8: Bài khảo nghiệm của Ba Ba

3275 Words
Trước khi tiệc tối bên đống lửa giải tán, tôi nói với mọi người: “Buổi sáng ngày mai tất cả mọi người đến chỗ tôi ăn cơm a, ăn xong chúng ta cùng nhau đi tìm Ba Ba.” “Được rồi, ngày mai gặp.” “Ngày mai gặp lại, nghỉ ngơi thật tốt nha.” “...” Sau khi mọi người trở về hết, ngôi nhà trên cây khôi phục lại sự yên tĩnh vốn có. Tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc, đem thạch phiến chưa được rèn luyện cùng xương châm cất vào trong cái gùi, đĩa bát cũng không cần mang theo… Còn có cái gì khác không? Da rắn? Đã vừa khô vừa cứng rồi, thôi bỏ cũng được. Gia sản thật ít a, có điều so với hồi tôi mới đến nơi đây thì tốt hơn nhiều, tôi liền dứt khoát nhặt lung tung mấy đồ vật thế thôi. Khi thu dọn đồ đạc xong xuôi, tôi mới để ý Đậu Đậu, liền nói: “Nào, Đậu Đậu, đi ngủ đi … Ngày mai tao sẽ đưa mày rời đi nơi này, mày đồng ý không?” Lập tức Đậu Đậu nhảy lên trên vai của tôi, sờ sờ vào khuôn mặt tôi, xem ra là nó quyết tâm đi theo tôi rồi! Ha ha… Trời vừa mới tờ mờ sáng Đậu Đậu đã đánh thức tôi, có vẻ như là nó còn phấn khích hơn cả tôi. Trước tiên tôi dậy đi rửa mặt, rồi xem có cái gì ăn không. Sau đó mới phát hiện đồ ăn mình đổi ở trên chợ còn rất tươi mới, cho nên tôi biến gà rừng thành gà ăn mày, chôn ở dưới đất phía trên thì dựng lửa đốt nướng thịt thỏ. Đùi heo rừng chỉ lấy thịt, còn phần xương cốt tôi lấy đi làm thành kim châm, đem thịt cắt thành từng khối cho vào nồi nấu cùng một chỗ với măng, chắc hẳn ăn sẽ ngon. Cuối cùng tôi bỏ trứng gà vào nồi luộc chín, chuẩn bị để khi nào rời khỏi thôn sẽ ăn, không biết địa phương mới có hình dạng gì, thật chờ mong mà… Lý Soái cưỡi một con hươu chạy tới trước, xem ra cậu ấy đã thu dọn đồ đạc xong, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát. Chỉ chốc lát sau mọi người đều đã đến đông đủ, khách sáo chào hỏi nhau một phen liền bắt đầu ăn cơm. “Oa, cái canh này ngon thật, măng còn rất tươi a.” Lý Soái vừa lẩm bẩm vừa ăn như một con mèo tham ăn. “Ha ha, đúng vậy a. Anh Long, anh làm món gà này thật sự là tuyệt, ăn quá ngon luôn.” Thường Bách cũng đi theo nói. Tôi bị mọi người nói bắt đầu ngại ngùng, vội chuyển sang một chủ đề khác, nói: “Mọi người chuẩn bị xong chưa? Ăn xong chúng ta xuất phát.” “Đã chuẩn bị xong.” Mọi người đồng thanh nói. Lúc rời khỏi ngôi nhà trên cây lại có điểm không nỡ, liên tục quay đầu nhìn nhiều lần, hình như mọi người cũng có cảm giác giống nhau, dọc đường đi không ai nói lời nào. Chúng tôi đi về hướng đông, xuyên qua bình nguyên đi vào trước ngọn núi nhỏ, nói chính xác thì phải coi nó là một đảo hoa, bởi vì đầy đất đều là những các loại hoa khác nhau, đủ màu sắc tươi đẹp. Ở nơi cao nhất của đảo hoa, vậy mà có mọc lên một cây nấm khổng lồ, chúng tôi bước đến nhìn kỹ hơn, hoá ra là ngôi nhà nấm cũng tương tự như ngôi nhà làm trên cây của chúng tôi vậy. Mở cửa ra đã nhìn thấy Ba Ba đứng ở bên trong, anh ta vẫn là bộ dáng đầu bù tóc rối trong tay cầm một cây gậy lớn. “A? Không nghĩ tới lần này lại có nhiều người đến đây như vậy, vào đi, tôi có lời muốn nói với các anh.” Trông thấy chúng tôi đầu tiên Ba Ba rất kinh ngạc nhưng ngay lập tức khôi phục lại bình tĩnh, nói tiếp: “Ừm… Mặc dù chỉ số mị lực của mọi người đã đạt đến yêu cầu nhưng vẫn chưa thể ra ngoài, bởi vì các anh nhất định phải giúp tôi làm một số chuyện, chỉ có làm tôi hài lòng thì các anh mới được rời đi.” Nghe Ba Ba nói, chúng tôi nhìn nhau nhưng không ai dám lên tiếng "Khụ! Trước hết? Mỗi người các ngươi phải giúp ta lấy mấy thứ, các ngươi nghe kĩ, ta chỉ nói một lần thôi. Mười quả trứng rừng, một đôi gà rừng, một đôi thỏ rừng, hai cây gai, hai cây tre, hai khối măng, hai con cá, hai quả đào, một đôi chim... Kế tiếp các ngươi hợp sức bắt là được, một bộ da mãng xà, hươu rừng một con, heo rừng một con... Chỉ có vậy, chuẩn bị xong rồi lại tới tìm ta, nhớ kỹ, phải sống, phải tươi, phải mới... Còn không mau đi!” Khụ! Một hơi đòi nhiều đồ như vậy, ra khỏi phòng nấm tôi phát hiện tất cả mọi người đều nhìn tôi, xem ra thật sự là coi tôi như đại ca. "Thế này đi, Soái, cậu đi tìm trứng rừng và bắn chim bay; tôi đi chặt tre để đào măng và tìm da mãng xà; Quách Hàm đi tìm cây gai. Ngụy Vũ và Mộng Vũ đi bắt thỏ và gà rừng; Thường Bách và La Tường bay đi hái đào. Hác Băng và Đổng Thế Xương đi bắt cá. Cuối cùng mọi người cùng nhau đi bắt hươu và lợn rừng, trước tiên làm xong đem đồ đạc đặt ở đây sau đó đi giúp người khác, bất cứ lúc nào cũng phải giữ liên lạc, mọi người xuất phát.” Mọi người tựa hồ không có dị nghị đối với phân công công việc của tôi, lập tức tán ra đi làm việc được giao, tôi dẫn theo Đậu Đậu đi đường tắt tới rừng trúc, trước tiên chặt mười tám cây trúc đặt một bên, lại đào mười tám khối măng đặt ở bên cạnh trúc, sau đó đi vào sâu trong rừng trúc. Người đàn ông trong chợ không phải nói có tổ rắn sâu trong rừng tre sao! Phải thử vận may mới được, cầu ơn trên ban phước đừng để mình gặp phải con mãng xà còn sống nhăn là được. Không biết đi bao xa phát hiện trúc trở nên ít đi, từ từ biến thành bụi rậm, tôi chặt một cây trúc và dùng nó làm gậy dò tìm cẩn thận trong bụi cỏ, đang đi tìm thì cảm giác Đậu Đậu đang nhéo tai tôi, tôi nói: "Đậu Đậu, đừng làm phiền, tao không tìm thấy gì cả!" Nhưng Đậu Đậu không nghe vẫn cứ nhéo, hơn nữa còn dùng sức, tôi ôi một tiếng: "Ôi, đau, mày đừng..." Vừa định răn dạy Đậu Đậu, tôi vừa ngẩng đầu thì trở nên ngốc luôn, phía trước cách đó không xa đang có một con rắn lớn nhìn chằm chằm vào tôi. Đệch! Đầu nó còn lớn hơn cái sọt, thân thể nằm trong bụi cỏ nhìn không rõ, đoán chừng đủ dư để nuốt trọn tôi luôn. Tôi phải làm gì đây, chạy? Chắc chắn chạy không thoát. Leo cây? Nhưng rắn cũng biết leo mà. Tôi nói năng lộn xộn, lẩm bẩm: "Đại ca rắn bự ơi, em tới tìm quần áo cũ của các anh, xin anh đừng làm làm hại em..." Trong khi đang suy nghĩ kế hoạch trốn thoát, bầu trời bay đến hai con siêu chim lớn, chúng chiến đấu với con mãng xà. Hai con chim nhìn quen quen... Ôi, ôi! Không phải là cha mẹ của con chim non hồi trước sao, cảm ơn ông trời đã gửi các thiên thần đến giúp con. Cảm động thì cảm động, chờ đúng thời cơ tôi liền mạnh mẽ đâm một đao đỉnh đầu mãng xà, nó không chết, hất một cái liền hất tôi bay ra ngoài. Nhịn đau đứng dậy và thấy con mãng xà đã bị giết, hai con chim lớn đứng bên cạnh nhìn tôi. "Đa tạ hai vị tương trợ, tôi chỉ cần da rắn, chờ tôi một chút." Tôi dùng dao đá rạch một vòng trên cổ con mãng xà, sau đó kéo da rắn ra như cởi vớ, khi lột da tôi mới biết con mãng xà này lớn đến mức nào, dài bảy tám mét, cao nửa mét. Trên cuộn da lột ra cũng không nhét hết vào trong sọt lưng, đành phải tìm một ít cây mây trói lên khiêng. Vừa định bỏ đi con chim lớn kêu lên, tôi tưởng nó định từ biệt tôi, nhưng lại thấy chúng đang mổ vào đầu con rắn như muốn tôi lấy thứ gì đó. Tôi nhặt con dao đá và chặt nó xuống... Ố! Chẳng lẽ... đây chẳng phải là nội đan rắn chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết võ hiệp sao? Một hạt cườm màu trắng, to hơn quả trứng cút một chút hiện ra trước mắt, tôi nhặt lên đưa cho con chim lớn, tưởng chúng muốn lấy nhưng chúng lắc đầu ngoạm lấy miếng thịt rắn rồi bay đi. Nội đan rắn vào tay lạnh lẽo, trong xã hội thực tế sẽ là vô giá đó! Chỉ là đặt ở xã hội này thì không có ích gì cả, cùng lắm lấy làm bi ve chơi mà thôi. Khiêng da rắn ra khỏi rừng trúc, buộc da rắn và trúc lại bỏ măng vào sọt rồi trở về... Nặng quá... Quay trở lại đảo hoa và ném trúc và da rắn xuống đất, ôi! Vừa mệt vừa đói, may mắn bốn mươi quả trứng đều đã được nấu chín bèn lấy ra ăn một chút. Đang ăn nhìn thấy Lý Soái cùng Quách Hàm trở về, xem ra nhiệm vụ của bọn họ cũng đã viên mãn hoàn thành. Tôi gọi bọn họ đến ăn trứng gà, chỉ chốc lát sau những người khác cũng đều trở về, có vẻ như chúng tôi đã tiến gần hơn một bước tới mục tiêu của mình. Sau khi ăn trứng và nghỉ ngơi một lúc, tôi nói với mọi người: "Hôm nay tôi gặp một con mãng xà lớn dài tám mét cao nửa mét, làm tôi sợ gần chết." Lý Soái không biết từ lúc nào đã mở da mãng xà ra, cậu ta thán phục nói: "Anh Long, thế mà anh vẫn còn sống. ” Khụ! Nói cái gì vậy? Ngụy Vũ hỏi: "Anh Long, sao mà anh giết được nó hay vậy?” Tôi tự hào nói: “Tôi là ai cơ chứ, hehe... thật ra là có tới hai con chim lớn giúp tôi giết, mấy cậu nhìn trong đầu rắn còn có một viên nội đan rắn đó.” Mọi người đều tò mò. Trông rất là hâm mộ. Tôi mỉm cười và nói: "Cái này mà mang về thế giới thực thì rất có giá trị, đáng tiếc, ở đây chỉ có thể lấy ra chơi bắn bi.” Mọi người cười ha ha một trận sau đó chuẩn bị đi xuống bắt lợn rừng, tôi biết gần hồ muối có lợn rừng vì thế dẫn mọi người đi về phía hồ muối. Đi tới hồ muối thì mọi người liền chia nhau tìm kiếm, tôi nghĩ thầm nếu đã tới nơi này liền thuận tiện đi hang hổ xem một tí. Đến hang hổ thấy hai nhóc con kia đang đùa giỡn, chúng nó thấy tôi đều hưng phấn nhào tới. Tôi ngồi xổm xuống. Mặc cho chúng liếm khuôn mặt tôi, được rồi. Ngứa quá. Tôi phải đi rồi, có lẽ sau này không thể gặp lại, trong lòng không khỏi chua xót ôm bọn chúng vào lòng nói: "Tao phải đi rồi, có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại chúc mày nữa, đừng quên tao đó!” Không biết từ khi nào con hổ cái đã săn mồi trở về, nó cũng cọ tới cọ lui trên người tôi, tôi ôm lấy đầu to của nó hôn hai cái nói: "Đừng quên to đó!” Con hổ gầm nhẹ một tiếng trả lời. Lưu luyến rời khỏi hang hổ đi tìm đồng bọn, không đi được bao xa liền nghe Hác Băng hô to: "Mau đến đây, nơi này có heo rừng..." Tôi lập tức chạy tới nhìn không khỏi cười ha ha, thì ra Hách Băng gắt gao ôm chặt vào nửa thắt lưng của một cái cây, dưới tàng cây là một con heo rừng lớn đang gãi lưng vào gốc. Heo rừng nghe thấy tiếng cười của tôi liền quay đầu xông tới, tôi sửng sốt lập tức xoay người bỏ chạy, lúc chạy còn nghe được tiếng cười của Hác Băng... Tôi dẫn lợn rừng đến hồ muối như lần trước. Mọi người nhàn nhã mà trói chặt con lợn rừng. Tôi sai Ngụy Vũ và Đổng Thế Xương cõng lợn rừng về, những người khác cùng đi bắt hươu, tôi không biết hươu ở đâu bèn hỏi: “Có ai biết hươu ở đâu không?” "Tôi biết, A Địch đã dẫn tôi đến đó." Lý Soái trả lời. "Được, cậu dẫn đường đi." Lý Soái dẫn chúng tôi đi rất lâu mới đến nơi, tôi ngồi trên mặt đất nói: "A? Mệt thật đó, cậu có thú cưỡi nên thoải mái nhỉ, bọn tôi phải đi bằng chân đây. Nghỉ ngơi chút đi.” Lý Soái cười hắc hắc nói: "Xin lỗi, nghỉ ngơi một chút vậy, tôi đi bên kia xem một chút.” Mọi người vừa nghỉ ngơi vừa trò chuyện. Thường Bách: "Không biết nơi tiếp theo trông như thế nào, tôi đã chuẩn bị rất nhiều thảo dược.” Hác Băng: "Rất chờ mong luôn.” Mộng Vũ: "Hy vọng có xe có nhà..." La Tường Phi: "Tôi hy vọng có một người phụ nữ..." Kết quả bị mọi người chỉ trích là dâm ô. "Làm việc thôi, mặt trời sắp xuống núi rồi, sao Lý Soái còn chưa trở về." Tôi đứng dậy và nói. Mọi người chuẩn bị dây thừng chia nhau tìm kiếm, tìm nửa ngày nhưng cũng không phát hiện một con hươu nào cả, tôi trở lại chỗ cũ muốn xem những người khác có thu hoạch hay không. Kết quả tất cả mọi người đều tay không trở về, lúc chúng tôi đang buồn bực, Lý Soái chạy về, còn dắt một con hươu đi cùng. Cậu ta nhìn thấy chúng tôi và nói: “Sao mấy người chậm vậy, nhìn nè, tôi bắt được rồi đây.” Tôi hỏi: “Hươu có ở đây không?” "Không phải, ở bên kia mới có hươu." Tôi nháy mắt với mọi người và cùng nhau xông lên vò đầu Lý Soái, ai bảo cậu ta không nói rõ ràng, làm chúng tôi phí sức vô ích. Lý Soái sau khi biết nguyên nhân liền ấm ức nói: "Nể mặt tôi bắt hươu về, tha cho tôi lần này đi! Lần sau không dám nữa.” Mọi người cười phá lên không làm khó hắn nữa, chúng ta vội vàng chạy về Hoa Đảo, Ngụy Vũ cùng Đổng Thế Xương đã chờ ở nơi đó. Nhiều đồ như vậy nhà nấm cũng không chứa hết được, vì thế bọn tôi vào tìm Ba Ba. "Ba Ba, toàn bộ đồ ngươi muốn đều tìm đủ rồi, có phải nên đưa chúng tôi ra ngoài hay không." Tôi hỏi. Ba Ba nhìn tôi một cái nói: "Biết rồi, mọi người đi ra ngoài trước, tôi gọi ai thì vào.” Thật kỳ quái, không đưa một lượt mà đi đưa từng người hả? Tôi là người cuối cùng đi ra ngoài, khi chân vừa bước ra ngoài cửa liền nghe Ba Ba ở đó lẩm bẩm: "Hắc hắc, đám ngốc này thật sự mang đồ trở về, lần này đủ cho mình ăn một tháng rồi, hắc hắc..." Hóa ra anh ta lợi dụng bọn tôi, thật muốn dạy dỗ anh ta một bài học, nhưng nghĩ đến dù sao cũng là đang nhờ vả người ta, nhịn! Chúng ta đứng ở ngoài cửa chờ Ba Ba gọi vào, lúc này mỗi phút, không, là mỗi một giây đều làm cho bọn tôi chịu nhiều dày vò. Rốt cục thanh âm Ba Ba truyền ra... "Lý Soái, vào đi." Người đầu tiên là Lý Soái. Một lát sau chỉ thấy khuôn mặt đen nhẻm của Lý Soái đi ra, tôi vội vàng tiến lên hỏi cậu ta: "Làm sao vậy?" Nhưng Lý Soái dùng ánh mắt kỳ quái nhìn tôi một cái, không nói gì mà, tự mình chạy sang ngồi xổm một bên. "Hách Băng, tiến vào." Lần này là Hách Băng, kết quả cậu ta cũng bưng mặt đen đi ra tìm một chỗ ngồi xổm. Tôi tự hỏi, chuyện gì đã xảy ra với họ. Chuyện kế tiếp càng làm cho tôi bất ngờ, bởi vì Ngụy Vũ, Quách Hàm, Mộng Vũ, La Tường Phi, Đổng Thế Xương đều cười đi vào, mặt đen đi ra cũng không nói lời nào liền ngồi xổm sang một bên. Thật sự là kỳ quái, tiếp theo tới lượt tôi, ngược lại muốn nhìn xem bọn họ thi triển ma pháp gì lên cái thân thể này. "Long Phi, tiến vào." Đến tôi rồi, tôi vào xem Ba Ba. Anh ta liếc tôi một cái rồi nói: "Không ngờ chỉ số quyến rũ của cậu nhiều như vậy, chỉ ít hơn người kia mười phần..." "Ai..." Vừa mới phát ra âm thanh đã hối hận, không nên cắt đứt lời nói của Ba Ba, tôi lập tức lấy tay che đầu, nhưng Ba Ba lại không có phản ứng gì chỉ nhàn nhạt nói: "Sau này cậu sẽ gặp được hắn, hiện tại tôi hỏi cậu, cậu có nguyện ý vứt bỏ bạn bè rời khỏi nơi này không? Nếu như nguyện ý tôi lập tức đưa cậu ra ngoài, nếu như không muốn, cậu vĩnh viễn sẽ ở lại chỗ này. Tôi cho cậu thời gian suy nghĩ một ngày, ngày mai trước khi mặt trời lặn, cậu nhất định phải trả lời, nếu không cậu sẽ sống lại, hết thảy bắt đầu lại từ đầu..." Thế đấy, thảo nào mặt ai cũng đen, mình cũng gần đen nốt. Vừa bước ra khỏi cửa, nhìn thấy mọi người đều ngồi xổm dưới đất, liền cảm thấy khó chịu, bỏ bạn bè rời đi nơi này? Không, tôi chẳng có gì ở đây cả. Của cải lớn nhất chính là những người bạn này, nhưng nếu tôi không bỏ rơi họ, tôi sẽ rơi vào vòng lặp bất tận. Tôi phải làm sao đây? Mặt trời lặn thì tốt hơn vô cùng, nhưng trời đã gần tối... Lúc này, tôi đã thêm một cảm giác mới cho câu này. Những trò chơi tôi từng chơi trước đây đều khuyến khích kết bạn. Tôi chưa bao giờ nghe nói về một trò chơi mà bỏ rơi bạn bè là điều kiện để vượt qua cấp độ. Nghĩ về những điều này, trong lòng tôi nảy ra một ý tưởng...
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD