bc

To Be Or Not To Be

book_age16+
0
FOLLOW
1K
READ
love-triangle
forced
second chance
drama
sweet
campus
high-tech world
like
intro-logo
Blurb

Bạn có tin vào định mệnh không? Hay nói cách khác để dễ hiểu thì là hai chữ “duyên phận” đó. Vậy bạn có tin không? Còn bản thân tôi thì….tin tuyệt đối đấy. Nói ở đâu khác tôi có thể sẽ không biết đến tình cảm nào đẹp nhưng nếu nói gần thì tôi biết đấy. Chính bản thân trải qua sẽ là trải nghiệm gì?

Cũng vì hai chữ “duyên phận” đã cho tôi gặp được cậu ấy. Một người con trai khiến tôi biết rõ hơn những mùi vị của tình yêu, hiểu được cảm giác ghen tuông và sau cùng chính là sự đau đớn tột cùng của sự chia ly. Đó chính là tất cả những gì cậu ấy cho tôi nếm trải.

chap-preview
Free preview
1
Bạn có tin vào định mệnh không? Hay nói cách khác để dễ hiểu thì là hai chữ “duyên phận” đó. Vậy bạn có tin không? Còn bản thân tôi thì….tin tuyệt đối đấy. Nói ở đâu khác tôi có thể sẽ không biết đến tình cảm nào đẹp nhưng nếu nói gần thì tôi biết đấy. Chính bản thân trải qua sẽ là trải nghiệm gì? Cũng vì hai chữ “duyên phận” đã cho tôi gặp được cậu ấy. Một người con trai khiến tôi biết rõ hơn những mùi vị của tình yêu, hiểu được cảm giác ghen tuông và sau cùng chính là sự đau đớn tột cùng của sự chia ly. Đó chính là tất cả những gì cậu ấy cho tôi nếm trải. -Mẹ nhanh đi, đi chợ mà trễ chợ tàn đấy. Tiếng tôi gọi vọng vào trong nhà hối thúc mẹ nhanh lên. Không hiểu sao, tôi rất thích đi chợ sớm. Khi đó tôi cũng chỉ mới 15 tuổi đầu, nhưng không có nghĩ tôi biết ít đâu nha. Cũng không dám nhận bản thân là cuốn bách khoa toàn thư nhưng tôi đủ tuổi hiểu mọi thứ. -Làm gì gấp, ai dành chợ đâu. Mẹ tôi gõ lên đầu tôi một phát, may mà đội mũ bảo hiểm rồi nếu không….Tôi cũng chỉ biết cười hì hì rồi cùng mẹ đến chợ. Ngồi sau xe tôi có thói quen đếm những hàng cây bên đường, nó là một hàng nối tiếp nhau. Sở thích kì lạ nhỉ, dù chỉ qua một ngày thì nó cũng không thể biến mất hay thêm bất kì cây mới nào. Chợ cũng không cách xa nhà nên chỉ đi tầm 15’ đã đến nơi. Vẫn như mọi ngày tôi thường đứng bên ngoài trông xe chứ không vào trong, tôi chỉ là thích cái náo nhiệt của chợ nên mới đi theo mẹ thôi. Chứ tôi cũng khá ghét cái mùi tanh của thịt, cá và cái mùi hỏi khó gần của những lòng lợn, lòng gà được bày bán kia. Tôi nhìn xung quanh liền thấy có một cô đi từ trong chợ ra chợt ngã ra sau, có lẽ vì cái trơn của đường do trời mưa. Tôi vội xuống xe đi lại đỡ cô ấy đứng dậy, nhìn cách mặc đồ của cô tôi đoán có lẽ cô không phải người ở đây có thể từ Sài Gòn hoặc trên phố về. Vì nhìn nó rất sang trọng, không tùy ý như chúng tôi ở đây. Cô ấy đứng lên được, phủi phủi bớt vết bẩn trên đò rồi quay sang tôi, cười bảo: -Cảm ơn con nha, ở đây trơn thật. Giọng cô ấy khá ấm, đặc biệt điều làm tôi chú ý là đôi mắt rất đẹp. Trong đôi mắt ấy luôn chứa đựng sự ấm áp và yêu thương. Cô lại có dáng người khả mảnh, mỏng manh tựa thủy tinh. -Dạ, không có gì ạ. Cô….. Tôi đang định hỏi về đồ cô ấy thì đã nghe có tiếng lo lắng từ phía sau phát ra. -Mẹ, mẹ có sao không? Đồ bẩn hết rồi. Tôi quay lại theo phản xạ đã thấy một cậu con trai đi đến phía này. Trên tay cầm khá nhiều đồ, giồng như là đi thăm ai đó. Trên tay toàn bánh kẹo với trái cây nên tôi đoán vậy. Điều tôi chắc chắn nhất lúc này là cậu con trai kia chính là con trai cô ấy, hai người đều có đôi mắt giống hệt nhau. -Mẹ không sao, ngã nhẹ thôi. -Để con dìu mẹ ra xe. Nói rồi cậu ta quay sang nói với tôi: -Em cầm đồ hộ anh chút, lát anh quay lại nha. Cảm ơn em trước. Không tiện từ chối nên đành đưa tay ra nhận, tôi còn nở một nụ cười : -Dạ, để em giúp. Cậu ta rất nhanh đưa đồ sang cho tôi rồi quay lại nhẹ nhàng dìu cô ra xe. Tôi nhìn theo hướng của hai người, cô ấy được dìu ra chiếc ô tô bên đường. Ít ra cũng là một gia đình khá giả đó, còn nhìn lại tôi thì...cứ như một đứa tí hon ôm một đống đồ to lớn vậy. Nặng đến nỗi sắp rớt rồi, cậu có nhanh quay lại không? Đúng lúc tay tôi không thể trụ nổi nữa mới thấy cậu ta quay lại, đem hết đống đồ trên tay tôi cầm lấy: -Cảm ơn em nha. Nặng lắm không? Nụ cười kia cũng thật giống với cô ấy, đều chan chứa sự chân thành. -Dạ, không có gì. -Ừ, vậy anh đi trước nha. -Vâng. Tôi tự hỏi sao hôm nay tôi ngoan dữ vậy, toàn dạ với vâng thôi. Thật không giống tôi thường ngày một xíu nào, ai quen tôi chắc phải xem lại thời tiết xem hôm nay có mưa lớn không. Cậu ta đi qua bên kia vẫn quay lại cười với tôi một cái, tôi đành cười trừ. Chiếc xe lăn bánh dần khuất hẳn, khuất cả tầm nhìn của tôi rồi. Tôi quay lại ngồi trên xe như chưa có chuyện gì nhưng trong đầu tôi lại thoáng qua một ý nghĩ khá hay ho:“Khi nào mình mới sở hữu được một chiếc xe như vậy ta? Hay thôi về nhà ngủ để mơ.” Tự nghĩ rồi lại tự cười nên không để ý mẹ đã đi đến từ lúc nào, mẹ gõ lên đầu tôi một cái: -Làm gì ngồi ngẩn ra rồi cười như con dở vậy? -À....không có gì đâu mà. Tôi cười cười rồi nhìn xuống giỏ của mẹ, mới lên tiếng: -Nay nhà có khách hả mẹ? -Ừ, bạn của ba từ Sài Gòn về. -À. Nhìn giỏ đi chợ của mẹ thì liền biết nhà có khách hay không, đó cũng giống như cách phân biệt của tôi khi mẹ đi chợ vậy. Không hỏi gì nữa tôi lên xe để mẹ chở về nhà, trên đường về tôi đã không đếm cây như thường ngày nữa mà bất giác lại nghĩ đến cậu con trai kia. Theo như tôi đoán thì cậu ta tầm 17 18 tuổi, cao hơn tôi khoảng 20 đến 30cm lúc đó tôi chỉ cao khoảng m55 nên đoán vậy. Gương mặt mang vẻ điềm tĩnh, có chút khó gần nếu để ý kĩ sẽ thấy, đôi mắt đẹp,mũi cao….à đúng rồi, còn đôi môi kia nữa. Đôi môi trái tim, tin được không một đứa con trai lại đẹp đến vậy? Nghĩ hơi sai nhưng cậu ta không phải con gái thì thật tiết đấy, nhan sắc này nên đi thi hoa hậu? Nhưng tôi muốn gặp cậu ta một lần nữa, đúng kiểu vương vấn gì đó với cậu con trai này.

editor-pick
Dreame-Editor's pick

bc

Dục Vọng Chiếm Hữu [18+]

read
18.6K
bc

Nhật Ký Ép Hôn Của Bác Sĩ Lục.

read
6.2K
bc

Qủy Vương Truy Tìm Tân Nương

read
1K
bc

Bẫy Ngọt Ngào (H+)

read
1.5K
bc

Tưởng Chỉ Là Thích, Không Ngờ Là Yêu

read
1K
bc

Cô Hầu Cao Cấp

read
26.5K
bc

Bùi Tướng quân, chàng đứng lại cho ta!

read
1K

Scan code to download app

download_iosApp Store
google icon
Google Play
Facebook