Chương 1: Hứa Ôn Kiều sống lại rồi!
Lúc Hứa Ôn Kiều sống lại, cả người rùng mình vì bị ngâm trong nước quá lâu. Hôm nay là sinh nhật thứ mười sáu của Ôn Kiều nên nhà họ Hứa mời khách khứa khắp thành phố Quý Tính đến tham dự. Cuộc sống của giới trẻ nhiều sắc màu, đám người già như bọn họ không thể hiểu hết được nên vừa kết thúc tiệc chính liền nhường sân chơi lại cho bọn nhỏ.
Hứa Ôn Kiều nổi tiếng là kiểu cô chiêu được nuông chiều từ trong trứng nước, chẳng ai dám gan lớn tới đắc tội, riêng có nay là ngày đặc biệt nên đám người mới vui đùa quá trớn, đẩy người xuống hồ bơi đang đầy sóng nước hòa trộn với tiếng nhạc xập xình.
Hứa Ôn Kiều vẫn nhớ mình của kiếp trước không biết bơi nên ngộp thở suýt chết, khi lên bở còn tuyệt giao với một đám người khiến bọn họ sợ tái mặt. Sống lại kiếp này, Hứa Ôn Kiều chỉ cảm thấy mắt mình cay xè, trong tiếng huyên náo của buổi tiệc, chỉ có riêng cô là đang đắm chìm trong thế giới riêng của chính mình.
Cô sống lại rồi!
Đám người ở trên bờ thấy Hứa Ôn Kiều dập dềnh trong sóng nước, sắc mặt trắng bệch, trong lòng không khỏi ‘bộp’ một tiếng hoảng sợ. Dù sao thì loại cô chiêu này họ không đụng được, nhỡ xảy ra chuyện gì thì có mười cái mạng cũng không đền nổi. Nghĩ tới đây đã có mấy người định nhảy xuống cứu cô lên bờ.
“Ôn Kiều, cậu đừng sợ, chúng tớ xuống đưa cậu lên.”
“Kiều Kiều à, cậu không sao chứ? Thả lỏng cơ thể, đừng quẫy đạp mạnh.”
“Mấy người mau giúp Ôn Kiều lên đi!”
Cả bọn nhao nhao xúm lại, chưa kịp xuống thì Ôn Kiều – người sắp bị chìm nghỉm dưới nước đã được người phía sau đỡ eo đẩy lên. Hứa Ôn Kiều ho sặc sụa, tầm mắt mơ hồ không rõ đối phương là ai, lúc lấy lại được tiêu cự thì người kia đã đi rồi.
Bây giờ Hứa Ôn Kiều cũng không có tâm trạng để đoán xem ‘người tốt bụng’ kia là ai, có lẽ cũng chỉ là một trong những kẻ muốn nịnh bợ để một bước lên mây mà thôi. Cô bị một đám người vây lại, ai nấy đều cuống quýt hỏi thăm, Hứa Ôn Kiều trả lời qua loa cho có lệ, vội vàng tìm lý do để về phòng.
“Xin lỗi mọi người, hôm nay tôi không được khỏe, mọi người chứ chơi đi, không đón tiếp mọi người được chu đáo, thật ngại quá.”
Đương nhiên là đám người không có ý kiến gì, ai nấy đều xua tay:
“Không sao, không sao, là bọn tôi chơi không có chừng mực.”
“Cậu mau về phòng nghỉ ngơi đi, đừng để bị cảm.”
“…”
Ôn Kiều gật đầu, vượt qua con đường nhỏ được đám người kia rẽ cho đi thẳng lên khu phòng nghỉ. Nhìn dáng người mảnh khảnh, yếu ớt của cô đã dần biến mất trong tàn khói của những chùm pháo hoa vừa được đốt nổ. Lúc này đám người mới dám thở phào một hơi.
“Hôm nay cậu có thấy cô ta rất dễ chịu không? Như ngày thường chắc phải nổi giận như cái van thuốc nổ rồi đá chúng ta ra ngoài rồi.”
Tóc xoăn bên cạnh cũng gật gù, tiện tay lấy một ly rượu do người phục vụ mang tới:
“Đúng là lạ thật, hay uống nhiều nước quá nên đầu bị hỏng rồi?”
Cô gái mặc đầm ngắn hở vai vội vàng bịt miệng tóc xoăn lại, đôi mắt liến thoắng nhìn khắp nơi, sau khi xác định mọi người vẫn đang chơi vô cùng vui vẻ cô ta mới dám thở phào nhẹ nhõm.
“Cậu không sợ chết nhưng tôi thì sợ đấy! Ở đây có bao nhiêu người làm của cô ta, chỉ cần bọn họ nghe được một câu thôi, báo lại với chủ thì chúng ra chết chắc!”
Tóc xoăn nghe tới đây cũng giật nảy mình, cũng là do cậu ta quá sơ suất.
“Phải, phải, hay nhắn tin đi, an toàn hơn nhiều!”
…
Hứa Ôn Kiều vừa đóng cửa lại đã ngồi bệt trên nền đất, nước đọng trên người vẫn còn đang nhỏ xuống từng giọt, nhìn thế nào cũng thấy vô cùng thê thảm. Ký ức của Hứa Ôn Kiều vẫn còn đọng lại khoảng thời gian một tiếng trước, lúc ấy cô đang đứng trên vách của Tam Hoàng, nhìn sóng biển cuồn cuộn gào thét. Bầu trời kéo mây đen về, nhìn qua còn giống như ngày Tận thế sắp tới.
Đàn chim lũ lượt bay trên những mỏm đá, tiếng kêu của chúng vừa ai oán lại như gào thét, muốn trốn khỏi địa ngục ma quỷ này.
Đây đã là năm thứ ba Hứa Ôn Kiều sống ở Tam Hoàng, nơi mà cả đời này cô đều nghĩ mình sẽ không bao giờ phải đặt chân đến. Năm ấy nhà họ Hứa bị họ hàng dẫn dụ chơi trò đầu tư, mới đầu còn chơi một ăn một. Cho dù Hứa Thịnh là con cáo già lão làng trên thương trường bao năm, lúc này cũng không thể thoát khỏi được cám dỗ của đồng tiền.
Sau vài lần ăn lãi, Hứa Thịnh càng chắc chắn sau này những đồng tiền ảo mà ông tích lũy được sẽ sinh năm, sinh mười, hoa hồng hay lãi suất gửi về tài khoản cũng đủ để nhà họ Hứa ăn hết mấy đời.
Sau hơn hai tháng ròng rã cày cuốc, Hứa Thịnh đánh liều tung bán tất cả số tiền ảo mà ông có, vốn dĩ cứ tưởng chủ đầu tư sẽ thu mua với giá cao nhưng đám người kia đã bỏ trốn vượt biên ra nước ngoài từ khi nào.
Hứa Thịnh không cam tâm, dốc sức muốn bán tống bán thao, thu về được chút nào thì coi như cũng hay cái đó, việc quan trọng nhất bây giờ chính là giảm mức thiệt hại xuống thấp nhất. Năm ấy, bản tin Tài chính vẫn như mọi khi phát sóng trên khung giờ vàng, biên tập viên nữ xinh đẹp, đoan trang ngồi trước bục trắng, bắt đầu đọc bản tin ngày hôm nay.
“Dạo gần đây có rất nhiều thương nhân và người dân đổ tiền ra mua một loại tiền ảo có tên là Duppy do Khúc Triều sáng lập. Theo như kết quả từ cơ quan điều tra công bố hiện Khúc Triều và đồng bọn đã lừa đảo hơn một trăm ba mươi nghìn người trên khắp cả nước. Vì hoạt động tinh vi và núp bóng dưới nhiều công ty đen nên cơ quan điều tra rất khó truy lùng.
Hiện Khúc Triều đã tẩu thoát, chưa có manh mối gì thêm. Các cơ quan có liên quan sẽ đẩy mạnh lực lượng, cố gắng bắt giữ được hắn và giảm thiệt hại cho các nạn nhân. Đồng Duppy là vô giá trị, chúng tôi xin nhắc lại, đồng Duupy là vô giá trị, đề nghị mọi người không trao đổi, buôn bán. Nếu cố ý tiếp diễn chúng tôi sẽ quy về Tội cố ý lừa đảo, chiếm đoạt tài sản.
Ai có thêm thông tin liên quan, vui lòng tới cơ quan gần nhất để trình báo.
Tiếp sau đây là thông tin về giá xuất nhập khẩu trong nước…”
Hứa Thịnh ngồi thẫn thờ trên ghế, ánh mắt vô hồn nhìn chằm chằm vào màn hình tivi đã sớm chuyển sang nội dung khác. Ông vẫn không thể tin được là mình bị lừa, lại còn bị lừa một cách trắng trợn như vậy. Với số lượng đồng Duupy ông còn nắm giữ thì bây giờ cũng chỉ là một đám code vô dụng, ngay cả mớ rau ngoài chợ cũng không mua nổi.
Điều khiển tivi rơi từ trong tay Hứa Thịnh xuống đất, vừa hay Hứa Ôn Kiều và mẹ Vu Họa trở về. Trên tay hai người vẫn còn đang xách túi lớn túi nhỏ, ai nấy mặt vui như hoa, hoàn toàn không chú ý đến sắc mặt khó coi của Hứa Thịnh.
Hứa Ôn Kiều thấy bố đang ngồi xem tivi, như thói quen chạy tới, xém mấy cái túi in nhãn hiệu của các nhãn hàng xa xỉ lên ghế sô pha, nũng nịu nói: “Bố ơi, bố xem hôm nay con gái của bố thu được những chiến lợi phẩm gì nè. Con và mẹ còn chọn cho bố một bộ quần áo thể thao mới, nghe nói là sản phẩm mới được mở bán trong tháng này, co dãn hay thấm hút đều rất tốt. Sau này bố có thể mặc đi đánh golf, chắc chắn sẽ là người đàn ông đẹp trai nhất cho mà xem.”
Hứa Ôn Kiều vừa nói vừa giơ chiếc áo polo màu trắng trong tay lên, ánh mắt đăm chiêu suy nghĩ xem nên phối với những phụ kiện nào cho hợp mốt. Đợi một lúc lâu cũng không thấy bố lên tiếng trả lời, lúc này tầm mắt của cô mới chuyên sang người ông.
Cả người Hứa Thịnh như hóa đá, vẫn cứ nhìn chằm chằm vào tivi, cũng không biết là đã nghe những lời cô vừa nói hay chưa.
Hứa Ôn Kiều tặc lười, cất lại áo vào túi rồi chuyển chỗ, ngồi xuống bên cạnh Hứa Thịnh, thân thiết khoác lấy tay ông.
“Bố, bố có nghe con nói gì không đó? Hôm nay con với mẹ đi mua được nhiều đồ đẹp lắm, bố xem…”
“Choang!” Tiếng gạt tàn thuốc làm bằng lưu ly được chặm khắc tỉ mỉ ở trên bàn bị Hứa Thịnh tức giận đập vỡ nát. Mảnh vỡ trong suốt bắn tứ tung trên sàn nhà, trong một khoảnh khắc… cả thế giơí dường như đều đang bị đóng băng lại.
Sống mười sáu năm trên đời này, đây là lần đầu tiên Hứa Ôn Kiều thấy bố mình tức giận đến mức này. Không phải chỉ mua một bộ quần áo thôi sao? Bố cô cũng không phải loại người nhỏ nhen, hẹp hòi như thế.
Nhưng Ôn Kiều vẫn lựa chọn im lặng, mẹ Hứa vừa đi xuống lầu đã thấy một đống mảnh vỡ rơi tán loạn khắp nơi, bà hốt hoảng chạy tới, lo lắng hỏi: “Sao lại làm vỡ thế này? Anh có bị thương ở đâu không?”
Bà vừa kiểm tra người Hứa Thịnh một lượt lại quay sang lo cho Hứa Ôn Kiều. Sau khi xác định mọi người đều không sao, bà mới thở phào một hơi.
“Kiều Kiều, con làm vỡ hả? Làm vỡ thì xin lỗi bố đi! Con có biết cái gạt tàn này là thứ bố con rất thích kh…”
Lời còn chưa nói hết, Hứa Thịnh đã đi lên lầu, vào trong thư phòng rồi đóng sầm cửa lại. Vu Họa sống với Hứa Thịnh từng ấy năm, đây cũng là lần đầu tiên bà thấy ông nổi giận như vậy. Nhưng chuyện trong nhà vốn chẳng có gì, nếu có thì cũng là Hứa Ôn Kiều bị chiều hư gây chuyện, chọc tức bố nó.
“Kiều Kiều…”
“Ấy, con không làm gì cả, mẹ đừng nhìn con.” Hứa Ôn Kiều vừa xua tay, vừa giải thích.
“Khi nãy con khoe với bố bộ quần áo mới mua, đột nhiên bố lại cầm gạt tàn đập xuống đất, con cũng hết cả hồn ấy chứ.”
Vu Họa mím môi, ánh mắt hẹp dài như mắt phượng nhìn lên trên tầng. Cửa thư phòng vẫn đóng chặt, bà cũng không nói thêm lời nào.
“Con lên phòng trước đi.”
Hứa Ôn Kiều khi ấy còn nhỏ, tính tình lại đỏng đảnh kiêu kỳ, nghe mẹ nói vậy cũng gật đầu trở về phòng, chuyện phát sinh ngày hôm nay cô cũng không thèm giữ trong lòng. Dù sao thì ai cũng có muộn phiền riêng, chắc bố cô cũng vậy.
Lăn lộn trên giường một hồi, Trương Thư Văn nhắn tin tới.
Trương Thư Văn: [Nghe nói Trần Kính Hoa tuyên bố với đám bạn thân của cậu ta, trong ngày lễ trao hoa của trường sẽ tỏ tình với cậu đấy. Thật kích thích quá đi!]
Hứa Ôn Kiều: [Nhàm chán!]
Trương Thư Văn: [Tiểu Kiều à, cậu vừa xinh lại còn có gia thế khủng. Cho dù có rất nhiều người có ý với cậu nhưng mà tớ thấy Trần Kính Hoa là ứng viên tốt nhất.]
Trương Thư Văn: [Nghe nói nhà cậu ta sắp hợp tác mở chuỗi cửa hàng đá với nhà cậu hả? Thế này liệu có thể coi là liên hôn không? Á á á!]
Trương Thư Văn là con nghiện ngôn tình chính hiệu, trong mắt của cô ấy thì Hứa Ôn Kiều chính là tuýp nữ chính tỏa ra hào quang bốn phía, sau này nhất định sẽ phải lấy tiểu thiếu gia nắm quyền thừa kế, sở hữu huyết mạch kinh tế toàn Châu Á trong tay, không thì cũng phải là ông trùm xã hội đen, ngoài lạnh trong nóng, mềm cứng đều được.
Hứa Ôn Kiều lười trả lời, chọn đại một nhãn dán gửi đi cho có.
Trần Kính Hoa là một trong những người theo đuổi cô kiên trì nhất nhưng Hứa Ôn Kiều của kiếp này mắt cao hơn đầu, hoàn toàn không để người ta vào mắt.
Đầu bên kia, Trương Thư Văn vẫn còn đang thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không có dấu hiệu ngừng. Rõ ràng buổi sáng vẫn còn đi học cùng nhau, vậy mà cứ như tích lũy một nghìn lẻ một câu chuyện vậy.
Hứa Ôn Kiều: [Không nói chuyện với cậu nữa, có việc rồi.]
Hứa Ôn Kiều trả lời qua loa một câu rồi lập tức tắt điện thoại ném thẳng lên tủ đầu giường ở bên cạnh. Cô nằm sõng soài trên giường, mắt mở to nhìn trần nhà, kỳ thực cảm thấy cuộc sống mỹ mãn này của mình có hơi nhàm chán. Muốn tìm thứ gì đó kích thích bản thân hơn một chút.
Lại nghĩ tới chuyện hồi nãy, Hứa Ôn Kiều thở dài, trở mình ngồi dậy định đi vào nhà tắm. Vừa cầm quần áo bước tới cửa, cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ.
“Kiều Kiều, là bố.”
Hứa Ôn Kiều dừng bước, vội vàng chạy ra mở cửa.
Hứa Thịnh cúi đầu đứng ở bên ngoài, nhìn ông trầm buồn đến lạ.
“Bố, bố vào đi.” Hứa Ôn Kiều tránh sang một bên để nhường lối cho ông vào. Hứa Thịnh hít sâu một hơi, bước chân nặng nề vang lên theo nhịp điệu.
Sau khi đóng cửa lại, Hứa Ôn Kiều ngồi xuống mép giường, ngay bên cạnh ông. Chờ ông lên tiếng.