Sau một tuần nghiên cứu vẫn không có kết quả Lâm Bảo Nhi chán nản đem hai con sâu tách ra để vào hai cái bình khác nhau, có chút cảm giác ghét bỏ.
Ngay lập tức Lâm Bảo Nhi hốt hoảng lùi lại vài bước. Chỉ thấy hỏa cổ trùng cái cuộn tròn rít lên một tiếng, con đựt liền như phát điên mà lao vào thành bình, sau vài lần nghiêng ngả, bình thủy tinh vỡ vụn. Giữa đống ngổn ngang trên mình con đực toàn là vết cứa của mảnh vỡ. Lâm Bảo Nhi vội vàng đem hai con về chung một chỗ, một mảnh thủy tinh vô tình cứa qua tay nàng. Máu cùng với dịch màu đỏ trên thân cổ trùng như hòa quyện lại như thẩm thấu toàn bộ, các vết thương trên mình con đựt bằng tốc độ mắt thường của Lâm Bảo Nhi nhìn thấy chúng đang từ từ khép lại. Từ đó về sau cặp cổ trùng vẫn luôn ở một chỗ với nàng.
Lâm Bảo Nhi mười bốn tuổi bắt đầu mơ mộng, cảm thấy Lâm Thiên Khải vừa đẹp trai lại còn tài giỏi. Sau này nàng lớn lên nhất định phải lấy hắn làm chồng. Tên thanh mai trúc mã Doãn Phong của nàng cũng thần tượng người kia, Lâm Bảo Nhi còn cười vỗ vai hắn.
"Con người, thích cái gì thì cứ mạnh dạn theo đuổi, lý tưởng sống không nên bị cho phối bởi những thứ tầm thường."
Lâm Bảo Nhi của năm mười sáu tuổi, lần đầu cũng là lần cuối nhìn được bộ mặt thật của người kia. Tay chân nàng bị trói trên giường trắng, xung quanh là những thứ quen thuộc hàng ngày, trong một cái bình tam giác phía trên bàn trước mặt chứa một lớp sương đen vờn nhẹ cứ như có sự sống.
Lâm Thiên Khải tiến đến, hôn nhẹ lên má nàng, Lâm Bảo Nhi co rúm lại, nước mắt tràn ra khỏi khóe mi, giọng nàng run rẩy cầu xin hắn. Nhưng người kia chỉ nhìn nàng trìu mến, động tác trên tay không dừng lại, Lâm Bảo Nhi hốt hoảng trống cự theo bản năng nhưng thật ra là vô vọng. Giữa lúc tưởng chừng thế giới của nàng kết thúc ở đó thì Doãn Phong xuất hiện mang nàng đi, nàng còn nhớ trên người hắn toàn là vết trối của dây thừng, máu tí tách rơi xuống nền gạch lạnh lẽo còn vang vọng bên tai nàng.
Lâm Bảo Nhi ngồi bần thần một lúc lâu mới nằm xuống cố gắng vỗ về giấc ngủ. Thật ra một năm nay nàng đã ít mơ về đoạn thời gian đó, có lẽ vì người kia đã biến mất trên thế gian, nhưng từ khi xuyên đến đây tâm trạng nàng lại bất ổn. Hoả cổ trong người nàng cùng với hai con trước kia có quan hệ gì không? Nếu chúng là một, thì ông nội nàng chắc chắn ở đây và... cả người kia. Một ngày nào đó trên đường có gặp lại không? Nàng sẽ thế nào khi đứng đối diện với hắn? Chỉ cần nghĩ thôi cũng khiến nàng hoảng loạn.
Sáng hôm sau cả hai người cứ xem như không có chuyện tối qua, người cần lãnh đạm tiếp tục lạnh nhạt. Người cần vui vẻ tiếp tục hoạt ngôn.
Lâm Bảo Nhi vừa đi, vừa hát, nhân tiện có thể ăn đậu hủ bao nhiêu liền ăn bấy nhiêu, suốt đường đi điều là hành động vô sỉ đến cực điểm. Lâm Bảo Nhi bây giờ và người tối qua khóc trong ngực hắn chắc chắn là hai người khác nhau.
"Hôm qua tới giờ ngươi đối với mọi chuyện có gì thắc mắc không?"
Lâm Bảo Nhi nhàm chán nhìn Đoan Mộc Hàn, muốn ngăn nàng làm càng bằng cách nói sang chuyện khác thì cũng nên có ý tưởng chút đi chớ. Không có chuyện gì làm lại cho bài tập sao?
