"Vậy thì nên quyết định sớm nhé, coi như đó là động lực để cố gắng hơn. Muốn đi đâu thì cứ việc đi, cần gì thì bố mẹ sẵn sàng giúp" cậu ta có vẻ rất được cưng chiều và yêu thương, chắc là hạnh phúc lắm nhỉ, sống trong một gia đình khá giả, sinh ra lại ở vạch đích, tài giỏi, giàu có, thông minh, rất được cưng chiều, lại rất được lòng người và chẳng có sự ràng buộc về mặt nào cả, sướng thật, và cũng ghen tị thật, "Vâng, tụi con hiểu rồi ạ" cậu ta cười híp cả mắt, lộ ra đôi đồng điếu dễ thương.
Sau cuộc trò chuyện đó, chúng tôi lại im lặng, tiếp tục xem phim, nhưng không lâu sau đó, tiếng chuông điện thoại phá tan bầu không khí, là của bố cậu ta, ông ấy nhìn vào màn hình, lúc ấy tôi cũng vô tình nhìn theo, như một phản xạ tự nhiên, là số của chủ nhiệm, ông ấy thẳng thừng nghe máy tại chỗ, như chẳng có gì để phải giấu diếm nên ông ấy đã nghe tại đó luôn.
"Alo, là chủ nhiệm Go ạ" "Vâng, là tôi đây ạ", mẹ cậu ta nghe thấy thế cũng từ trong bếp chạy ra "Là chủ nhiệm Go ạ, chắc để báo tình hình học tập ở trường của Hope, anh bật âm lượng to lên cho em nghe với" ông ấy bật âm thanh to hết mức có thể, rồi để xuống bàn, như cho tất cả chúng tôi cùng nghe "Chào anh, hôm nay tôi gọi đến đây, thứ nhất là để báo với gia đình về tình hình học tập của cháu Hoseok" "À Vâng, tôi đang rất tò mò về điều đó đây" "Cháu thật sự học rất tốt, rất nghiêm túc trong học tập, và cũng rất tích cực phát biểu trong các môn học, rất hòa đồng với tất cả các bạn khác, và cháu cũng rất được các giáo viên khác và bạn bè yêu mến, với tình hình học tập và thành tích của cháu hiện tại, tôi tin là kì thi lần này cháu nhà anh sẽ dễ dàng vượt qua và được xét tuyển vào một trường đại học tốt, thế nên anh chị đừng lo lắng" "Thế thì tốt quá ạ" bố mẹ cậu ta nhìn nhau cười hạnh phúc, thật đúng là Hope nhỉ, chẳng bao giờ phụ sự kì vọng của ai hay làm ai thất vọng cả.
"À, còn một vấn đề nữa, tôi không biết có nên nói hay là không" "Không sao cả đâu, nếu nó thật sự quan trọng thì chủ nhiệm Go cứ tiếp tục nói đi ạ" "Vậy tôi xin phép được nói thẳng, thật ra về cháu Hoseok nếu nói có gì đáng lo thì không hẳn là vậy". Tôi biết chuyện gì sắp diễn ra rồi, tệ thật, mặc dù tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc này, tôi đã từng nghĩ mọi hoàn cảnh mà nó sẽ ập tới nhưng không ngờ nó lại đến sớm như vậy, bỗng dưng trong thâm tâm tôi lại dấy lên một nổi sợ. "Đầu năm nay, khi cháu Hoseok vào học, chẳng còn chỗ trống nào tốt thế nên tôi đã sắp xếp cho cháu ngồi kế 1 bạn, và tôi rất lấy làm tiếc khi phải nói rằng bạn thanh niên kia lại là một học sinh cá biệt, tôi thật sự rất tiếc về việc này, khoản thời gian sau, tôi chẳng biết cậu ta có làm gì hay đe doạ hay ủy hiếp khiến cháu nghe lời hay không, nhưng sau đó điểm số của cậu ta đã tăng vụt lên rất cao, thành tích vượt trội hơn lúc trước rất nhiều. Việc này đã khiến tôi thật sự rất lo, nhưng việc chọn chỗ ngồi đối với một học sinh cấp ba như quyết định cả tương lai, vì đó sẽ là môi trường nhỏ học sinh chọn cả năm học để dành cho việc học tập, và tôi đã tôn trọng quyết định của các cháu, nhưng tình hình hiện tại của cháu Hope, nó ngược lại khiến tôi lo lắng về việc cháu tình nguyện ngồi lại đó, tôi đã rất nhiều lần khuyên cháu đồng ý chuyển chỗ đi nơi khác nhưng cháu điều không đồng ý, cháu bảo rằng cháu muốn ngồi ở đó, nhưng hiện tại cũng gần thi cuối kỳ rồi, và kì thi này cực kỳ quan trọng, nó quyết định tương lai của cháu, thế nên mục đích quan trọng nhất ngày hôm nay tôi liên lạc với anh là mong anh có thể khuyên nhủ cháu, bảo cháu đồng ý chuyển chỗ sớm nhất để tránh làm ảnh hưởng tới cháu sau này".
Mặc dù tôi biết bản thân rất tồi tệ, nhưng qua miệng người khác, tôi càng cảm thấy bản thân mình chẳng còn ngốc đầu dậy, tôi ngước lên nhìn gia đình họ khi cô giáo vừa ngắt lời, không khí có chút im lặng, nó làm tôi bối rối, sợ hãi càng sợ hãi hơn, như là sắp có một điều gì đó tồi tệ hơn con người tôi nữa sắp diễn ra.
Ba cậu ta im lặng, rồi bình tĩnh đáp lại "Tôi hiểu là chủ nhiệm Go đây rất quan tâm đến con trai của chúng tôi, điều đó đã khiến tôi rất lấy làm biết ơn, tôi mong là sau này Hoseok vẫn nhận được sự quan tâm và ưu ái như thế. Còn về việc chuyển chỗ, tôi nghĩ là con mình đủ lớn và đủ nhận thức được những thứ tốt xấu và hoàn toàn biết cách bảo vệ bản thân, và đương nhiên nó cũng sẽ có sự lựa chọn riêng của mình, nó biết đâu sẽ là thứ tốt cho bản thân, và tôi tin vào quyết định đó, thế nên việc đổi chỗ ngồi cho cháu, chủ nhiệm Go cứ làm theo ý cháu, tôi hoàn toàn sẽ không can thiệp vào, cảm ơn vì hôm nay đã gọi điện báo tin cho gia đình chúng tôi, tôi xin phép tạm biệt vì có ít việc bận, chào chủ nhiệm Go"