nhiên là được!” Hạ Vy vui vẻ nói, cầm lấy sợi dây may mắn đi qua.
Khuôn mặt luôn căng thẳng của Lục Mộ Thần dịu đi, "Vậy thì tốt."
"Bạn biết không, sợi dây may mắn này do người bạn thân nhất của tôi tặng cho tôi khi tôi còn nhỏ trước khi chuyển đi. Tuy nó không có giá trị nhưng nó là một mảnh của
Hạ Vy, sau này, tôi đã mất liên lạc với người bạn tốt đó, nhưng khi tôi đeo sợi dây may mắn này, tôi cảm thấy rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau vào một ngày nào đó, và sau đó tôi đã đánh mất nó. Tôi cảm thấy rằng người bạn tốt của tôi và tôi đã mất cả điểm cuối cùng liên lạc. ... "Cô đeo lại sợi dây may mắn trên cổ tay trái, ngẩng mặt lên cười với Lục Mộ Thần," Cảm ơn! "
Lục Mộ Thần còn chưa kịp phản ứng, Hạ Vy trước mặt đột nhiên kiễng chân lên, ôm lấy bờ vai hắn, hôn lên má hắn một cái, lại nhanh chóng thả hắn ra.
Cảm giác mềm mại như sáp tan ra trên má, anh sững người lại, nhìn Hạ Vy trước mặt đang cười với anh, đôi mắt cong thành nếp gấp, sáng bóng và xinh đẹp, anh gần như bị khuôn mặt tươi cười của cô mê hoặc.
Lục Mộ Thần, người luôn đề cao mình như ngọc và không bao giờ động vào phụ nữ, đã bị xúc phạm bởi một cô gái nhỏ hơn anh ta một vòng.
Hạ Vy đột nhiên nhận ra mình có chút đã quên, có chút ngượng ngùng, "Ta chỉ là..."
“Được rồi, cửa hàng của anh bận quá, trở về đi.” Lục Mộ Thần có ý muốn gấp gáp người, bởi vì anh cuối cùng cũng hiểu được suy nghĩ cẩn thận của Hạ Vy, cô thật sự thích chính mình.
Anh biết người bạn hàng xóm xa cách nhiều năm có thể nhớ cô nhiều năm như vậy, có thể thấy cô rất tình cảm, nếu anh cho cô quá nhiều hy vọng, cuối cùng anh nhất định sẽ khiến cô rất đau. .
"Lục Mộ Thần, đừng hiểu lầm tôi ..." Hạ Vy vẫn muốn che giấu tâm tư.
“Tôi không nhầm, nhưng tốt hơn hết bạn nên gạt bỏ suy nghĩ của mình đi, chúng ta không thể.” Lục Mộ Thần, người luôn là người cách ly tình yêu, rất kiên định. Anh thừa nhận rằng Hạ Vy trước mặt anh quả thực rất xinh đẹp và rất dễ mến, anh vốn dĩ muốn lùi lại và kết bạn với cô, nhưng giờ khi biết tình cảm của cô dành cho anh xen lẫn yếu tố tình yêu, anh muốn ngăn cản. Mối quan hệ.
Phụ nữ phiền phức lắm, chưa kể một người phụ nữ trẻ hơn anh nhiều tuổi, chưa đủ trưởng thành, anh không thể chọc tức cô hay gây chuyện này, nên tốt hơn hết là không nên chọc tức cô.
Hạ Vy nhìn thái độ của Lục Mộ Thần đã trở lại như cũ, cô rất thờ ơ và thất vọng với anh, cô liếc nhìn sợi dây may mắn trên cổ tay, rồi nhìn Lục Mộ Thần, cô đã biết từ lâu cô không thể ở bên anh. .
Đó là mơ tưởng của cô, quay lại, cô sải bước chạy đi, không ai nhìn thấy nước mắt cô đang trào ra ...
Khi tan sở vào buổi trưa, là cao điểm dòng người qua lại, Hạ Vy chạy xe điện đi giao bento thì ở góc ngã tư, một đầu máy khác lao tới làm trầy xước xe của cô. Cô ngã xuống đất cùng xe của cô ấy. Đầu máy đã bay đi.
Hạ Vy đứng dậy vỗ nhẹ vào lớp bụi trên người thì thấy cánh tay bị một vết cắt dài và đang chảy máu, cô ôm vết thương và tự cho mình là người không may mắn.
Mấy ngày nay tâm trạng cô ấy rất chán nản, dù có làm gì đi chăng nữa thì cô ấy cũng lơ ngơ. Cô giúp xe và đẩy nó vào lề đường, cô kiểm tra hộp cơm và thấy rằng hộp cơm đều ổn. Cô bước vào hiệu thuốc gần đó mua thuốc và băng gạc để băng vết thương rồi tiếp tục công việc của mình.
Hộp cơm được gửi đến New Universe, nhưng cô ấy chỉ vội vàng đưa cho trợ lý của Lục Mộ Thần rồi rời đi.
Trợ lý gửi bento đến văn phòng của Lục Mộ Thần.
Khi trợ lý đến để đóng hộp bento, anh ấy tình cờ nói về Hạ Vy, "Trước khi Hạ Vy giao hộp bento hôm nay, cô ấy dường như bị một chiếc xe ô tô trên đường đâm phải. Cô ấy chỉ đơn giản đặt một miếng gạc lên tay và để cô ấy đi tới. bệnh viện. ổn. "
Lục Mộ Thần cau mày, nhưng không nói lời nào, nếu bị trúng đạn cô cũng không đến bệnh viện, cô cũng đáng bị như vậy!
Trong lòng chua xót nghĩ như vậy, lòng anh đột nhiên có chút nóng nảy không rõ lý do, đặt bút trên tay xuống, cả trái tim anh đều lo lắng không biết vết thương của Hạ Vy có nghiêm trọng không, rõ ràng cô không phải của anh, còn cô. không biết cô ấy. Bạn đang lo lắng về điều gì!
Ngày hôm sau Hạ Vy mang theo một hộp cơm trưa và đang nói chuyện với trợ lý của cô ấy. Lục Mộ Thần cho trợ lý mượn gửi tài liệu, khi đi ngang qua Hạ Vy, anh vô thức nhìn cánh tay của cô.