8. Thử Yêu

1992 Words
Chính Trực rảnh tay nhìn vào ống nhựa, đường kính nó to hơn gang tay một chút. Yêu phủ do pháp lực hình thành, cho dù hắn chui được vào trong cũng không tìm ra. Đơn giản nhất là phá luôn hết chỗ này. "Cô à! Đường ống này xem bộ dài, cô liên hệ với nhà thầu phá nó được không? Nếu vậy chúng ta phải chờ thêm một ngày!" Bảo Châu nhìn vào nói. "Có chắc là yêu phủ không?" Chính Trực gật đầu, sau đó nói. "Không rành lắm!" Cô ta liếc ánh mắt bà chằn qua khiến hắn muốn nổ tung lồng ngực. Cô ra hiệu lùi về sau. Miêu Yêu không dám kêu lớn. "Đại sư, đừng bỏ tôi!" "Cô bày pháp trận bắt yêu, con chuẩn bị nha!" Bảo Châu lấy năm lá cờ Ngũ Hành, cắm phập xuống sân tạo một vòng tròn cân xứng. Cờ Ngũ Hành trọn bộ năm lá cờ nhỏ có in thái cực đồ, mỗi lá có màu khác nhau, trắng, lục, đen, đỏ, vàng. Chính Trực chưa từng sử dụng Ngũ Hành trận. Hắn cũng không rảnh tay, trải một tấm bạc trên đất, ngồi xuống lập đàn hoạ phù. Khác với Bảo Châu, cô ta luyện phù từ trước, lúc cần thiết có thể đem ra sử dụng. Chính Trực thì phải hoạ thần phù mới có thể trừ tà ma, nói chung có phần lâu lắc. Đốt ba cây nhang cấm sâu phía trước, chấp tay khẩn cầu. "Kính gửi Quan Âm Bồ Tát, đệ tử Lý Chính Trực, mượn thần lực hoạ phù, trừ tà độ âm dương, thành công viên mãn." Bút của hắn không phải sắc bút gỗ đào như Bảo Châu, hắn sử dụng kim bút, cũng không phải bút máy tự bơm mực như bút chu sa, vô cùng nguyên thủy. Hắn lấy trong ba lô một cái bát gỗ, một hũ mực tàu đã pha sẵn, đổ mực vào bát. Kẹp ba tấm linh phù trong tay, phất lên cho bốc cháy, ném vào bát mực, dùng kim bút khuấy đều. Đặt một tấm phù trống phía trước. Nhấn nhấn trong mực, đầu bút nhẹ nhàng khuyếch ngay miệng bát, chuyển qua tấm phù. Thần phù có ba phần, đầu phù, thân phù và chân phù. Đầu phù là thần tối thượng đại diện cho phù, mà phù này là Quan Âm Phù, đầu phù viết Quan Âm. Thân phù là thần hỗ trợ tác pháp, viết Thiện Tài và Long Nữ. Chân phù hai chữ Cang Sát, tức thiên cang địa sát. Giờ phút này yêu phong nổi lên. Trong Ngũ Hành trận, cái kính bát quái nằm chính giữa. Kính này không phải kính phong thủy phổ thông, là kính Chiếu Yêu. Trong số pháp khí của Bảo Châu có ba loại chuyên đấu quỷ, ba loại chuyên đấu thi, một loại đấu yêu. Kính Chiếu Yêu là pháp khí duy nhất đấu yêu. Bảo Châu đọc khẩu quyết lầm rầm, kính Chiếu Yêu phóng lên khí quang như bật đèn, có điều giữa màn đêm không thể gọi là hào quang, nó hơi mờ ảo. Một làn yêu khí từ trong ống nhựa bay vọt ra, bị pháp trận hấp dẫn. Nhưng làn yêu khí này bay đến gần thì biến mất. Đồng thời năm lá cờ khẽ lay động, báo hiệu yêu vật đã vào trong trận. Con yêu này biết ẩn thân, Chính Trực nhận ra điều đó, hít một hơi lấy thần tập trung hoạ phù. Quá trình hoạ phù cần phải đặt niệm lực vào mới hiệu quả. Bảo Châu có chút thay đổi hồng nhan, vội móc ra trong túi vải la bàn âm dương. Tự rạch ngón tay nhỏ máu vào giữa la bàn, nhánh kim xoay chuyển tích cực, phát ra những tiếng ông ông như côn trùng. Miêu Yêu bị cột kế bên ống nhựa, nằm xuống rút mặt vào chân, toàn thân đều run rẩy. Một lá cờ gãy ngọt, yêu phong nổi lên. Bảo Châu biết nó đã phá trận, xoay người cảnh giác, đưa la bàn âm dương rà soát. Nhánh kim đột nhiên bị nắm đứng lại, chỉ về sau lưng. Cô ta quay người đem kiếm gỗ đào đâm ẩu. Ầm... Một bàn tay lộ ra đánh vào mũi kiếm, chấn lui cô mấy bước. Bàn tay chỉ có bốn ngón, tướng tá kẻ này như người, dáng dấp điển hình trung bình. Ngặt nỗi cái mặt chỉ có hai con mắt sáng trưng trưng, còn lại đều đen thui nhìn không rõ, cứ như mặt nó đang tạo hình lỗ đen vũ trụ. Hoá trang kỹ như thế nhưng không che đậy phía sau. Một cái đuôi chuột dài đung đưa nhảy múa. Thử Yêu? Bảo Châu nhìn qua Miêu Yêu cay độc, một con mèo dưới trướng con chuột còn ra thể thống gì, thật là sỉ nhục trong yêu giới. Còn Miêu Yêu không ngừng run rẩy, muốn nói rằng mèo bắt chuột nhắt thì được, gặp chuột cống phải gọi bằng đại lang. Lỗ đen vũ trụ Thử Yêu phóng đến. Bảo Châu xoay loạn kiếm ngăn trở, liên tục bị yêu khí đẩy văng ra. Thử Yêu chuyên về kịch độc, nếu trúng một cái đảm bảo không toàn mạng. Dù không chết ngay nhưng dần sinh bạo bệnh, độc sẽ ăn mòn khắp cơ thể, cuối cùng là não bộ. Bảo Châu không có thời gian để thở, liên tục múa kiếm gỗ đào quét tan yêu khí ào ạt. Đột nhiên bàn chân lọt xuống, cô ta kinh hãi thót tim, cơ thể rơi ra ngoài sân thượng. Hồn phách như bị thổi lên mây, cô cảm thấy lỗ tai ù ù, đây là ranh giới sinh tử, cảm giác rất khó tả. Bàn tay lúc này bị một hơi ấm cuốn lấy, thân thể treo phía trước mái hiên tầng hai. Nhìn lên, Chính Trực đang kéo tay cô ta, bản thân hắn cũng nhảy xuống, tay còn lại bắt cán Xích Thiệt, lưỡi đao cắm vào phần rìa sân thượng. "Trực..." Bảo Châu nói thật khẽ, thật run. Thử Yêu đứng phía trên, điệu bộ trông như cười lớn nhưng lại phát ra "chi chi chít!" Nó mạnh hơn Miêu Yêu, nhìn cẩn thận lại nó là bằng cấp giả. Tự bức yêu hồn hoá thành người, không đủ khả năng trông người yêu dị dạng, lại không thể nói chuyện. Nó thò bốn ngón tay, Chính Trực đoán thế là đứt dây điện. Pháp sư mạnh cỡ nào rơi xuống đó mà không gãy ngọn. Đáng lý ra bình thường hai tầng nhà cũng không đến nỗi, vì căn nhà này xây quá cao đi, rơi xuống không chết cũng gãy xương bại liệt. Thử Yêu bóp trúng lưỡi Xích Thiệt, một trận yêu khí bốc ra, nó la oai oải "chi chi chít!" Vội thụt lùi về sau. Chính Trực thở phào, so với Miêu Yêu nó đúng là ngu. Hắn gồng mình một cái, đột nhiên tái xanh mặt mày. Hình ảnh anh hùng cứu mỹ nhân không lãng mạn tí nào. Ban đầu không mỏi tay cho lắm, nhưng khi kéo Bảo Châu lên mới nhận ra điều viển vông. Một tay hắn không thể hít xà đem theo cô ta được. Mà hai tay hắn đều bận bịu, một giữ điểm tựa một giữ người đẹp này. Nói cách khác nếu hắn muốn trèo lên, phải buông cô ta ra. Bảo Châu nhận ra điều không ổn, vì trời tối không thấy rõ mặt, bằng không sẽ thấy mặt cô đã trắng càng thêm trắng bệch. "Cô, nghe con nói không? Mau bám vào chân con!" Chính Trực nhìn xuống liên tục nói, định thần cho cả hai. "Nhanh lên!" Bảo Châu không trả lời, cố truyền tay ôm cứng lấy hai chân Chính Trực. Hắn thò tay lấy ra cuộn Âm Dương Tuyến giữ hờ, rồi dùng cả hai tay nắm lấy cán đao, thử sức nâng cơ thể. Đột nhiên yêu khí đánh đến. Chính Trực nhanh chóng quấn Âm Dương Tuyến vào cán đao, nới lỏng cuộn dây. Cả hai đều rơi nhanh xuống. "Á!!!" Bảo Châu nhắm mắt la toáng, xé cả màn đêm. Chính Trực nắm chặt cuộn chỉ, cả hai đứng lại đột ngột, nhất thời như xe thắn gấp muốn xốc lên. Sợi dây dùng dằng, sau đó theo lực đánh vòng ra bên ngoài. Hắn đem Bảo Châu bên dưới chơi đánh đu thì phải. Hắn định cho dây từ từ nới xuống để hạ cánh, mà sợi dây đánh hai người vào trong. Ạch... Cả hai cùng ngã xuống, hiện tại đang ở hành lang tầng hai. Chính Trực vừa ngồi dậy, Bảo Châu nhào đến ôm lấy hắn, một loạt tiếng khóc nổ ra, khóc như trẻ con. Hắn ôm lấy cô ta, xoa đầu hiệu ứng. "Gặp bao nhiêu ma quỷ còn nhõng nhẽo vậy hả cô?" "Hu hu... Sợ muốn chết!" Đang lãng mạn như thế thì yêu khí bay vòng đến. Chính Trực lấy ra tấm thần phù, yêu khí chợt biến mất. Hắn cười lạnh, chấp hai bàn tay kẹp linh phù, đưa hai ngón giữa cong lên kết thỉnh thần ấn. Ném thần phù về trước nổ tung. Thử Yêu hiện lên một phía đánh đến. Xung quanh Chính Trực phát ra hoàng kim sắc, tạo thành những đoá liên hoa vây khốn nó lại. Nó biết sợ càng giãy giụa, hoa sen bay vòng quanh càng sáng lên, yêu khí càng bốc ra mãnh liệt. "Chi chi chít!" Nó kêu lên đau đớn, mất từng mảng yêu khí, thân hình vặn vẹo. Đối với Chính Trực, Quan Âm Bồ Tát cùng hàng chư Phật là thần cao nhất trong hệ thống Tứ Phủ. Quan Âm Phù mang kim quang đối với yêu vật đặc biệt khắc chế. Dẫn chứng như trên, Thử Yêu biến mất, chỉ còn để lại vệt sáng sót lại của Quan Âm Phù. Một con chuột đen rơi xuống đất, nó lê lết khổ sở. Chính Trực dìu Bảo Châu đi đến, chỉ là một con chuột già hảo mộng. Nó đi được một đoạn, chiếc giày Chính Trực đạp lên, đầu trực tiếp nổ ra bãi máu. Nó hại bao nhiêu người thì không biết. Nhưng vừa rồi đã tính là giết người, không phải nó giết người ta không chết mà hắn nhanh trí tự thoát thân. Thứ này cho sống đến khi tu luyện lại sẽ gây hoạ, không chừng còn tìm hắn trả thù. Nghĩ đến hơi xa, nó thành yêu hắn cũng đi đầu thai mất. "Cô dùng Hoán Hồn Chú đi!" Bảo Châu nhìn qua hắn, không hiểu cho lắm. Cô ta niệm chú, đem linh hồn con chuột bay lên, dùng hai ngón tay bắt đuôi nó. Chưa hay mình đã chết, nó kịch liệt vùng vẫy kêu gào. Chính Trực bắt liên hoa ấn, bóp một cái cho nó hồn xiêu phách tán, nở nụ cười mãn nguyện tà ác. Sau đó nhìn vào gương mặt kinh ngạc kia, nước mắt giàn giụa. Hắn dùng tay lau khoé mắt, cô giật mình kéo tay hắn đi. "Còn tiên yêu nữa!" Chính Trực thầm thở dài, bị kéo lên cầu thang, phá vỡ không khí lãng mạn. [Thử Yêu: Con chuột luyện thành yêu, nhận ra con người luôn ác cảm với diện mạo xấu xí và sự dơ bẩn, nó cố hoá thành con người xinh đẹp. Khả năng: Ẩn thân, nhả hơi độc, lan truyền dịch bệnh.] Theo ánh đèn pin hướng ra, vừa đi qua cửa, đập vào mắt là trận yêu khí nồng đậm tại một góc sân thượng. Yêu khí như cột khói bắn phà lên, rất là hung bạo. Chính Trực vội xoay ành đèn pin đánh đến.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD