Hứa Thịnh lặng yên không lên tiếng. Hai người cứ thế lâm vào trầm tư. Hứa Ôn Kiều của lúc này vẫn còn vô tâm, chẳng biết nhìn đến sắc mặt của người ta bao giờ. Nhưng từ thái độ khác lạ của ông Hứa, cô vẫn có thể cảm nhận được đôi chút.
“Kiều Kiều à, dạo này đi học thế nào rồi con?”
Hứa Ôn Kiều cũng thản nhiên đáp: “Khá tốt ạ, bố cũng biết Nam Kinh có môi trường học tập rất tốt mà.”
Ông Hứa nghe con nói vậy thì gật đầu. Lại tiếp tục chìm vào suy tư.
“Chuyện chiều này… bố xin lỗi nhé.”
Hứa Ôn Kiều mỉm cười, hoàn toàn không để ý: “Không sao mà bố, nếu con tức giận thì con cũng sẽ không kiềm chế được bản thân.”
Nếu như ngày thường, khi nghe những lời này của con gái, ông Hứa chắc hẳn sẽ cười phá lên, khen con gái thật có cá tính nhưng lần này ông chỉ gật gù, sau đó thở dài một hơi.
“Thôi được rồi, mau xuống nhà ăn cơm đi, mẹ con đang chờ đấy.”
Hứa Ôn Kiều vui vẻ gật đầu, đi theo ông xuống tầng.
…
Ngày hội trao hoa của trường đã tới, khắp nơi cờ hoa rực rỡ trông chẳng khác gì một lễ hỗi quốc gia cả. Từ mấy năm trước trường Nam Kinh đã có truyền thống sẽ tổ chức lễ hội trao hoa mỗi năm một lần. Không phải mang ý nghĩa sâu xa gì, chỉ là trao hoa như trao sự may mắn, lời chúc tốt đẹp đến đối phương.
Nhưng mấy năm gần đây, hoạt động này ngày càng có tự biến tướng. Các nam sinh, nữ sinh thường mượn những dịp như thế này để tỏ tình với người mình thích, giữa sự hò hét, hô hoán của hàng trăm con người, đã có rất nhiều cặp đôi đã thành toàn.
Đợt này trời vào hạ, giữa cơn gió lành lạnh của cuối xuân, mặt trời đầu hạ ló rạng sau tàng mây, xen qua những nhánh hoa trà tươi non mơn mởn còn đọng sương sớm. Hương thơm nhàn nhạt trong trẻo như bản tình ca mùa hạ vờn khắp các ngõ lớn, ngõ nhỏ của thành phố Quý Tính.
Hứa Ôn Kiều vừa xuống xe, Trương Thư Văn đứng đợi ở cổng trường từ sớm đang chạy tới.
“Hết hồn!” Hứa Ôn Kiều ôm lấy ngực, cả người lảo đảo suýt thì ngã về phía sau.
“Mau, mau, chương trình sắp bắt đầu rồi!” Trương Thư Văn vô cùng gấp gáp, túm chặt tay cô kéo thẳng vào trong khuôn viên trường.
Trường Nam Kinh rộng lớn được chia làm ba khuôn viên, hai cái phụ và một cái chính chuyên để tổ chức sự kiện. Đầu năm vừa tổ chức hội thao ở đây, bây giờ là đến lễ hội trao hoa.
Thể lệ tham gia rất đơn giản, nhà trường sẽ chuẩn bị sẵn hoa rồi phân chia thành từng khu vực, mỗi học sinh đều được tùy ý kết hoa, sau đó tặng cho những người mình yêu quý.
Đây là năm đầu tiên Hứa Ôn Kiều tham gia hoạt động thế này, trái ngược với sự phấn khởi của Trương Thư Văn, cô chỉ cảm thấy lễ hội này rất mất thời gian, vừa ồn ào, vừa nóng nực.
Trương Thư Văn ở bên cạnh đã kết được một vòng hoa nhỏ, có hoa hồng, có hoa tra nhìn rất thích mắt.
“Tặng cậu đó.” Hứa Ôn Kiều quay đầu lại, vừa hay thấy cái vòng hoa nho nhỏ do Trương Tư Văn tự kết ban nãy đã ở trước mặt mình. Cô mỉm cười, đeo nó vào tay.
“Tặng cậu.”
Cũng là lần đầu kết vòng hoa nhưng cái của Hứa Ôn Kiều lại xấu đau xấu đơn, có vài bông hoa chưa kịp cố định đã có dấu hiệu sắp rụng rời. Nhưng Trương Thư Văn vẫn vui vẻ nhận lấy, hơn nữa còn rất trân trọng.
“Ôn Kiều!”
Hứa Ôn Kiều nhìn mày, lúc quay người lại đã thấy Trần Kính Hoa đứng sau lưng mình từ lúc nào. Hai tay cậu ta vẫn còn giữ cái vòng hoa vừa kết, nhìn to và đẹp hơn cái của Trương Thư Văn rất nhiều, nói tóm gọn lại thì khá… khoa trương. Mí mắt Hứa Ôn Kiều giật giật, nhất thời cạn lời với tên ngốc này. Mấy hôm trước nghe Trương Thư Văn kể cô vẫn nghĩ đó chỉ là mấy lời đồn vớ vẩn, dù sao thì trước đó cô cũng đã từng từ chối Trần Kính Hoa rất nhiều lần rồi.
“Cậu đừng từ chối!” Trần Kính Hoa như sợ chỉ cần Ôn Kiểu mở lời sẽ khiến những từ ngữ được sắp xếp hoàn mỹ của cậu ta trở nên vô ích. Vì thế vội vàng lên tiếng đánh úp trước.
“Tôi biết có rất nhiều người theo đuổi cậu, nhưng mà xin cậu cho tôi một cơ hội làm bạn trai của cậu đi mà. Chắc cậu cũng biết hai nhà chúng ta sắp hợp tác làm ăn, chúng ta như thế không phải càng thêm thân hay sao? Huống chi gia thế hai nhà cũng không chênh nhau là mấy. Hôm nay lại có rất nhiều người ở đây, cậu… cậu đồng ý nhé?”
“Trần Kính Hoa, tôi đã nói…”
“Kính Hoa, sao cậu cứ phải chạy theo cô ta làm gì?”
Hứa Ôn Kiều chưa kịp nói hết lời từ chối thì An Tuệ đã khoanh tay đi từ trong đám người ra. Cô ta hếch cao cái cằm nhọn, sự ghét bỏ trong ánh mắt nồng đậm tới mức khiến cô ta không muốn che giấu. Nếu trước đây cứ mỗi lần gặp Hứa Ôn Kiều là cô ta sẽ đi đường vòng, cùng lắm thì ngứa mắt lườm một cái, cũng không biết hôm nay cô ta ăn phải thứ thuốc nổ gì mà lại nổi đóa lên như vậy.
Bản thân Hứa Ôn Kiều tự biết bản thân mình đắc tội với không ít người, nhưng vì được bố mẹ nuông chiều từ nhỏ, sự kiêu ngạo khắc sâu từ trong xương tủy không phải cứ muốn xóa là xóa được.
“An Tuệ! Cậu tránh ra chỗ khác! Ôn Kiều, cậu đừng nghe cậu ta nói bừa!” Trần Kính Hoa lúng túng tay chân, gấp đến độ suýt thì đánh rơi vòng hoa mấy lần.
“Tôi thì có gì mà nói bậy, nhà cô ta bây giờ đến tiền trả nợ còn không có, lại còn huênh hoang kiêu ngạo như vậy. Để tôi xem cô ta còn hống hách được thêm bao lâu!”
Chỉ một câu nói, Hứa Ôn Kiều lập tức nhạy bén nắm bắt được từ khóa. Nhưng mà sao có thể, rõ ràng là An Tuệ nói nhăng nói cuội. Sau khi tự trấn an bản thân, Hứa Ôn Kiều quay người lại, muốn rời khỏi đám người ồn ào này, còn ở đây thêm một giây thì sự bình tĩnh cố gắng giữ vững trước mặt thầy cô, cố gắng giữ mặt mũi cho nhà họ Hứa có lẽ sẽ đi tong mất.
Nhưng cô muốn đi không có nghĩa là người ta cho cô toại nguyện.
“Đừng đi!”
“Không được đi!”
Cùng lúc, hai bên tay trái phải đều bị người ta giữ chặt. Một bên là Trần Kính Hoa đang hốt hoảng, người còn lại không ai khác là An Tuệ nóng nảy.
“Buông ra!”
Bầu không khí im lìm tràn ngập, đám đông vây quanh hóng chuyện càng lúc càng đông nhưng lại chẳng có ai dám lên tiếng.
“Tôi nói buông ra!” Hứa Ôn Kiều nóng máu, bản chất tiểu thư kiêu ngạo hơn người bắt đầu bộc phát. Trần Kinh Hoa vội vàng rụt tay về, còn An Tuệ lại như không nghe thấy lời cô nói, lì lợm giữ lấy cánh tay còn lại kia.
“Định chạy à? Nợ cũ nợ mới tính cả đi, trước đây cô hại tôi nhục nhã bao nhiêu, thì bây giờ cũng đã đến lúc trả lại rồi đấy!”
Hứa Ôn Kiều không phải kẻ dễ bị bắt nạt lại càng không phải người dễ thỏa hiệp. Cô dùng sức hất mạnh tay An Tuệ ra, hại cô ta đứng không vững, cả người ngã vào lòng bạn nam phía sau. An Tuệ bị xấu mặt lại càng thêm tức giận, cô ta hắng to giọng, vốn dĩ cũng không muốn chơi tới bến nhưng Hứa Ôn Kiều đã không biết sợ thì cô ta cũng không cần nương tay.
“Nhìn thái độ này của cô thì chắc còn chưa biết đâu nhỉ? Nhà họ Hứa phá sản rồi, nghe nói bố cô còn đang bị đám con nợ đuổi đánh, tài sản thì bị niêm phong. Sao nào, để tôi xem cô còn có thể huênh hoang nổi nữa không, ha ha.”
Bước chân của Hứa Ôn Kiều khựng lại, lời An Tuệ nói rất chắc chắn. Hơn nữa cô ta còn dám nói trước mặt nhiều người như vậy… xem ra không phải chỉ là lời nói tầm bậy tầm bạ, tùy tiện bịa ra để hạ thấp cô. Nếu đúng như lời cô ta nói, vậy thì những biểu hiện kỳ lạ gần đây của bố đều có hướng lý giải rất hợp lý.
“Cô chắc chắn?” Hứa Ôn Kiều nhíu mày nhìn An Tuệ.
An Tuệ cũng không phải dạng vừa, cười mãn nguyện đáp trả: “Tin tức đã bay khắp thành phố Quý Tính rồi! Cô tùy tiện mở một bài cũng có thể thấy được thông tin, xem thử xem, kiểm chứng lời tôi nói xem liệu có phải là thật hay không.”
Hứa Ôn Kiều không lấy điện thoại ra như lời cô ta nói, nhưng những bạn học bên cạnh đã bỏ ra từ sớm. Bầu không khí an tĩnh dần trở nên ồn ào, giống như một quả bom hẹn giờ đang từ từ bùng nổ vậy. Hứa Ôn Kiều không cần xem cũng biết, lời An Tuệ nói là thật.
Trần Kính Hoa nhìn bài báo mới nhất vừa được cập nhật trên màn hình điện thoại được bạn học đưa qua, khóe môi cứng đờ. Cậu ta sống từng ấy năm trên đời, cũng là lần đầu tiên thấy lại có tình tiết máu chó như vậy.
Vốn dĩ ban đầu là nhà họ Trần muốn bám chân nhà họ Hứa, không có ngành nghề liên quan, mà có thì cũng không thể gặp mặt trực tiếp, chỉ riêng hai nhà lại có một trai một gái, đây cũng là điểm quan trọng thúc đẩy trọng trách tán đổ Hứa Ôn Kiều.
Trần Kiều Hoa vốn không có ấn tượng lắm với người họ Hứa này, ban đầu còn cự tuyệt bố mình, cho đến khi nhìn thấy Hứa Ôn Kiều mắt phượng mày ngài, nét đẹp vừa thanh thuần lại khiến lòng người rung động. Chính cậu ta cũng không biết bản thân mình đã phải lòng với đối phương từ khi nào khiến thứ trọng trách đáng ghét kia lại biến thành mong đợi.
Nhưng sống trong vòng tròn này dài lâu, lại bị Hứa Ôn Kiều từ chối hết lần này đến lần khác, Trần Kính Hoa cũng hơi tự ái. Nay lại có thứ chuyện cẩu huyết thế này rơi trúng đầu, cậu ta cũng không cần mặt dày ngày ngày chạy theo trở thành cái đuôi của cô nữa. Lợi ích của gia tộc là quan trọng nhất, đây chính là điều mà Trần Kính Hoa được dạy từ khi còn nhỏ.
Trần Kính Hoa ném vòng hoa trên tay sang cho người bên cạnh, nhìn Hứa Ôn Kiều rồi hừ một tiếng: “Đáng đời, tưởng mình là ai mà hay ra vẻ!”
Cậu ta nói xong câu này lại quay người rơi đi, tư thế nghênh ngang như mình là kẻ chiến thắng.
Hứa Ôn Kiều cũng không muốn lân la ở đây nữa, mặc kệ An Tuệ vẫn đang đắc ý muốn xỉa xói bên kia, cô lập tức đi ra cổng trường.
“Tiểu Kiều, cậu… cậu đừng lo, có lẽ chuyện không lớn tới mức đó…” Trương Thư Văn muốn an ủi cô nhưng lại nhận ra lời an ủi này có phần hơi gượng ép. Mức độ thiệt hại của nhà họ Hứa nghiêm trọng tới cỡ nào, ai ai cũng biết.
“Cậu về trường đi, tớ không sao.” Hứa Ôn Kiều bắt tạm một chiếc xe, trước khi lên nhanh chóng nói với Trương Thư Văn một câu.
“Tiểu Kiều…”
“Mau vào đi, ngày mai gặp lại.”
Trương Thư Văn cắn môi, gật đầu thật mạnh.
…
Lúc Hứa Ôn Kiều về tới nhà, cửa nhà cô đã bị dính rất nhiều giấy niêm phong. Bên ngoài hàng sơn tra chỉ có một mình mẹ đứng lẻ loi cùng một túi đồ thu vội, không thấy bố đâu. Hứa Ôn Kiều cố gắng giữ bình tĩnh đi tới gần, kiềm nén giọng nghèn nghẹn hỏi: “Mẹ ơi, bố đâu ạ?”
Vu Hoa lắc đầu, khóe mắt bà vẫn còn vương nước mắt chưa lau khô: “Bố con gọi cho mẹ kêu mẹ mau thu dọn ít đồ rồi đi ngay đi, ông ấy hẹn chúng ta ở nơi khác, bây giờ không tiện xuất hiện trước nhiều người.”
Hứa Ôn Kiều cảm thấy hơi khó chịu, ăn sung mặc sướng bao năm, đứng trên bao người cả mấy thước, ấy vậy mà giờ đây bố cô phải đi trốn chui trốn lủi, còn cô và mẹ thì chẳng biết ở đâu trong thời gian tới. Hứa Ôn Kiều của kiếp trước nghĩ đến đây rất uất ức, không muốn chấp nhận một cuộc sống nghèo túng đến vậy.
Vu Họa bán một ít trang sức đi mới miễn cưỡng thuê được một ngôi nhà nhỏ lụp xụp. Hai mẹ con đi vào trong, có nhìn thế nào cũng thấy rất bẩn thỉu, có ngồi cũng không muốn ngồi. Nhưng tương lai về sau có thể bọn họ sẽ phải ở chỗ này, thậm chí còn có thể sẽ phải ở một nơi tồi tệ hơn thế.
Hứa Thịnh hẹn hai người họ gặp nhau vào mười hai giờ đêm ở bến tàu, trước đó ông đã cho người chuẩn bị đường lui từ sơm, với cố tài sản cất giấu được, dù không thể sống xa hoa như trước thì cũng đủ để ăn ở một đời ấm no.
Đây chính là tin tức vui vẻ nhất đối với Hứa Ôn Kiều trong mấy ngày qua, có nhà không thể về, có trường cũng không thể đi học. Đã vậy còn phải lẩn trốn mấy tay chủ nợ cứ như tội phạm giết người trốn lệnh truy nã của cảnh sát.