Tống Tự Lam nhẹ cúi đầu, còn không quên cảm ơn bác sĩ lấy một tiếng. Bóng dáng vị bác sĩ chưa khuất dần mà anh đã nhanh chóng mở cửa tiến vào phòng bệnh. Căn phòng ngập tràn mùi thuốc khử trừng đặc trưng. Giữa trần nhà có treo một chiếc quạt với ba cánh to lớn đang chậm chạp quay đều, tạo ra những luồng gió nhè nhẹ. Chiếc giường bệnh của Thời Phương Hạ được đặt giữa phòng, phía bên dãy tường bên phải là một ô cửa sổ nhỏ đang khẽ khép lại. Trời bên ngoài không biết đã chuyển sang một màu đen u ám tự lúc nào. Tống Tự Lam nhìn Thời Phương Hạ nằm im lìm trên giường, cả không gian xung quanh anh bất giác liền tối sầm lại, duy nhất chỉ còn bóng dáng của nàng. Tống Tự Lam thở hắt ra một cái. Anh tiến lại gần giường bệnh, đặt cạnh giường có một chiếc ghế nhỏ để người nhà ngồi nghỉ chân quan s

