bc

Bẫy Ngọt Ngào (H+)

book_age18+
275
FOLLOW
1.5K
READ
HE
sweet
cheating
actor
like
intro-logo
Blurb

Hạ Lan, một cô gái ba mươi tuổi, ung dung tự tại, kiêu ngạo bản lĩnh, không phụ thuộc, không gò bó và không cần tình yêu. Vậy mà vì một đêm bị lũ bạn chuốc say lại va phải cậu nhóc đầy phiền phức, bắt cô phải chịu trách nhiệm cho việc mà cô không nhớ nó đã xảy ra như thế nào. Nhưng đằng sau những sự việc tưởng chừng ngẫu nhiên Hạ Lan gặp phải, lại là một cái bẫy được cố ý sắp đặt, Hạ Lan cứ thế rơi vào vòng xoáy tình yêu lúc nào không hay.

Không chỉ cách biệt tuổi tác mà khoảng cách lớn hơn là hai thế giới của họ quá khác nhau, Hạ Lan như viên ngọc tự tỏa sáng trong cuộc đời của chính mình, còn cậu ấy lại như viên pha lê tỏa sáng trong cả biển người rộng lớn.

Hai người như hai cứ thế va vào nhau như một phản ứng hóa học làm thay đổi tất cả mọi thứ, liệu họ sẽ lựa chọn đánh đổi hay chấp nhận sự khác biệt này?

chap-preview
Free preview
Chương 1. Sự cố đêm say
Hạ Lan chợt tỉnh giấc với chiếc đầu đau như búa bổ, cô bàng hoàng nhìn xung quanh, một căn phòng lạ lẫm, những câu hỏi xuất hiện trong đầu "mình đang ở đâu? Tại sao mình lại ở đây, căn phòng này của ai? Tối qua đã xảy ra chuyện gì?", chợt một cơ đau nhức từ hạ bộ chuyền tới, Hạ Lan vội vàng nhìn xuống trang phục trên người, nó đã được thay bằng chiếc áo thun của đàn ông từ lúc nào, một tiếng hét chói tai vang lên, cô không thể tin mình đã trải qua một đêm ân ái mà lại chẳng có chút ký ức nào. Hạ Lan đã ba mươi tuổi, cũng đã trải qua vài mối tình, tất nhiên đây không phải lần đầu tiên cô lên giường với đàn ông, nhưng đến mức không thể nhớ chuyện đó đã xảy ra như thế nào thì lại là lần đầu tiên. Vừa trở về sau khi tốt nghiệp khóa học trang điểm chuyên nghiệp tại Hàn Quốc, với ước mơ trở thành cây cọ vàng độc nhất của Việt Nam, Hạ Lan không ngừng học hỏi biến hóa phong cách như một tắc kè hoa, cô luôn tìm hiểu và nghiên cứu nhiều kỹ thuật mới. Nhờ những thành tựu đạt được nên khi về nước, Hạ Lan đã nhận được rất nhiều lời mời, trong đó có công ty giải trí We One, công ty nổi tiếng với những cái tên đang làm mưa gió trên các bảng xếp hạng. Hạ Lan ôm lấy đầu tự trách, cố gắng nhớ lại sự việc, những kí ức mập mờ dần hiện lên, nhưng chỉ là khoảng thời gian cô còn tỉnh táo. [11 giờ tối qua] Trong một quán bar, tiếng nhạc cuồng nhiệt hòa cùng ánh đèn lấp lánh tỏa khắp khán phòng, người người đều đang lắc lư nhảy múa, cảm nhận sự kích thích tột độ của năm giác quan, giải phóng cơ thể khỏi tất thảy sầu não bên trong. “- Nào, chào mừng bạn yêu quý trở về, hôm nay không say không về nha! Những cô gái xinh đẹp cầm ly rượu lên, ai nấy đều khoác lên mình bộ váy vô cùng gợi cảm, cơ thể lắc lư theo điệu nhạc càng thêm phần quyến rũ, thu hút không ít ánh mắt si mê của đám đàn ông bên cạnh. Các cô gái cứ thay phiên rót rượu vào ly của Hạ Lan rồi cầm lên bắt cô uống cạn, hết ly này lại thêm ly khác khiến Hạ Lan khổ sở van nài. - Chúng mày từ từ thôi, để tao thở đã, mà tí nữa có đứa nào đưa tao về không về bắt tao uống lắm thế! Một cô bạn khoác vai Hạ Lan, nháy mắt - Mày cứ yên tâm, bà đây đưa mày về. Uống đi!” Cũng khá lâu rồi mới gặp lại hội bạn thân, Hạ Lan không thể từ chối, mà có muốn cũng không thể, sau một hồi bị chuốc rượu không ngừng nghỉ, Hạ Lan nằm gục trên ghế, thế là hết, những gì cô có thể nhớ được đã dừng lại tại khúc này. Hạ Lan bật dậy lục tìm đồ đạc của mình, may là mọi thứ vẫn còn nguyên vẹn, cô vội mở chiếc điện thoại lên, đáng tiếc nó đã sập nguồn từ lúc nào. Hạ Lan nhanh chóng thay lại chiếc váy được gấp gọn trên ghế rồi rời khỏi nơi này, thì ra đây là một khách sạn cao cấp, nó nằm cách nơi cô sống một dãy phố, Hạ Lan vẫn mơ hồ, không thể nhớ nổi những gì đã xảy ra, ngồi trên xe taxi lòng vô cùng bất an tự hỏi "Liệu có phải ai đó đã hãm hại mình không?", bây giờ cô cần đi tìm gặp cô bạn An An, người đã hứa đưa cô về tối qua, rốt cuộc vì sao lại bỏ cô lại một nơi xa lạ như vậy? An An vẫn đang trong giấc mộng, có vẻ tối qua cô cũng say không kém gì Hạ Lan, sau khi nhấn mật mã căn hộ của bạn mình, nhìn thấy An An vẫn cuộn tròn trên chiếc giường ấm áp, Hạ Lan ném chiếc chăn sang một bên rồi kéo người An An dậy một cách dứt khoát. - Dậy ngay, con quỷ này! Rốt cuộc tối qua đã xảy ra chuyện gì với tao? Tại sao tao lại Safari? An An nửa tỉnh nửa mê, nhăn mặt càm ràm. - Mới sáng sớm mà mày ồn ào gì vậy, Safari gì nữa, tao mệt quá để tao ngủ đi. Nói xong tiếp tục kéo chăn nằm xuống giường, Hạ Lan chau mày, khoanh tay lại, suy nghĩ xem phải xử trí như thế nào tiếp theo đây, nhìn thấy chiếc đồng hồ báo thức bên cạnh, cô cầm lên vặn chỉnh giờ rồi đặt bên tai An An, vài giây sau báo thức kêu lên inh ỏi. An An bức bối lấy gối bịt hai tai, Hạ Lan bước đến phía chiếc bàn trang điểm, rút một chiếc cọ ra, tìm đến điểm yếu ở chân An An mà giày vò, An An không thể chịu được liền bật dậy, mếu máo. - Hôm nay là ngày nghỉ của tao mà, mày phiền thật đấy, có chuyện gì? Hạ Lan ngồi xuống, lắc lắc hai bả vai An An - Nói tao nghe, tối qua ai đã đưa tao về? - Gì chứ? Sao mày lại hỏi tao? Đôi mày Hạ Lan khẽ nhướng lên, lời An An nói nghe như câu chuyện bắt nguồn từ bản thân mình nhưng cô lại bị mất đi trí nhớ vậy. - Là sao? Mày nói đưa tao về mà! Hai mắt An An trợn tròn, nhìn Hạ Lan một cách nghi hoặc - Mày không nhớ gì à? An An bắt đầu thuật lại, tối qua khi Hạ Lan nằm gục trên ghế, An An cũng đã vã không kém gì, vừa chạy vào nhà vệ sinh giải phóng một đợt, lúc quay lại đã thấy Hạ Lan đi theo một người đàn ông, An An đuổi theo kéo lấy bạn mình lại bị Hạ Lan hất tay ra, nói rằng anh ta sẽ đưa mình về, lúc đầu An An còn bán tín bán nghi nhưng thấy Hạ Lan cứ ôm chặt lấy cánh tay người đàn ông ấy nên cũng nghĩ hai người đã hẹn nhau, chắc vì An An cũng không được tỉnh táo cho lắm nên mới dễ dàng để người đàn ông lạ mặt đưa bạn mình đi như vậy, bây giờ Hạ Lan lại không hề nhớ gì, cảm thấy sự việc này quả là không đúng rồi. An An nhảy xuống giường, quay qua quay lại xem xét cơ thể của Hạ Lan. - Mày vẫn ổn chứ? Có bị mất thứ gì không? Tim, thận, gan, phèo phổi còn đủ cả chứ ? Hạ Lan gõ một cái lên đầu An An, lục trong túi xách lấy ra một chiếc áo thun. - Tối qua hắn ta mặc chiếc áo này đúng chứ? Mày còn nhớ mặt không? An An cắn môi lắc đầu - Tao không nhớ nữa, hắn ta đội mũ che gần nửa mặt, mặc thêm áo khoác bên ngoài, tuy không nhìn rõ mặt nhưng tướng tá cũng được đấy. Nghĩ lại điều đó cả hai liền rùng mình, nhìn nhau với vẻ hoang mang, đúng là quá nguy hiểm rồi, may mà còn giữ được cái mạng này mang về. Hạ Lan ôm đầu - Chết tiệt, tao sẽ không bao giờ uống rượu nữa. Ánh mắt An An bỗng trở nên khó hiểu, giọng điệu mỉa mai - À mà đúng rồi, cái tật xấu khi say của mày vẫn như xưa nhỉ, thấy trai đẹp là táp táp vào, chắc lại bị tên đó hút hồn rồi, đáng đời mày lắm. Hạ Lan quay sang lườm nguýt An An - Mày biết vậy mà không cản tao! An An bật cười - Thì tao cũng say quá biết gì đâu, tao còn thay mày mấy ly đấy nhé, bọn nó dí ác thật. Hạ Lan nằm xuống giường, khẽ thở dài, con ma men đã làm bản thân cô mất lý trí, vừa về nước đã gây ra tai họa, mong rằng mọi thứ sẽ trôi qua êm đềm, không vì sự việc này mà dẫn đến những hậu quả không mong muốn. Hạ Lan cắn môi tự trách bản thân quá buông thả, nhưng trong cái rủ vẫn có cái may, có lẽ người đàn ông đó chỉ muốn một đêm giải phóng dục vọng nên cô mới nhặt được cái mạng này mang về. An An nắm tay Hạ Lan an ủi - Thôi, không sao là tốt rồi, tao hứa sẽ tìm ra tên đã đưa mày đi, giờ camera gắn đầy đường, chắc chắn sẽ có cách, mày cứ để đấy tao xử lý. Hạ Lan chợt phì cười - Người mẫu mà giang hồ như vậy sao? Có còn muốn làm nghề nữa không đó? - Kệ đi, tao sẽ lục tung thành phố này để tìm ra tên khốn đó xem mặt mũi hắn ra sao, dám bắt cóc bạn thân ngay trước mặt tao. - Thế lỡ lỗi tại tao thì sao? Để tao tỉnh táo chút, cố nhớ lại đã. Hạ Lan lên tiếng làm An An nhụt chí, không còn cao giọng - Ừm, thôi cố nhớ lại đi, nếu lỡ chuyện này do mày thì cũng nên biết người ta là ai để có cách xử lý, tránh bị làm phiền về sau. Hạ Lan gật gù, bỗng vài âm thanh vang lên từ chiếc bụng rỗng của An An khiến cả hai bật cười. - Đi ăn chút gì đó cho tỉnh táo đi! Hạ Lan đứng dậy, kéo tay An An, dù sao cũng phải có thực mới vực được đạo, An An lại lười nhác nằm trở lại, xua xua tay đáp - Mày đi ăn đi, người cần tỉnh táo là mày đó, tao cần ngủ hơn. Hạ Lan lắc đầu cười, kéo chăn trùm lên người An An trêu chọc, sau khi nói chuyện lòng cô cũng nhẹ nhõm hơn, ít ra còn có một đồng minh luôn sẵn lòng giúp đỡ cô như vậy là đủ, mọi chuyện rồi sẽ ổn cả thôi.

editor-pick
Dreame-Editor's pick

bc

Em là tia nắng của đời tôi

read
1K
bc

Bùi Tướng quân, chàng đứng lại cho ta!

read
1K
bc

Cô Hầu Cao Cấp

read
26.6K
bc

NỮ PHỤ! XIN LỖI NHÉ!

read
1K
bc

Tưởng Chỉ Là Thích, Không Ngờ Là Yêu

read
1K
bc

Chờ em đến bao giờ

read
1K
bc

Tìm Lại Giấc Mơ

read
1K

Scan code to download app

download_iosApp Store
google icon
Google Play
Facebook