Chương 9: Từ Thù Hóa Bạn

2164 Words
Liếc nhìn đồng hồ thấy mới mười một giờ trưa, Hạo Nhiên bảo Lưu Nhược Bân ghé vào tiệm thuốc đông y để mình mua vài thang bổ máu xong hãy về nhà. Bà chủ tiệm vừa hốt thuốc vừa ngắm anh và cứ xuýt xoa trầm trồ mãi. - Con nhà ai mà đẹp trai thế không biết? Này cậu, cậu có bạn gái chưa? Tôi có cô cháu gái… - Cháu có vợ rồi ạ. – Hạo Nhiên đáp vội, cắt ngang câu nói nửa chừng. Gương mặt bà chủ hiện rõ nét thất vọng, cột mấy thang thuốc lại với nhau rồi đưa cho Hạo Nhiên. Anh nhanh chóng trả tiền và cất bước quay ra. Chiếc xe đã rời đi từ lâu nhưng bà cứ đứng tiếc rẻ mãi. Thầm nghĩ sao tuổi trẻ thời hiện đại, còn giàu có thế kia mà lại kết hôn sớm thế không biết, lẽ nào là vì một lần lầm lỡ chăng. Ngước nhìn bầu trời, thấy mây đen đang ùn ùn kéo tới, Lưu Nhược Bân cố chạy thật nhanh. Tới ngã tư, vì trông đường trống và đèn vẫn chưa chuyển sang màu đỏ nên hắn nhấn ga vọt lẹ. Xui xẻo cho cả hai, vừa hết nửa phần đường thì bỗng đâu xuất hiện một chiếc xe cũ xì, bùn đất lấm lem đang lao với tốc độ bàn thờ về phía họ. Lưu Nhược Bân hốt hoảng, vội vàng đánh lái rồi đạp thắng. Thế là, con xe xịn quay một vòng, lết bánh. - Cậu chủ, cậu không sao chứ? Lưu Nhược Bân quên cả bản thân mình đang bị đau, hối hả tháo dây an toàn, nhảy khỏi xe, mở cửa, kéo Hạo Nhiên ra ngoài. Tuy hai xe không tông trúng nhau nhưng chủ nhân của nó tự va vào ghế, vào cửa thành thử bầm dập cả người. - Tôi không sao, hơi choáng chút thôi. Hạo Nhiên vừa nói xong thì cái xe kia cũng vừa trờ tới sát bên chứ không hề bỏ chạy. Cả anh và Lưu Nhược Bân đều trố mắt ngạc nhiên khi thấy người bước xuống chẳng phải ai xa lạ mà chính là Chu Hà, con trai cả của đồn trưởng đồn cảnh sát Chu Dân. Lưu Nhược Bân đang xót cậu chủ, trông thấy bản mặt mà thịt mất đâu hết chỉ còn trơ cái khung xương quai hàm của Chu Hà liền không nhịn được cơn giận, mắng té tát. - Anh lái xe kiểu gì thế hả? Chưa có bằng sao? Hay là mắt anh mờ nên không thấy đèn tín hiệu? Dùng cái xe cùi rồi xem mạng mình cũng cùi như nó vậy. Trái với vẻ hung hăng, coi trời như ngọn rau má hôm trước, Chu Hà của ngày hôm nay chẳng biết bị vong nữ nào dựa mà đột nhiên hiền dịu hẳn. Hắn rối rít nhận lỗi, xin lỗi rồi sờ soạng, xoắn xuýt hỏi han xem Hạo Nhiên có bị làm sao không. - Cũng chẳng có gì nghiêm trọng. – Hạo Nhiên vừa nói vừa hất tay hắn ra. - Hạo Nhiên à, mấy ngày sau anh có đến vũ trường để gặp chú nhưng không thấy. Chuyện hôm đó và hôm nay, thật lòng xin lỗi chú. - Tôi quên rồi, anh đi đi. Dứt lời, Hạo Nhiên toan trở vào trong xe, nhưng mới mở cửa thì Chu Hà mau mắn chộp tay anh giữ lại. - Anh thấy chú va đập không nhẹ, ở nhà anh có hũ rượu thuốc gia truyền quý hiếm, có thể trị nội thương và nhanh chóng làm tan máu bầm. Hay là, chú theo anh về lấy một ít mà dùng. - Tôi muốn biết lý do vì sao anh thay đổi như vậy? – Hạo Nhiên nghi ngờ hỏi. Bằng giọng nói hơi có chút nhục nhã, Chu Hà kể rõ ngọn ngành. Rằng buổi sáng sau cái đêm đại náo New Square, ngay khi từ đồn trở về, ba hắn đã dũa cho hắn một trận te tua tơi tả và bắt phải tìm Hạo Nhiên để xin tha lỗi bởi ông nhìn thấy chiếc xe mà Lưu Nhược Bân cầm lái dán logo của Nam Thành. - Hôm nay anh vào thăm rẫy, về tới đây lại xém đụng phải chú, coi như trong rủi có may. – Chu Hà cười cười, nhỏ giọng. - Đám lâu la tụi tôi đâu nói tên anh, làm sao mà ba anh biết được? – Lưu Nhược Bân khoanh tay nhìn lên ngọn cây, khinh khỉnh. - Sau khi cậu rời đi thì bọn đàn em nghe ba tôi dụ ngọt nên phản bội tôi rồi, chúng khai tuốt tuồn tuột hết luôn. Tiếp đó, Chu Hà ra sức dụ dỗ Hạo Nhiên ghé rẫy nhà hắn dùng bữa cơm gọi là hòa giải. Ban đầu, anh quyết liệt từ chối nhưng sau một hồi nghe hắn lải nhải, ỉ ôi thì cũng xiêu lòng, nghĩ bụng thêm một người bạn bớt một kẻ thù và đã đồng ý. Đường dẫn vào khu rẫy nhà họ Chu xa tít mù xa. Vì là đường đất, lại đang mưa nên khá lầy lội. Bây giờ, Hạo Nhiên mới hiểu lý do Chu Hà xách cái xe sắp hết hạn dùng làm phương tiện di chuyển. Ở đây, người dân chủ yếu trồng cải và nuôi ong, nhà Chu Hà cũng không ngoại lệ, hắn bảo ba hắn làm thêm cho vui với để khi nào áp lực mệt mỏi còn có chỗ mà lui tới xả tress. Đến nơi, Chu Hà hí hửng mời Hạo Nhiên cùng Lưu Nhược Bân vào nhà rồi hối thúc bà cô trông rẫy và nhóm người làm vật gà chuẩn bị cơm trưa. Thế là, cả đám vội vàng vắt chân lên cổ, rượt gà, bắt gà, làm thịt. Từ trước tới giờ, ngoại trừ cơm dì Hà nấu ra thì Hạo Nhiên toàn ăn ở nhà hàng sang chảnh. Hôm nay được đổi gió vào chốn heo hút này thưởng thức gà thả vườn, uống rượu tự ngâm và ngắm mưa rơi đầu hè, anh cảm giác vô cùng thích thú. Cả hai cứ thế, chén chú, chén anh mãi đến chiều liêu. Người làm công đã về hết, chỉ còn mỗi bà cô già. Lưu Nhược Bân vì phải lái xe nên không uống, hắn ngồi chờ hoài thì đâm mệt, leo luôn lên chiếc võng gần đó ngủ ngon lành. - Thân làm cảnh sát mà lại đi ghẹo dân rồi đánh dân, anh cũng thật là…- Hạo Nhiên gật gù trách móc. - Thôi, chú đừng nhắc nữa, hôm đó anh bị bạn gái cắm sừng, buồn bực quá thành thử mất kiểm soát. – Chu Hà cất giọng nhựa nhựa, ợ tới ợ lui. Bóng chiều lảng vảng trôi, bóng tối cứ thế lan dần, mưa rơi ngày càng nặng hạt, dường như chẳng muốn tạnh. Cơn gió mang theo hơi giá lạnh của những giọt nước thiên nhiên từ trời làm Hạo Nhiên bất giác nhớ Tử Hân đến tê tái cõi lòng. Cứ mỗi lần thi xong là cô ốm hẳn, nhìn chẳng khác nào tàu lá chuối bay trong gió. Còn một năm nữa thôi, cô sẽ ra trường. Bản thân anh cũng mong ngóng ngày ấy, bởi vì ngay khi cô tốt nghiệp, anh lập tức xin ba mình tổ chức hôn lễ cho cả hai. Uống cạn ly rượu cuối cùng, Hạo Nhiên đứng lên chào tạm biệt Chu Hà. Nhưng lúc này, tay cảnh sát đã say quá nên cứ cố gắng níu kéo anh ngồi thêm chút nữa. - Hết rượu rồi, để hôm khác đi anh. – Hạo Nhiên hạ giọng. - Thêm… hai ly nữa thôi. Để anh… chạy lại… nhà ông lão nấu rượu đằng đây mua… thêm một ít. Chú đợi anh…đợi anh. Vừa nói, hắn vừa lọ mọ tìm cái ô nhưng mãi không thấy. Sợ Hạo Nhiên chờ lâu, hắn túm luôn bộ áo mưa treo ngoài mái hiên, gấp gáp mang vào. Rồi chẳng biết hắn xỏ thế nào mà hai chân vô chung một ống. Sau khi nhảy tưng tưng vài cái như thể nhảy bao bố thì hắn ngã sắp mặt vào vũng nước lênh láng trước sân. Hạo Nhiên đang trong cơn say, thấy Chu Hà đầm đất liền tỉnh hẳn, vội vàng chạy ra đỡ hắn. Khốn nỗi, mới tới bậc tam cấp thì anh bị trượt nước, thế là thay vì giúp bạn, anh lại hại bạn, khiến cho Chu Hà mới ngóc đầu khỏi đất đã bị bẹp xuống, bất tỉnh nhân sự. Lúc này, Lưu Nhược Bân cũng vừa tỉnh giấc, trông thấy hai cậu ấm bò toài ngoài mưa, hắn hoảng quá, rối rít lao tới giúp đỡ. Bà cô đang ở dưới bếp, nghe tiếng la hét nên hối hả vọt lên xem. Nhìn Chu Hà nhắm nghiền hai mắt, gọi mãi vẫn không thấy dậy, bà khóc luôn một dòng sông. - Nhanh lên Mập, đưa anh ấy tới bệnh viện. – Hạo Nhiên cất tiếng giục. Lưu Nhược Bân vâng dạ cúi xuống, cùng cậu chủ khiêng Chu Hà ra xe. Bà cô cũng quẳng luôn cái nhà, không buồn coi nữa, đi theo ngồi cạnh thằng cháu. Xe chạy đâu tầm nửa tiếng thì tới một bệnh viện nhỏ. Các bác sĩ thấy người phụ nữ khóc dữ quá, cứ ngỡ bệnh nhân sắp chết đến nơi, liền nhanh chóng thảy Chu Hà lên băng ca, đẩy ngay vào phòng cấp cứu. Sau một hồi kiểm tra, bác sĩ kết luận Chu thiếu gia hoàn toàn bình thường, còn việc vì sao đến giờ vẫn chưa tỉnh là do hắn say quá nên ngủ thôi. Nghe vậy, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm, khiêng hắn ra và chở vô lại trong rẫy. - Cô ơi, cháu thật sự xin lỗi, hôm nay phiền cô quá. – Hạo Nhiên cúi đầu, nhỏ giọng. - Không sao cả. Chỉ là tai nạn nhỏ. Sau này, khi nào cậu có thời gian thì cùng Chu Hà ghé vào chơi. Từ đó giờ, đây là lần đầu nó đưa bạn đến đây. - Vâng. Cháu chào cô, cháu xin phép về ạ. Hạo Nhiên cúi đầu lần nữa rồi cùng Lưu Nhược Bân rảo bước ra xe. Kết thúc một ngày dạo chơi, tài xế vẫn sạch bong sáng bóng còn chủ của hắn thì lấm lem như con trâu đầm dưới ruộng lên. - Chu Hà đi đứng sao mà ngã ghê thế cậu chủ? – Lưu Nhược Bân thắc mắc. - Anh ấy đưa hai chân vào một ống quần. – Hạo Nhiên trả lời tỉnh rụi. - Ôi trời, anh ta tưởng mình đang mặc váy à? – Hắn cười sặc sụa. - Chắc tính làm nàng tiên cá bơi cho lẹ, sẵn vũng nước đó. Nói xong, bản thân Hạo Nhiên cũng chẳng nhịn được, bật cười lớn, vừa cười vừa nhắc nhở Lưu Nhược Bân tập trung cầm lái đàng hoàng. Vừa qua cổng đã thấy dì Hà cùng Tử Hân đang đứng trước cửa chính ngóng ra. Trong lòng Hạo Nhiên chợt dâng lên niềm xúc động. Đỗ xe xong, Lưu Nhược Bân nhanh nhảu nhảy xuống, lấy ô che cho anh vào tận nhà. - Cậu chủ bị làm sao vậy? – Dì Hà lo lắng nhìn anh. - Cháu không sao cả. Cháu về phòng đây, buồn ngủ quá. Anh cười nhẹ rồi thẳng một mạch lên cầu thang. Tử Hân ái ngại trông theo, dù đôi mắt chỉ liếc sơ nhưng cũng đủ cho cô thấy các vết bầm trầy giống như va đập ở tay và cả trên mặt anh. - Hình như cậu chủ đánh nhau với ai thì phải. Tử Hân quay sang dì Hà, nói khẽ. Vừa lúc này, chiếc điện thoại trên tay khẽ rung. Thấy số gọi đến là Thiên Thuận, cô nhanh chóng trở về phòng. Đầu máy bên kia, giọng anh dịu dàng như khúc nhạc trầm trong mưa. - Em đang làm gì vậy? - Ờ, em dọn lại tập sách. Hết năm học rồi. - Tử Hân, bên thám tử mới báo với anh, họ đã tìm được người đàn ông lái thuyền năm đó. Ngày mai em có đi với anh được không? - Đương nhiên em phải đi chứ. - Vậy hẹn gặp nhau ở bến xe buýt nhé. Sau tiếng tút tút vang lên, Tử Hân khẽ thở dài, thẫn thờ tiến về phía cửa sổ, vén tấm màn che. Trong lòng bộn bề những nghĩ suy, trái tim dường như đập nhanh hơn vì sợ. Nếu Lý Hạo Nam thật sự là kẻ sát nhân thì bước tiếp theo, cô và Thiên Thuận biết phải làm gì đây, rồi còn Hạo Nhiên nữa.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD