One Shot
Trên đời này có rất nhiều chuyện ập đến bất ngờ khiến người ta muốn đỡ cũng không kịp. Ví như việc Vương Tinh chỉ trong một lần cao hứng battel với tên học sinh mới cao ngạo liền được công ty giải trí nổi tiếng của Bắc Kinh nhìn trúng sau đó bám dí theo cầu xin cậu đầu quân cho công ty với lý do họ nhìn thấy được hào quang nghệ sĩ xung quanh cậu.
Vương Tinh thầm nhổ một bãi nước bọt: Lừa đảo! Tôi cũng không phải phật Như Lai!
Vương Tinh từ nhỏ sinh ra đã là một đóa hoa cao lãnh, đến chuyện ăn chơi tụ tập bạn bè như mấy đứa nhóc cùng trang lứa cũng không có, càng không nói đến tình yêu, dù cậu thật sự thích cảm giác nhún nhảy theo nhạc nhưng chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ đứng trước hàng vạn người để thể hiện điều đó, nói chính xác là cậu ghét việc đem mình ra làm tiêu điểm trước đám đông.
Cậu ta rõ ràng không biết cậu ta chỉ cần thở là đã đủ thu hút người khác dán mắt vào sống chết không rời.
Lại không ngờ chỉ một trận cãi nhau gay gắt với phụ huynh vì bị cấm đến lớp học vũ đạo mà Vương Tinh nảy ra ý nghĩ muốn làm loạn, nhất quyết rời nhà đến làm thực tập sinh cho cái công ty ở Bắc Kinh xa xôi kia.
Sau khi ký ba chữ tên mình lên bản hợp đồng lao động mà trợ lý giám đốc đưa tới, Vương Tinh cuối cùng cũng biết được cái gọi là đãi ngộ như thiên đường. Nhìn xem cái giường này, cái tủ này còn có tất cả những thứ đồ trong phòng này có phải là xa xỉ quá rồi không, chủ khách sạn tự cho là năm sao gần nhà cậu mà thấy căn phòng này chắc chắn là sẽ tủi thân chảy nước mắt, cái giàng giáo kiên cường chấp nhận đối mặt với cuộc sống khó khăn sau này của cậu còn chưa xây xong hiện tại chính thức vô dụng.
Tuy vậy, những thứ đó rất nhanh bị cậu không nhân nhượng vứt ra sau đầu, được đãi ngộ tốt không có nghĩa cho bản thân cái quyền ỷ lại. Trên đời này việc duy nhất khiến Vương Tinh không cảm thấy nhàm chán đó là nhảy, thăng bằng và kĩ thuật của một cậu nhóc mười sáu tuổi tốt đến khiến huấn luyện viện ngạc nhiên khen không ngớt lời, Vương Tinh chỉ trả lời vì bản thân đã từng được học qua nên không có gì phải kinh diễm.
Làm thực tập sinh hai năm, ngày ngày đều đóng quân trong phòng nhảy mười mấy tiếng đồng hồ luyện tập chăm chỉ, không thì cũng bị kéo đi học thanh nhạc vì một tương lai làm idol tài năng trở thành cây hái ra tiền của công ty, mọi việc diễn ra gần như suông sẻ trừ phiền phức xuất phát từ nhan sắc nghịch thiên của Vương Tinh.
Có ai đời lại tự ghét gương mặt chính mình như Vương Tinh không? Cậu ta chính là cảm thấy nhan sắc nổi bật là một loại phiền phức, Vương Tinh từng dành mấy tiếng đồng hồ chỉ để soi gương, soi trái soi phải mặt mình rồi cuối cùng tự đưa ra kết luận nhan sắc này trong bốn chữ: vô-cùng-bình-thường. Hoa đẹp thì thu hút bướm ong, mắt mũi môi cậu thế quái nào lại thu hút hết kim chủ này đến kim chủ khác. Trong hai năm các ông bà tai to mặt lớn chả hiểu lấy đâu ra thông tin mà tìm đến ngỏ ý định muốn nâng đỡ cậu nhiều không đếm xuể, còn không phải điều kiện là muốn lăn giường sao, mấy người không sợ đi tù vì quan hệ với trẻ vị thành niên nhưng Vương Tinh cậu ta sợ cậu ta đi tù vì hành hung người có được không.
Nói tác giả tôi nói khoác? Mau nhìn, mau nhìn, xem Vương Tinh hiện tại không phải đang bị tên kim chủ cao to lực lưỡng kia cầm tay chế trụ sao.
Vương Tinh mất kiên nhẫn đẩy mạnh tên đàn ông trước mặt, tay cậu vì bị hắn siết quá mạnh mà cổ tay đã đỏ lên một vòng.
"Em sao cố chấp như vậy" Tên đàn ông vừa bị cậu đẩy ra lảo đảo muốn vồ lấy cậu mà quên Vương Tinh là dancer, mười mấy tiếng trong phòng tập là mồ hôi thật đấy đại ca, nên việc đầu hắn trực tiếp đập vào tường là chắc chắn.
"Mạnh tổng mời ngài đi cho" Vương Tinh xoa xoa cổ tay, mặt không biểu tình nhưng trong lòng đã đem cả họ tên kia ra băm tám trăm nhát, lâu lâu lại xuất hiện một tên tổng này tổng kia làm cậu phiền phức muốn liền bỏ về quê trồng rau nuôi cá.
"Em chỉ cần nghe lời anh em sẽ được tỏa sáng, không cần phải ở đây cực khổ làm thực tập sinh thêm mấy năm" Mạnh Hâm tỏ vẻ khó chịu ra mặt, giọng nói mất kiên nhẫn còn đem theo bảy phần tức giận. Hắn trước giờ muốn chơi ai liền chơi, không ngờ theo thằng nhóc này đã hai tháng đều không có kết quả, hôm nay đánh bạo vào thẳng công ty cậu cướp người cũng không được, thất bại lần này mặt mũi hắn để đâu cho đúng đây.
"Tôi nói anh nghe không hiểu tiếng người sao?"
Một câu nói của Vương Tinh thành công đánh tới ba phần tức giận còn lại trong hắn, Mạnh Hâm nghe câu ý của cậu nói ra không tránh khỏi mặt đỏ tía tai, rõ ràng thằng nhóc này ví hắn không phải con người. Cái gì mà quân tử động khẩu không động thủ hiện tại bị hắn vứt sọt rác rồi, khuôn mặt đó chắc chắn sẽ đánh người.
"Không phải mày chỉ là một thằng nhãi thực tập sinh thấp hèn thôi sao, có tí nhan sắc liền lên mặt, ông đây hôm nay không chơi được mày ông đây đổi họ"
Vương Tinh đã xoay lưng định rời đi không ngờ bị lực mạnh bất ngờ kéo qua một bên áp sát vào lồng ngực đối phương, thành công né tránh nắm đấm sau lưng vung tới.
Tiêu Luân một tay ôm Vương Tinh, tay còn lại siết chặt quyền của Mạnh Hâm, mùi thuốc súng không biết bắt nguồn từ đâu mà xuất hiện chỉ biết khuôn mặt anh ta bây giờ nhìn giống hệt như muốn nổ ra thế chiến thứ ba. "Mạnh tổng, làm phiền người của tôi đủ rồi, hiện tại tự mình ly khai hay đợi tôi gọi bảo an lên tiễn ngài ra tới cửa?"
Mạnh Hâm nhìn thấy Tiêu Luân liền rút tay về, lửa giận trong lòng hắn như bị tạt gáo nước lạnh mà hạ đi vài phần, như không tin vào tai mình mà hỏi lại "Người...người của Tiêu tổng?"
"À, giới thiệu với Mạnh tổng, thằng nhãi thực tập sinh có tí nhan sắc trong miệng Mạnh tổng lúc nãy là phu nhân của tôi, Vương Tinh" Tiêu Luân sửa lại góc áo cho Vương Tinh, giọng nói lạnh nhạt nói ra lại mang theo vẻ tự hào. Được rồi, nhìn mặt thằng nhóc này một chút, anh đang giải vây cho cưng nên thu cái khuôn mặt tạc mao đó lại được không.
Mạnh Hâm hiện tại liền muốn bản thân thật sự không hiểu tiếng người, không phải nói cậu ta không có kim chủ chống lưng sao, không phải nói Vương Tinh không màng thế sự lạnh lùng vô tình sao, bây giờ con mẹ nó lại xuất hiện một phu quân tên Tiêu Luân này, mồ hôi sau lưng hắn chảy thấm cả một mảng áo sơ mi rồi. Tiêu Luân anh ta là ai chứ, đừng nói đến phu nhân, một cộng lông chân anh ta họ Mạnh đây cũng không dám động.
Tiêu Luân cầm tay Vương Tinh định rời khỏi, mới đi được nửa bước như nhớ gì đó mà quay lại tươi cười nhắc nhở "À, Mạnh tổng nhớ giữ lời hứa đổi họ, không nghĩ ra thì có thể gọi tôi tư vấn"
Cái nụ cười quái quỷ gì kia, rõ ràng là rực rỡ như vậy lại phảng phất mùi hương của mấy tên tội nhân giết người như trong phim truyền hình.
Tiêu Luân thắt dây an toàn cho Vương Tinh, tên nhóc này từ nãy đến giờ vẫn giữ một vẻ người lạ tránh xa, bắt chuyện trước thì em chết sao "Em không cảm ơn anh hả?"
"Cảm ơn"
Vỏn vẹn hai chữ, được rồi Vương Tinh, em giỏi.
"Anh hùng cứu mỹ nhân, một màng huyền thoại xuất sắc như vậy mà em chỉ đáp lại bằng hai từ, em có trái tim không?" Tiêu Luân anh bất mãn rồi, anh đang giận đây Tiêu phu nhân mau dỗ anh.
"Anh muốn gì?" Ba chữ, có tiến bộ.
Tiêu Luân hiện tại cảm thấy bản thân chả khác gì thằng ngốc, còn mong tảng băng này dỗ mình, đại ngu ngốc.
"Em nấu cơm cho anh ăn đi, hôm nay anh muốn đến chỗ em" Tiêu Luân cười nhe răng thỏ, nghe bản thân nói rất giống hoàng thượng đến thị tẩm hoàng hậu, cảm giác rất tốt.
Danh bất hư truyền, Vương Tinh thật sự là một dạng yêu nghiệt băng lãnh như lời đồn. Tiêu Luân theo đuổi cậu từ khi cậu mới bước chân vào công ty, không nghi ngờ là tất cả những đối đãi đó chỉ có mình Vương Tinh được có. Ban đầu anh cũng chỉ giống như bọn người khác muốn hái được đóa hoa thuần khiết này, vung ra không ít tiền nhằm kéo người ta lên giường của mình. Sau này mới nhận ra đóa hoa này chắc chắn còn nhiều gai hơn hoa hồng, có lúc anh còn nghi ngờ cánh hoa mỏng manh có màu trắng tinh khôi ấy thực chất làm bằng cốt thép không thể vỡ, cứ thế biến thành chân tình thực cảm một lòng một dạ muốn nâng niu bảo vệ người này.
Tiêu Luân nhón chân nhẹ nhàng đi đến ôm lấy eo Vương Tinh, người cậu rất mềm cũng rất thơm, xúc cảm mỗi lần ăn đậu hũ đều rất sảng khoái. Thấy Tinh chỉ chăm chú khoáy nước sốt trong nồi mà không phản ứng với mình, anh hậm hực cắn lên vành tai cậu, lưỡi di chuyển từ rái tai xuống cổ, răng môi lại cạ vào da thịt đối phương để lại một dấu đỏ hồng xinh xắn.
Vương Tinh chịu không nổi người kia làm càn, xoay lại đẩy ra cơ thể đang áp đảo mình, mặt vừa mới quay qua đầu đã bị giữ cố định, sau đó nhanh chóng tiếp nhận một nụ hôn đột ngột ập tới. Tiêu Luân hôm nay chính xác là được voi đòi tiên, đôi tay không an phận luồng vào trong áo phông rộng của Vương Tinh, ở trên da thịt cậu tham lam sờ a sờ.
"Muốn ở tù không, một tháng nữa tôi mới thành niên"
Vương Tinh nói một câu, Tiêu Luân liền đông cứng người. Anh còn trẻ, còn đẹp, còn giàu, nhà đá không vui, anh không thích đâu.
Thế là một màn hiện nguyên hình thành thỏ cười hề hề xảy ra, còn không mau thả Vương Tinh ra chắc chắn sẽ bị độc đến chết.
Nội tâm Tiêu Luân: Vương Tinh em đợi đó cho anh, không ăn được em anh theo họ Mạnh kia đổi họ.
Không sao, hai năm - hai mươi bốn tháng anh đợi được, một tháng đã là gì, bỏ mặc nội tâm đang gào thét, Tiêu Luân bê đĩa đồ ăn vẫy đuôi đi theo Vương Tinh.
Không ngoài dự đoán, Vương Tinh ra mắt công chúng rất thành công. Với nhan sắc nghịch thiên cùng tài năng được rèn dũa kĩ càng, viên ngọc thô hiện tại đã tỏa ra thứ ánh sáng xanh hào nhoáng và đáng giá.
Chỉ hơn một năm, tên Vương Tinh đã có mặt ở tất cả các chương trình nổi tiếng, các hãng thời trang nối đuôi nhau muốn hợp tác cùng cậu đã tăng số lượng lên hai con số không, người yêu thích cậu đã trải dài khắp mọi nơi kể cả trong nước và ngoài nước, người ghét cậu cũng đã đứng chật được cả một thành phố.
Vì Vương Tinh bạo lên quá nhanh nên tin đồn có kim chủ đứng sau được lan truyền đi một cách chống mặt, đối với loại hắt nước bẩn này cũng xuất hiện nhiều luồng ý kiến khác nhau, thiểu số nói cậu có nhan sắc thì việc này coi như quá bình thường chỉ cần có tài năng không phải bình hoa di động đã đủ tốt nhưng đa số vẫn là lời chửi mắng Vương Tinh là thằng trẻ ranh chỉ biết bò lên giường lấy hào quang.
Đến hiện tại cậu debut đã gần năm năm mà tin đồn chỉ có tăng chứ không giảm, hai ba ngày lại có người đăng weibo nói Vương Tinh quen ông này bà kia tiểu thư nhà nọ, lúc đầu fan cậu cũng đẩy hắc rất hung bạo nhưng lâu dần thành quen mà coi đó chỉ là dưa thối vì đều không có bằng chứng xác thực.
Tiêu Luân những năm đầu tiên đọc bình luận sỉ nhục cậu mà nổi nóng muốn đánh sập hết tất cả các trang đưa tin không chính xác, đem danh nghĩa của mình ra bảo vệ Vương Tinh. Nhưng con người bị đẩy trước đầu sóng ngọn gió kia lại vô cùng thản thiên hỏi: "Anh có bị ngốc không?"
Anh ló mặt ra khác gì thừa nhận Vương Tinh thật sự có kim chủ.
Nội tâm Tiêu Luân: Kim chủ đẹp trai là có tội sao?
Cho nên những năm tiếp theo ngoài các tin quá phận bị thổi phồng quá mức thì anh cũng không quan tâm đến mấy thứ hắc hồng của cậu nữa.
Nhưng dạo gần đây Tiêu Luân cảm thấy rất bứt bối một vấn đề, Vương Tinh lớn quá nhanh.
Thằng nhóc mười mấy tuổi trắng trẻo mềm mịn thấp hơn anh một cái đầu hiện tại nói biến liền biến thành người đàn ông trưởng thành, mùi hormone nam tính của cậu tỏa ra ngày càng quyến rũ, chiều cao cũng phát triển đến chống mặt có khi ngày mai tỉnh dậy liền thấy Vương Tinh đã cao hơn cả anh. Tiêu-chưa ăn được người ta-Luân cảm thấy tình hình này ngày càng nguy cấp, trong đầu anh chợt nháy lên ý nghĩ xấu xa về loại thuốc làm nhỏ cơ thể trong phim hoạt hình mà cháu anh hay xem.
Nói đến cháu anh, chị anh ra nước ngoài công tác liền để nó ở lại cho anh nuôi bốn tháng, từ ngày đem nó về anh mới hiểu rõ thế nào là thù trong giặc ngoài. Người ở ngoài muốn cướp người của anh thì thôi đi, thằng nhóc Tiểu Hùng năm tuổi này lần đầu nhìn thấy Vương Tinh đã quấn lấy cậu không rời, hết dụ dỗ cậu ấy chơi game chung, thừa cơ hội bản thân còn là con nít mà nhảy vào lòng cậu cọ cọ, bây giờ còn đang mè nheo bắt người của anh hôn nó. Cháu trai, chúng ta cần mở một cuộc họp gia đình.
"Anh Tinh, Tiểu Hùng muốn bobo" Tiểu Hùng sử dụng hết kinh nghiệm làm nũng trong năm năm sống trên cuộc đời này tận lực vòi được Vương Tinh hôn một cái, sau đó hôn hai cái hôn ba cái.
Vương Tinh thấy nhóc con không ngừng nhìn mình bằng ánh mắt nài nỉ, môi liên tục chu ra còn cầm tay cậu lắc a lắc, bất đắc dĩ không biết làm gì nhìn nó cười cười. Khuôn mặt thằng nhóc con này giống Tiêu Luân bảy phần nhưng tính cách chắc chắn là giống nhau mười phần, đòi hỏi không được liền làm nũng.
Tiêu Luân dọn đồ chơi Tiểu Hùng bày ra đã đủ cáu, hiện tại nghe thằng nhóc này đòi hôn Vương Tinh máu nóng càng nổi lên cao, nó nếu không phải chỉ là một đứa con nít thì đã bị anh xách cổ áo quăng ra ngoài cho tự sinh tự diệt.
Đi đến gỡ con bạch tuột đang bám dính trên người Vương Tinh ra, Tiêu Luân trực tiếp đem người của mình ôm trong lòng, bĩu môi nhìn nhóc con đang không cam tâm ngồi bên cạnh "Người của cậu"
"Ai là người của cậu?!" Nhóc con tức giận đứng dậy chống hông, ánh mắt khiêu chiến nhìn cậu mình, dùng giọng điệu trẻ con cứng rắn tuyên bố "Anh Tinh là của con!"
"Của cậu!"
"Của con!"
"Của cậu! Của cậu! Của cậu!" Điều qua trọng nhắc lại ba lần.
"Của con...aaaaa"
Vương Tinh chán nản nhìn mồm to mồm nhỏ đấu khẩu với nhau, một người ba mươi tuổi với một đứa nhóc năm tuổi mắt to mắt nhỏ trừng nhau, nhìn xem cái gia đình này có ra thể thống gì không.
"Có ăn cơm không?" Lời này là Vương Tinh vô thức mà hỏi ra, sáng giờ theo Tiểu Hùng chơi hết cái này đến cái kia cậu quả thật có chút đói bụng.
"Có!" Còn lời này là hai con người kia cùng đồng thanh nói, đến giọng điệu cũng giống nhau, đúng là không hiểu được, cạn lời.
Không khí trên bàn cơm hơi kì quái. Tiêu Luân gắp cho Vương Tinh một miếng,Tiểu Hùng cũng học theo đứng lên ghế cầm đôi đũa run rẩy cố gắng gắp cho ca ca xinh đẹp một miếng y hệt. Tiêu Luân lau đi phần nước sốt vương lại trên môi cậu, nhóc con đánh bạo vươn người ra liếm luôn lên mặt ca ca thành công chọc giận cậu mình đến đập mạnh đũa lên bàn, loạn rồi.
Vương Tinh nhìn bát cơm đầy đồ ăn của mình, đưa tay lau đi nước bọt của Tiểu Hùng trên mặt sau đó thở dài buông đũa đi thẳng vào phòng.
Tiêu Luân và Tiểu Hùng nhìn nhau: em ấy/ ca ca ấy giận rồi.
"Là do con làm cậu ấy giận đấy" Lo thì lo nhưng tranh thủ dọa thằng nhỏ này một trận mới hả dạ.
Tiêu Luân đẩy cửa vào phòng, anh rất nhanh đi đến ôm lấy Vương Tinh đang ngồi trên giường đọc kịch bản, cọ vào hõm cổ cậu hít lấy một hơi mùi hương quen thuộc. "Tinh, đừng giận anh"
"Đồ trẻ con" Vương Tinh nhỏ giọng lầm bầm, cứ ngồi như vậy cho Tiêu Luân làm càn mà không phản kháng, mắt vẫn không rời khỏi kịch bản phim mới nhận tuần trước.
"Anh trẻ con nên em tiếp tục giận anh anh sẽ ủy khuất" Tiêu Luân nép người vào lòng Vương Tinh cảm nhận sự thay đổi rõ rệt của cậu, tấm lưng này từ khi nào đã trở nên rắn chắc như vậy.
Vương Tinh đặt xuống tập giấy trên tay, nhấc con người đang bám lấy mình kia ra sau đó rất nhanh ôm trở lại phủ lên môi anh một nụ hôn.
Vương Tinh từ lâu đã chấp nhận Tiêu Luân, anh là người cậu yêu cũng là hậu phương vững chắc trên con đường sự nghiệp của cậu. Đây cũng là lý do mà cậu không phủ nhận việc cậu có kim chủ, họ đồn không sai dù gì người yêu của cậu là tổng giám đốc công ty giải trí lớn nhất Bắc Kinh, tất cả những thứ hiện tại cậu có cũng một phần nhờ anh đem lại. Không biết từ bao giờ đã để anh trong lòng, yêu anh sủng anh.
"Tiểu Hùng chỉ là con nít, nó là cháu anh cũng là cháu em, đừng ghen tuông vớ vẩn như vậy" Vương Tinh cậu cũng không dễ thay lòng đổi dạ như vậy, người ủy khuất nên là cậu mới đúng.
"Nó là con nít quỷ" Tiêu Luân bĩu môi dù vậy khi nghe Vương Tinh nói Tiểu Hùng là cháu cậu ấy vườn hoa trong lòng anh đã sớm nở rộ hết thảy, cậu ấy ngầm thừa nhận hai người đã là người một nhà rồi.
Tiêu Luân đẩy Vương Tinh ngã ra giường hôn môi, anh trực tiếp ngồi lên người cậu cảm nhận cơ thể mạnh mẽ phát ra mùi hormone nam tính quyện với mùi sữa tắm quyến rũ đánh mạnh vào ý thức anh.
Họ đã ở bên nhau sáu năm nhưng ngoài hôn môi thì chưa bao giờ tiến tới bước xa hơn, trước kia là vì Vương Tinh không đủ tuổi, sau này lại là do anh không muốn ép buộc cậu mà cứ thế tự thân nhẫn nhịn.
Tiêu Luân như mất đi lý trí, anh dời nụ hôn xuống cổ cậu, đầu lưỡi đảo quanh yết hầu nhô cao nơi cổ sau đó dùng lực mút lấy nó, đôi tay bên dưới luồng lách vào bên trong áo len chạm vào làn da mát lạnh.
Vương Tinh kiềm chế bản năng đang kêu gào muốn trỗi dậy, đầu óc ong ong không biết rõ hiện tại bản thân tại sao phải nằm dưới thân mặc người kia trêu đùa, tiếng thở dốc bên tai ngày một rõ rệt hơn.
Đúng vào lúc Tiêu Luân sắp cởi ra quần ngủ của đối phương bên ngoài lại truyền đến tiếng mở cửa và tiếng Tiểu Hùng khóc lớn, thằng nhóc này rất biết cách phá đám khi đang cao trào.
Tiêu Luâm còn chưa kịp nổi giận đã thấy Vương Tinh đẩy anh ra nhanh chóng đứng dậy đi ra cửa, cậu nói với thằng nhóc gì đó, Tiểu Hùng vui vẻ gật đầu chạy về phòng. Lúc Vương Tinh quay lại phòng ngủ chỉ thấy Tiêu Luân đang trân trân nhìn cậu không rõ tâm tình, tự giác cởi bỏ mấy miếng vải vướng víu trên người, cậu đi đến đè Tiêu Luân ra giường rất nhanh thay đổi thế trận tiếp tục công việc dang dở.
Tiểu Hùng từ lúc phát giác ra mình là thủ phạm làm anh Tinh giận đã rất dằn vặt bản thân, anh Tinh sẽ không xem nó là một đứa bé không hiểu chuyện chứ. Nhốt mình trong phòng tự phạt bản thân cả buổi chiều, tâm trạng cậu nhóc năm tuổi này đã tồi tệ như lúc nhìn thấy đồ chơi siêu nhân yêu thích của mình bị bạn cùng lớp mầm vô ý bẻ mất đầu. Đến tối thì sự ủy khuất càng tăng lên làm nhóc không khỏi bật khóc, đầu óc non nớt nghĩ chỉ cần qua xin lỗi làm nũng anh Tinh sẽ không giận nữa.
Tiểu Hùng vui vẻ nhớ đến tối hôm qua anh Tinh nói sẽ không giận nữa nếu nó về phòng đóng chặt cửa ngoan ngoãn đi ngủ, nó rất nghe lời vừa lên giường đã ngủ cái gì cũng không nghe thấy.
"Cậu đâu anh Tinh?" Mắt thấy anh Tinh để đĩa đồ ăn cùng ly sữa trước mặt, Tiểu Hùng đã vui vẻ đến cả người đều lắc lư nhưng vẫn giả vờ quan tâm hỏi han ông cậu đáng ghét của mình của mình.
"Anh ấy còn ngủ, Tiểu Hùng ngoan ngoãn ăn xong đừng đi lung tung" Vương Tinh đặt ly sữa vừa đun nóng vào khay, dặn dò Tiểu Hùng xong bưng đồ ăn lên phòng.
Đến trưa Tiểu Hùng mới hiểu tại sao anh Tinh phải đem đồ ăn lên đến tận phòng cho Tiêu Luân. Trong mấy phim siêu nhân kẻ xấu chắc chắn sẽ bị trừng, ông cậu xấu xa của nó tối hôm qua đã bị anh siêu nhân nào đó chỉnh đến gãy chân rồi, tướng đi xấu chết đi được, đáng đời.
Tiêu Luân: haha ăn được rồi, ăn sạch luôn, đổi họ gì thì đẹp nhỉ mọi người.