Chap 4.2

1141 Words
Nói xong bác ấy cúp máy, bác ấy im lặng chẳng bảo gì, nó làm tôi cho rằng sau cuộc trò chuyện kia yên bình như thế, là do sắp có giông bão xảy ra, hoặc gì đó khủng khiếp hơn, chẳng phải người ta luôn nói rằng"yên bình trước giông bão" sao. Tôi ngồi đó im lặng, như đang chờ đợi cơn giông bão ấy đến, nhưng kì lạ là, chẳng có chuyện gì xảy ra sau đó nữa, ba cậu ta vẫn cứ bình thản nhấc tách trà trên bàn lên và nhâm nhi vài ngụm, mẹ cậu ta nhìn chúng tôi và cười "mẹ xin lỗi, chờ lâu vậy chắc hai đứa và bà cũng đã đói lắm, để mẹ vào trong dọn cơm, hai đứa cứ xem phim tiếp đi nhé" nói xong bà ấy bước vào trong bếp. Chúng tôi im lặng và xem phim tiếp, nhưng thật ra chỉ có cậu ta và bố cậu ta chăm chú vào bộ phim trong màn hình trước mặt, còn tôi lại thả hồn vào mớ hỗn độn trong tâm trí, kì lạ thật nhỉ, họ giống cậu ta, chẳng quan tâm gì về vấn đề ở tôi, về con người tồi tệ ở tôi, như một sự hiển nhiên, họ cứ cho đó là một điều bình thường như chẳng thể bình thường hơn, gia đình họ, trong mắt tôi, thật kỳ lạ, tôi đã nghĩ, nghĩ rất nhiều, rằng bố mẹ cậu ta nghe xong sẽ ngăn cản cậu ta tiếp xúc với tôi, ngày lập tức, chẳng phải bố mẹ nào cũng vậy sao, điều muốn con mình giao lưu với bạn tốt, khó mà chấp nhận được con mình giao tiếp với hạn người chẳng ra gì, như tôi. Hay là họ không muốn nói thẳng trước mặt tôi, mà chờ sau khi tôi rời khỏi, họ mới bắt đầu la mắng cậu ta, bắt buộc cậu ta dừng lại mối quan hệ bạn bè này. Chắc vậy, nhỉ? Tôi cứ hoà mình vào mớ suy nghĩ đó, cố gắng tìm đáp án cho câu hỏi tôi tự đặt ra, cho đến khi "cơm được dọn ra xong rồi đây" tiếng mẹ cậu ta từ trong bếp vọng ra, bà ấy cũng dần bước ra. "Hai đứa mau đi rửa tay đi, mẹ dọn cơm ra rồi, mau đi rửa tay sạch sẽ rồi vào ăn cơm, cả anh nữa, cũng màu rửa tay đi" "vâng ạ/được" sau khi rửa tay xong, chúng tôi bước ra rồi ngồi vào bàn ăn "Đây này Yoongi, bác nghe Hope bảo cháu rất thích món này nên bác đã đặc biệt chuẩn bị cho cháu, cháu xem xem có hợp khẩu vị không" mẹ cậu ta gấp thức ăn vào bát tôi, muốn tôi nếm thử nó, gương mặt như rất mong chờ câu trả lời của tôi, tôi gấp lên, và nếm thử "vâng, rất ngon ạ, cháu cảm ơn bác vì đã chuẩn bị nó cho cháu" mùi vị gì đây nhỉ, mùi vị của gia đình sao, nó khiến cảm xúc trong tôi cứ cuồn cuộn lên, cảm động sao, thật sự đã rất cảm động sao. Gia đình tôi từ lúc tôi còn bé chẳng bao giờ có 1 bữa ăn như vầy, một bữa ăn mà cả gia đình quây quần bên nhau, cùng thưởng thức bữa cơm, cùng nói cười vui vẻ, vì bố tôi cứ mãi chạy theo cuộc vui của bản thân, chẳng cần biết bản thân sai hay đúng vẫn cứ lao vào, không suy nghĩ hay nhìn lại hoàn cảnh,mãi vô tâm với cái gia đình của chúng tôi. Còn mẹ tôi thì ngược lại, bà lại cứ lao đầu vào công việc, một cách vất vả, để nuôi sống cả gia đình, lo về miếng ăn hằng ngày, lo về điện nước, và đặc biệt là lo cho tôi, bà lo về những bộ quần áo mới mỗi khi tết đến xuân về hay dịp nào đó để tôi chẳng thua thiệt với bạn bè, lo về việc cho tôi được cấp sách tới trường để không thua thiệt bạn bè, tất cả điều chồng chất lên đôi vai bé nhỏ của bà, bà luôn âm thầm chừa lại cho tôi những món ngon nhất cho dù bụng réo inh ỏi vì đói, nhưng vẫn không lần nào oán than, vẫn không lần nào nói ra, vẫn luôn âm thầm chịu đựng, tuy vất vả là thế nhưng mà bà vẫn không cho phép tôi được từ bỏ để phụ giúp, nhất quyết không cho, mẹ tôi luôn là một người tuyệt vời như thế đấy. Tôi cũng đã từng hỏi bà rằng "cứ mãi sống như thế này mẹ vẫn thấy ổn sao, mẹ vẫn muốn tiếp tục như vậy mãi sao ạ" "đời người mà con, âu cũng là cái duyên cái nợ của mẹ với bố, kiếp trước mẹ mắc nợ bố con nhiều quá, thế nên giờ mẹ phải trả, trả lại đầy đủ, nếu như không trả, qua kiếp sau bố vẫn sẽ đến tìm mẹ đòi, vẫn phải gặp lại mà trả tiếp thôi" bà xoa đầu tôi cười hiền hòa, từ tốn giải thích, lúc ấy tôi còn bé, cũng chưa đủ khả năng hiểu được toàn bộ những gì bà ấy nói nhiều, nên chỉ im lặng mà lắng nghe. Và cũng vì những lí do như thế nên chẳng ai có thể ngồi lại cùng ai cùng ăn bữa cơm, thế nên tôi chưa bao giờ được như thế này, suýt chút nữa tôi đã oà lên khóc nức nở, lần đầu tôi cảm nhận được những thứ như thế này, nó làm tôi bối rối, khó chịu một các như nào ấy, và cũng tệ nữa, nhưng kì lại thay, tôi lại muốn nếu giữ lại khoảnh khắc đẹp đẽ này, thật lâu, thật lâu, chẳng muốn buôn. "Cháu không cần phải cảm ơn bác đâu" mẹ cậu ta có vẻ rất hài lòng khi nghe câu trả lời của tôi, bà ấy lại cười "nếu ngon thì ăn nhiều vào nhé" bố cậu ta thật sự cũng rất nhiệt tình với tôi, cũng gặp cho tôi thêm ít thức ăn vào bát "bác trai nói đúng đấy, cứ ăn nhiều vào nhé cháu, dù sao cũng đang ở tuổi ăn tuổi lớn mà, hôm nay bác đã nấu rất nhiều đấy" "cháu thật sự cảm ơn hai bác nhiều lắm" tôi cúi đầu, song liếc mắt nhìn sang cậu ta, từ nãy đến giờ cậu ta đã luôn im lặng, lúc ấy tôi thấy cậu ta cũng đang nhìn tôi, và cười híp mắt một cách thích thú "không cần khách sáo, không cần khách sáo đâu" "vâng, cháu hiểu rồi ạ"
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD