Chương 19: Điên rồi

1640 Words
Chương 19: Điên rồi   Lúc này Tưởng Quý Thần gọi điện thoại cho trợ lý của anh - Vương Thạch: "Lập tức sắp xếp đưa cổ phiếu Tập đoàn Mộ thị ra thị trường." Trong lúc nhất thời Vương Thạch có chút không phản ứng kịp, anh biết quan hệ của Tổng giám đốc và nhà họ Mộ, nhưng tình huống bây giờ, nhà họ Mộ hoàn toàn không có năng lực đưa cổ phiếu ra thị trường! Bởi vì trong khoảng thời gian này Tưởng Quý Thần không đến công ty, cho nên Vương Thạch cũng không biết ân oán giữa anh và nhà họ Mộ, cho là anh vẫn là Tưởng Quý Thần bị lừa gạt đó. "Tổng giám đốc, mặc dù Tập đoàn Mộ Thị đủ tư chất, nhưng bây giờ cũng không phải là thời cơ tốt nhất phát hành cổ phiếu, huống chi gần đây Tập đoàn Mộ Thị có không ít hạng mục bị buộc vào tù, lúc này phát hành cổ phiếu chỉ sợ rằng..." "Làm theo lời tôi nói là được, những chuyện khác sau khi đến tôi sẽ giải thích với cậu." Vương Thạch nghe vậy cũng không hỏi nhiều nữa, đi làm tận chức, đây cũng là một trong những nguyên nhân Tưởng Quý Thần coi trọng anh, người này vô cùng thức thời, vĩnh viễn biết cái gì nên hỏi, cái gì không nên hỏi! Là trợ lý hành động đặc biệt bên cạnh Tưởng Quý Thần, hiệu suất làm việc và chất lượng công việc của Vương Thạch đều là hạng nhất, chỉ qua ba ngày cổ phiếu Tập đoàn Mộ Thị đã phát hành rầm rộ. Tổng bộ Tập đoàn Mộ Thị, Mộ Ái Quốc nhìn công ty nhà phát hành cổ phiếu thành công, trong lòng rất đắc ý, từ nay về sau nhà hộ Mộ bọn họ cũng là công ty đưa ra thị trường! Vậy mà, Mộ Ái Quốc đắc ý không được bao lâu, đã nhận được cấp dưới báo cáo: "Mộ tổng, không xong rồi!" Người vội vã xông vào là trợ lý đắc lực của Mộ Ái Quốc, người được coi như là quản lý giỏi. Mộ Ái Quốc còn đắm chìm ở trong niềm vui công ty được đưa ra thị trường, nhìn thấy vẻ mặt người quản lý hốt hoảng, không khỏi có chút không thích nghi được: "Chuyện gì mà vội vội vàng vàng?" Người quản lý lau lau mồ hôi lạnh trên trán: "Mộ tổng, mới vừa nhận được tin, cổ phiếu công ty chúng ta mới vừa phát hành, đã bị người ác ý thu mua!" "Cái gì?" Mộ Ái Quốc ngạc nhiên đứng bật dậy khỏi ghế ông chủ: "Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc là ai đang đối nghịch với nhà họ Mộ chúng tôi?" Người quản lý có chút do dự, hình như không biết mở miệng thế nào. "Ấp úng làm cái gì? Không tra được?" "Cũng không phải, trên thực tế bên thu mua hết sức kiêu ngạo, chỉ là người thu mua cổ phiếu này là con rể ông - tổng giám đốc đương nhiệm của nhà họ Tưởng, anh Tưởng Quý Thần." Mộ Ái Quốc trợn to hai mắt: "Chuyện này… Này không phải có nhầm lẫn gì chứ? Nếu như không có nhà họ Tưởng ủng hộ, công ty chúng ta không thể nào phát hành cổ phiếu trở thành công ty đưa ra thị trường nhanh như vậy, tại sao nó phải làm như vậy?" Người quản lý gánh vác áp lực cực lớn mở miệng: "Sợ rằng, nhà họ Tưởng muốn hoàn toàn thâu tóm tập đoàn Mộ Thị!" Mộ Ái Quốc lập tức ngã ngồi xuống ghế, tự lẩm bẩm: "Xong rồi, tất cả đều xong rồi!" Đột nhiên Mộ Ái Quốc nhớ đến mấy ngày trước, Mộ Kiều Kiều khóc lóc chạy về nói cho bọn họ biết Tưởng Quý Thần hoàn toàn không nể mặt cô ta, lúc ấy ông và Vương Hiểu Lệ chỉ cảm thấy Tưởng Quý Thần đang nổi nóng, có lẽ không dễ dàng hết giận, nhưng không ai trong bọn họ nghĩ tới Tưởng Quý Thần sẽ trả thù bọn họ như vậy. Mộ Ái Quốc suy nghĩ một chút, vội vã trở về nhà, khi ông nói chuyện cổ phiếu công ty bị thu mua mạnh mẽ, người nhà cũng nóng nảy. Mặc dù Vương Hiểu Lệ không hiểu rõ chuyện cổ phiếu lắm, nhưng từ trong vẻ mặt Mộ Ái Quốc cũng có thể đoán được phần nào, một khi cổ phiếu công ty bị thu mua sạch, vậy công ty nhà họ Mộ bọn họ sẽ biến thành của nhà họ Tưởng! "Ái Quốc, bây giờ chúng ta nên làm gì? Cho dù như thế nào, cũng phải ngăn cản Tưởng Quý Thần, bây giờ cậu ta thực là điên rồi!" Tâm tình Mộ Kiều Kiều càng thêm kích động, chuyện này không chỉ có liên quan đến Tưởng lai của cô ta, còn là Tưởng lai của gia tộc bọn họ, bây giờ cô ta đã không dám tưởng tượng, nếu công ty bị thu mua, vậy cả nhà bọn họ nên làm cái gì bây giờ? "Không bằng chúng ta đi cầu xin Quý Thần đi, dù sao cậu ta đã từng là con rể nhà họ Mộ, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật, cậu ta cũng không thể trơ mắt nhìn chúng ta tan cửa nát nhà được.” Vương Hiểu Lệ nói như chuyện đương nhiên, vì vậy sau khi cả nhà thương lượng, quyết định chủ động đi tìm Tưởng Quý Thần, hi vọng anh có thể từ bỏ việc thu mua. Cả nhà Mộ Ái Quốc cố ý cầm quà theo, đi tới chỗ Tưởng Quý Thần ở. Quả nhiên Tưởng Quý Thần ở nhà, điều này làm cho đám người Mộ Ái Quốc thở phào nhẹ nhõm, Mộ Ái Quốc bỏ nét mặt già nua chủ động mở miệng: "Quý Thần, hôm nay chúng tôi tới, là muốn hỏi thăm chút chuyện cổ phiếu nhà họ Mộ, có phải... Ý của cậu là..." Tưởng Quý Thần khinh thường liếc ông: "Đúng vậy thì thế nào?" Vương Hiểu Lệ nghe vậy lo lắng nói: "Quý Thần, sao cậu có thể làm như vậy? Hai nhà chúng ta chính là sui gia mà!" Tưởng Quý Thần cười lạnh: "Lúc các người tính kế Thiên Tinh, tính kế tôi, quan hệ hai nhà đã không còn nữa rồi!" "Quý Thần, cầu cậu bỏ qua cho chúng tôi được không?" "Cũng không phải là không được." Tưởng Quý Thần vừa nói vừa đi vào biệt thự, không lâu lắm anh cầm di ảnh của Mộ Thiên Tinh ra trịnh trọng đặt ở trong sân. Cả nhà Mộ Ái Quốc liếc mắt nhìn nhau, cũng có chút sợ hãi, Tưởng Quý Thần muốn làm cái gì? Tưởng Quý Thần nói với bọn họ: "Không phải là các người muốn cho tôi tha cho các người sao? Vậy bây giờ, các người quỳ xuống trước di ảnh của Thiên Tinh dập đầu nói xin lỗi, lúc nào tôi hài lòng, thì lúc đó tôi sẽ tha cho các người!" Lời của Tưởng Quý Thần khiến cho người nhà họ Mộ kinh hoàng không thôi, Vương Hiểu Lệ bày tỏ bất mãn, chỉ là bà ta còn chưa kịp từ chối, đã bị ánh mắt Mộ Ái Quốc ngăn cản, bây giờ là lúc bọn họ muốn cầu Tưởng Quý Thần, nếu Tưởng Quý Thần không hài lòng, cả nhà bọn họ sẽ không còn đường sống. Vì vậy, Mộ Ái Quốc quỳ xuống đầu tiên, ngay sau đó là mẹ con Vương Hiểu Lệ, chỉ là lúc Mộ Kiều Kiều quỳ xuống, đáy mắt vẫn chán ghét và oán độc, cô ta thống hận Mộ Thiên Tinh, khi còn sống Mộ Thiên Tinh làm cho người ta chán ghét, chết cũng không để cô ta được yên. Nhưng dù Mộ Kiều Kiều không cam lòng thế nào, vẫn phải quỳ trước Mộ Thiên Tinh theo lời Tưởng Quý Thần nói. Mà chờ đến lúc bọn họ quỳ lạy xong, Tưởng Quý Thần nói với vẻ mặt lạnh nhạt: "Thiên Tinh cô ấy lương thiện, thấy các người chật vật như vậy chắc chắn đã tha thứ cho các người, nhưng đáng tiếc người các người gặp phải là tôi, tôi không phải là hạng người lương thiện gì, các người đã từng hại Thiên Tinh thảm như vậy, dĩ nhiên tôi cũng muốn để cho các người mãi sống trong bóng tối! Mộ Ái Quốc vừa nghe giật mình đứng lên: "Tưởng Quý Thần, rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Ánh mắt Tưởng Quý Thần thâm trầm, nhìn giống như biển chết: "Đừng lo lắng, chẳng qua là để cho các người thể nghiệm tư vị tuyệt vọng mà thôi. Vương Hiểu Lệ nghe thấy vậy, lúc này vội lôi kéo Mộ Ái Quốc: "Ái Quốc, chúng ta đi nhanh đi, Tưởng Quý Thần cậu ta điên rồi!" Sắc mặt Mộ Ái Quốc cũng khó nhìn, vốn cho là cho dù lần này tới đây không được đối phương trợ giúp, cũng ít nhất có thể làm anh hứa sẽ không bỏ đá xuống giếng nữa, kết quả ngược lại, đối phương lại trực tiếp ra tay với bọn họ. Vì vậy, người nhà họ Mộ không ở lại nữa, bước chân vội vã chuẩn bị rời đi. Vào lúc đó, Tưởng Quý Thần nở nụ cười, tiếng cười của anh trầm thấp lại mê hoặc, nhưng lúc này rơi vào trong tai người nhà họ Mộ hoàn toàn giống như là chuông tang trước khi chết! Mộ Kiều Kiều sợ quá mức thậm chí la hoảng lên!  
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD