Chương 16: Khốn khiếp

1585 Words
Chương 16: Khốn khiếp   Mộ Kiều Kiều nghe vậy mới thoáng tỉnh táo một chút, cô ta cảm thấy mẹ nói rất đúng, sao có thể trách cô ta chuyện này? Cô ta cũng vô tội. Nghĩ như vậy, Mộ Kiều Kiều lại cảm thấy uất ức như chuyện đương nhiên. Mộ Ái Quốc và Vương Hiểu Lệ không dám chậm trễ, lúc này trực tiếp dẫn Mộ Kiều Kiều đến nhà họ Tưởng. Vợ chồng Mộ Ái Quốc đến khiến cho đám người Hà Dĩ Ninh có chút bất ngờ, lại có chút không thích: "Sui gia, sao anh chị lại tới đây? Có chuyện gì sao không báo trước một tiếng?" Vương Hiểu Lệ nghe vậy trong lòng có chút không vui, nhưng ngại vì ở nhà bọn họ cũng không tiện biểu hiện ra, chỉ thản nhiên trả lời: "Chúng tôi cũng là không có chuyện sẽ không đến, bây giờ xảy ra một vấn đề quan trọng, chỉ sợ anh chị còn chưa biết đúng không?" Hà Dĩ Ninh nghe thấy trực giác chuyện này sợ rằng có liên quan đến con trai, lúc này dò hỏi: "Là về Quý Thần sao?" "Còn không phải sao? Nói vậy anh chị cũng đã phát hiện, sau khi Quý Thần đi Mỹ về, cả người đều giống như thay đổi, vừa rồi Kiều Kiều cố ý mang canh gà đến thăm nó, kết quả chẳng những canh  bị đổ, Kiều Kiều cũng bị mắng phát khóc." Tưởng Chính Nam và Hà Dĩ Ninh liếc mắt nhìn nhau: "Anh chị nói chuyện này là có ý gì?" "Chúng tôi nghi ngờ, có thể Quý Thần đã khôi phục trí nhớ." Hà Dĩ Ninh sửng sốt: "Không thể nào? Lúc trước nó thật hoàn toàn không biểu hiện ra dáng vẻ gì là khôi phục trí nhớ." Vương Hiểu Lệ cười xòa: "Tôi còn có thể lấy chuyện này ra lừa chị được sao? Quý Thần đã bắt đầu nghi ngờ nguồn gốc quả thận lúc trước hiến cho cậu ấy, nói không chừng, cậu ấy đã biết đó là của Mộ Thiên Tinh rồi." Hà Dĩ Ninh nghe vậy sắc mặt thay đổi, đáy mắt nhanh chóng xẹt qua một tia chán ghét, Mộ Thiên Tinh này, cho dù ly hôn với Quý Thần cũng không yên tĩnh, quả nhiên ngay từ ban đầu không nên để cho cô ta bước vào cửa nhà họ Tưởng! Mặt Tưởng Chính Nam cũng ghét bỏ: "Tôi còn nghĩ sao lần này Quý Thần về lại trở nên lạnh nhạt như vậy, hơn phân nửa là Mộ Thiên Tinh giở trò quỷ, chẳng lẽ cô ta còn muốn trở lại nhà họ Tưởng lần nữa?" "Cô ta đừng mơ tưởng!" Giọng Hà Dĩ Ninh chán ghét: "Có tôi ở đây một ngày, cô ta cũng đừng nghĩ bước vào cửa nhà họ Tưởng chúng tôi nữa, hơn nữa, bây giờ cô ta đã không còn một thận, người phụ nữ như vậy vào nhà chúng tôi chỉ gieo họa." Mộ Kiều Kiều khiếp sợ chen miệng: "Nhưng bên Quý Thần làm sao bây giờ?" "Yên tâm đi, ba mẹ sẽ khuyên Quý Thần…” "Ầm!" một tiếng vang thật lớn, khiến cho mấy người đang nói chuyện sợ hết hồn, ngẩng đầu nhìn lại, thấy Tưởng lão gia tử đứng ở trên cầu thang, tức giận xanh cả mặt, mà thứ mới vừa bị ông ném vụn, là một bình hoa cổ Tưởng Chính Nam thích nhất. "Ba, ba làm cái gì vậy?" Mặc dù Tưởng Chính Nam tiếc bình hoa, nhưng cũng không dám nói lão gia tử không đúng, cộng thêm nhìn thấy lão gia tử xanh cả mặt, môi tím bầm, vội vàng tiến lên đỡ ông. Tưởng lão gia tử hất tay ông ta ra, chống gậy đi xuống lầu, một tay ôm ngực: "Các người, đồ khốn kiếp các người!" "Ba, xin ba bớt giận, thuốc của ba đâu!" Tưởng Chính Nam nhìn thấy lão gia tử giống như sắp bất tỉnh, trong lúc nhất thời hoảng hồn, mặc dù hiện giờ lão gia tử lui xuống, nhưng ông vẫn là định hải thần châm của nhà họ Tưởng, có ông một ngày, cả thành phố A sẽ không có ai dám động đến nhà họ Tưởng! Hà Dĩ Ninh cũng hoảng hồn, vội vàng lấy thuốc đến cho lão gia tử, lão gia tử bị bệnh tim, nếu thật bị bọn họ làm tức giận ra họa, cả nhà họ Tưởng sẽ rung chuyển. Cũng may, sau khi uống thuốc xong, Tưởng lão gia tử đã khá hơn nhiều, ông ngồi ở trên ghế sa lon, nổi giận đùng đùng mở miệng: "Đồ khốn kiếp các người, từng người một hợp lại hãm hại Thiên Tinh, con bé ngoan như Thiên Tinh lại bị các người ép ly hôn với Quý Thần, các người còn là người sao? Các người hoàn toàn không bằng cầm thú!" Tưởng Chính Nam và Hà Dĩ Ninh bị mắng cúi thấp đầu, Vương Hiểu Lệ không thèm để ý bĩu môi, lão bất tử này nói thế nào Mộ Thiên Tinh cũng là người nhà họ Mộ, sống hay chết, Mộ Ái Quốc làm cha còn chưa mở miệng, ông lại chạy đến bảo vệ là đạo lý gì chứ? Dĩ nhiên, bà ta cũng chỉ dám nói những lời này ở trong lòng mà thôi. Tưởng Chính Nam chỉ có thể cười theo: "Ba, ba đừng nóng giận, có một số việc, cũng không phải là chúng con nhất thời hồ đồ sao!" "Nhất thời hồ đồ? Tôi thấy các người hoàn toàn là lòng dạ đen tối hiểm độc! Chuyện lớn như hiến thận các người cũng có thể mạo danh, còn có chuyện gì các người làm không được? Tưởng Kiến Đảng tôi đường đường chính chính cả đời, không nghĩ tới đến già, còn phải bị bọn khốn kiếp các người dính líu tới, nếu chuyện này truyền đi mặt già của tôi biết để ở đâu?" Tưởng Chính Nam liên tiếp xin tha: "Ba, con biết sai rồi, nhưng chuyện cũng đã xảy ra, ba xem..." Tưởng lão gia tử trừng mắt: "Vậy các người nhanh tìm Thiên Tinh về cho tôi! Cũng không biết con bé ở bên ngoài đã khổ cực thế nào! Các người không nhận nó làm con dâu, tôi sẽ nhận nó làm cháu gái!" Tưởng Chính Nam ngẩn người, vừa muốn nói gì đó, đã nghe thấy một giọng khàn khàn từ cửa truyền vào: "Quá muộn, không còn kịp rồi!" "Quý Thần!" Tất cả mọi người vui mừng lại thấp thỏm nhìn Tưởng Quý Thần đột nhiên xuất hiện. Điểm chú ý của Tưởng lão gia tử lại là những lời của Tưởng Quý Thần: "Quý Thần, con mới vừa nói cái gì không còn kịp nữa?" "Các người không tìm được Mộ Thiên Tinh, cô ấy cũng sẽ không trở về nữa!" Lão gia tử sửng sốt: "Sao vậy?" Đáy mắt Tưởng Quý Thần lan tràn bi thương: "Cô ấy đã mất!" Mọi người ngạc nhiên không dứt, phản ứng đầu tiên của Mộ Kiều Kiều trong đám người là mừng rỡ, Mộ Thiên Tinh chết, nói cách khác từ nay về sau không còn ai có thể giành vị trí thiếu phu nhân nhà họ Tưởng với cô ta! Mộ Ái Quốc cũng ngẩn người tại đó, mặc dù ông không thích đứa con gái này, nhưng cũng hết sức bất ngờ khi nghe tin cô mất. Sắc mặt Tưởng lão gia tử lại tái xanh, ngạc nhiên đứng lên: "Con nói gì? Ai mất?" Trong lòng Tưởng Quý Thần cực kỳ bi ai không dứt, vẻ mặt lại vô cùng bình tĩnh: "Con nói Mộ Thiên Tinh đã mất, lúc trước cô ấy đã bị ung thư não, sau này có con lại không có thể chống đỡ nổi, một xác hai mạng chết ở nước Mỹ!" Ánh mắt Tưởng Quý Thần quét qua Tưởng Chính Nam và Hà Dĩ Ninh, ngay sau đó nhìn về phía người nhà Mộ Ái Quốc: "Bây giờ các người hài lòng chưa? Thấy người mình ghét đã chết, có phải vô cùng vui vẻ không?" "Quý Thần, anh hiểu lầm rồi, nhà em thật không nghĩ đến chị Thiên Tinh sẽ chết..." Mộ Kiều Kiều còn muốn biểu hiện cô ta dịu dàng thiện ý, lại chỉ khiến cho Tưởng Quý Thần cảm thấy ghê tởm. "Câm miệng! Đừng bôi nhọ Thiên Tinh!" Đáy mắt Mộ Kiều Kiều xẹt qua một tia không cam lòng và oán độc, lại bị Vương Hiểu Lệ phía sau cô ta kéo kéo vạt áo. Tưởng lão gia tử không khỏi nước mắt tung hoành, thấp giọng nỉ non: "Đứa bé ngoan như vậy, sao lại..." Tưởng Quý Thần biết trong cái nhà này, cũng chỉ có ông nội mới tốt với Thiên Tinh một chút, những người khác bao gồm chính anh cũng đã từng tổn thương Thiên Tinh, nhưng không sao, nợ phải từ từ tính mới được. Ánh mắt Tưởng Quý Thần lạnh lùng quét đám người Hà Dĩ Ninh, hung ác cảnh cáo: "Bây giờ tôi nói ra đây, ai làm chuyện có lỗi với Thiên Tinh, sớm tới tìm tôi nói rõ ràng, nếu không đừng trách tôi độc ác!" Sau khi nói xong, Tưởng Quý Thần cũng bất chấp phản ứng gì của người khác, xoay người tức giận bỏ đi.  
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD