MÙA MƯA ĐẦU TIÊN Ở ĐÀ LẠT
Đà Lạt đón Linh Chi bằng một cơn mưa lạnh buốt.
Cô đứng dưới mái hiên của trạm xe buýt nhỏ, tay ôm chặt chiếc balo đã sờn quai, mắt nhìn mông lung vào màn mưa trắng xóa trước mặt. Những giọt nước lăn dài trên tấm kính mắt, mờ nhòe cả khung cảnh vốn đã mờ ảo. Mùi đất ẩm, mùi thông non, và cả mùi hoa dại đâu đó trong gió khiến cô vừa thấy lạ lẫm, vừa thấy như đã từng quen.
Chiếc taxi màu bạc đỗ lại trước mặt cô, tài xế hạ kính, giọng người miền Trung vang lên:
— Cô Linh Chi phải không? Tôi được thuê đón cô về nhà thuê ở dốc Trần Phú.
Cô gật đầu, chậm rãi bước vào xe. Mưa vẫn rơi, đều đặn như tiếng nhịp tim ai đó đang cố giữ bình tĩnh.
*
Căn nhà nằm nép mình bên sườn đồi, ẩn sau hàng rào gỗ trắng và giàn hoa giấy tím rũ. Không lớn, không mới, nhưng có một vẻ gì đó khiến Linh Chi thấy yên lòng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Có lẽ là vì sự tĩnh lặng. Hoặc vì mùi gỗ cũ trong không khí. Hoặc vì nơi này không có bất kỳ ký ức nào của cô.
Bà chủ nhà – một người phụ nữ ngoài năm mươi, dáng người nhỏ nhắn, tóc búi cao – đón cô bằng một nụ cười hiền hậu.
— Cô cứ ở thoải mái. Nhà này trước kia là của một cậu kiến trúc sư trẻ, tự tay thiết kế. Nhưng lâu rồi không ai ở. Cô là người đầu tiên thuê lại sau gần hai năm.
Linh Chi không hỏi thêm. Cô không muốn biết quá khứ của căn nhà. Cô chỉ cần một nơi để bắt đầu lại.
*
Buổi tối đầu tiên ở Đà Lạt, Linh Chi ngồi bên cửa sổ, tay ôm cốc trà gừng nóng, mắt nhìn ra khu vườn nhỏ phía sau nhà. Mưa đã tạnh, chỉ còn lại những giọt nước đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh đèn vàng.
Cô mở laptop, định viết vài dòng nhật ký, nhưng rồi lại xóa đi. Không phải vì không có gì để viết. Mà vì có quá nhiều điều không biết bắt đầu từ đâu.
Ba năm trước, cô từng nghĩ mình sẽ kết hôn. Từng nghĩ mình đã tìm được người sẽ cùng đi hết cuộc đời. Nhưng một cú điện thoại lúc nửa đêm đã xóa sạch tất cả. Tai nạn. Một chiếc xe tải mất lái. Một người ra đi không kịp nói lời cuối cùng.
Từ đó, cô sống như một cái bóng. Làm việc, ăn uống, thở – tất cả đều theo quán tính. Bạn bè dần xa, gia đình không biết cách an ủi. Cô chỉ còn lại chính mình, và một trái tim không còn biết rung động.
Cho đến khi cô quyết định rời khỏi Sài Gòn. Không phải để quên, mà để học cách sống tiếp.
*
Sáng hôm sau, Linh Chi dậy sớm. Cô mở cửa sau, bước ra khu vườn nhỏ. Cỏ mọc cao, hoa dại chen lấn, nhưng vẫn có thể thấy được dấu vết của một bàn tay từng chăm chút nơi này. Những luống đất được xếp gọn gàng, một chiếc xích đu gỗ bạc màu, và một giàn hoa hồng đã khô cành.
Cô cúi xuống, nhổ vài cọng cỏ dại. Bàn tay chưa quen với đất, nhưng cảm giác thật lạ – như thể cô đang chạm vào điều gì đó đã ngủ quên rất lâu.
— Cô là người thuê mới à?
Giọng nói trầm, hơi khàn, vang lên từ phía hàng rào. Linh Chi ngẩng đầu. Một người đàn ông đứng đó, tay đút túi áo khoác, ánh mắt lạnh lùng nhưng không thiếu lịch sự.
— Vâng. Tôi là Linh Chi.
— Tôi là Phan Duy. Nhà tôi ở phía trên đồi. Căn nhà cô đang ở… tôi từng thiết kế nó.
Cô khựng lại một chút. Không phải vì lời giới thiệu, mà vì ánh mắt anh. Có gì đó trong ánh nhìn ấy khiến cô thấy như mình vừa bước vào một câu chuyện chưa được kể.
— Cảm ơn anh. Nhà rất đẹp.
Anh gật đầu, không nói gì thêm, rồi quay lưng bước đi. Dáng người cao, vai rộng, nhưng có gì đó mỏi mệt trong từng bước chân.
Linh Chi nhìn theo, lòng chợt dấy lên một cảm giác lạ. Không phải tò mò. Không phải hứng thú. Mà là… một chút đồng cảm.
*
Tối hôm đó, cô lại ngồi bên cửa sổ, lần này là với một cuốn sách cũ. Ngoài trời, mưa lại rơi. Đà Lạt dường như không bao giờ khô ráo.
Cô nghĩ đến người đàn ông tên Phan Duy. Đôi mắt anh. Giọng nói anh. Và căn nhà này – nơi từng là một phần trong cuộc đời anh.
Cô không biết liệu mình có nên tìm hiểu thêm. Nhưng có một điều cô chắc chắn: nơi này, dù mang bao nhiêu ký ức cũ, vẫn là nơi cô sẽ bắt đầu lại.
Và có lẽ, những mùa hoa chưa từng nở… vẫn còn cơ hội để đâm chồi.
---