“À… có! Tiên Tôn hôm qua rỏ ràng ngọn núi đó rất gần với thôn nhỏ kia, vì sau ta ở trên núi thiếu chút bị ăn thịt còn mọi người dưới núi lại có không biết chuyện gì là sao? Cái con hôm qua nó chưa bao giờ xuống núi à?”
Hắn nhìn nàng cười nhẹ một cái rất tự hào, Lâm Bảo Nhi ngớ ra, thì ra Tiên Tôn của mình biết cười. Nhận thấy ánh mắt kỳ lạ của Lâm Bảo Nhi, hắn quay đầu đi nơi khác vờ ho một cái nói.
“Hỏi đúng trọng tâm. Vậy vừa xuống núi thứ đầu tiên ngươi thấy là gì?”
“Một đồ đằng rất lớn bao xung quanh thôn” Lúc đầu nàng còn cảm thấy kỳ quái sao thôn làng xây dựng lại vẽ khắp các con đường, còn nghĩ đó chỉ là phong tục của thôn người ta, mình thắc mắc thì cũng không tốt.
“Đó là phong ấn cấp cao do Thánh Tôn lập ra, được một gia tộc trong thôn thay nhau trấn giữ, trong vòng 5 dặm xung quanh trấn sẽ an toàn tuyệt đối, không có ma thú nào dám đến gần.
“Ra là vậy!”
Lâm Bảo Nhi như đã hiểu mọi chuyện, nhưng mà nàng vẫn thắc mắc, nếu như ngọn núi đó cùng thị trấn tách biệt bởi đồ đằng, vậy thì con quái đó đâu có gây nguy hại gì đâu chứ? Nửa đêm nửa hôm Đoan Mộc Hàn lên núi làm gì? Không phải rảnh rỗi lên nhặt Lâm Bảo Nhi nàng chứ? Có chuyện không hỏi ăn cơm chắc chắn mắc nghẹn, Lâm Bảo Nhi làm vẻ mặt nguy hiểm quay qua hỏi hắn.
“Nhưng mà Tiên Tôn đêm hôm khuya khoắt người lên núi làm gì thế?”
“Vậy ngươi ở trên đó làm gì?”
Không nhận được câu trả lời còn bị hỏi ngược lại, Lâm Bảo Nhi nàng cứ nghĩ đến lý do tại sao bản thân ở trên núi lại muốn nổi điên lên.
“Ta có mà điên mới lên đó. Ta cũng không biết đến cùng là ai đem ta bỏ trên đấy.”
“Ngươi không phải người ở trong trấn?”
Đây không phải câu nói, mà là câu khẳng định, nàng ăn mặc khác người, hành vi kỳ lạ, lại ngơ ngơ ngáo ngáo, cũng không biết một chút gì gì về mọi thứ xung quanh, nói nàng là người trong trấn có quỷ mới tin. Lâm Bảo Nhi mắt nhìn mũi, mũi nhìn chân, nhưng lừa gạt Đoan Mộc Hàn thì nàng làm không được nên cuối cùng vẫn chọn lựa nói ra.
“Vì người là Tiên Tôn của ta nên ta nói thật cho người biết, ta căn bản không thuộc về mảnh đại lục này.”
Nhìn ánh mắt nghi hoặc của Đoan Mộc Hàn, Lâm Bảo Nhi nhíu mày không vui.
“Người nhất định phải tin ta.”
“Vì sao?” Hắn lấy cái gì để tin nàng, nàng một câu không phải người của đại lục này, ngoài đại lục này ra còn lại chỉ là biển tử vong, nàng không ở đây thì có thể ở nơi nào chứ?
“Vì người là Tiên Tôn của ta còn ta là Tiên Đồ của người. Như vậy còn không đủ sao? Ta có thể bịa chuyện nhưng ta không muốn lừa gạt người mặc dù rất khó tin nhưng ta nói điều là sự thật. Người nhất định không được nghi ngờ ta. Nếu không, ta sẽ rất đau lòng.”
Nói là một chuyện, tin nàng hay không lại là chuyện khác. Lâm Bảo Nhi có quá nhiều điểm để người khác phải nghi ngờ.
“Ngươi thật sự không biết gì về nơi này?”
“Không biết, ta làm sao đến được đây ta cũng không biết. Tóm lại, có cảm giác như từ trên trời rơi xuống vậy. Rất không chân thật. Nơi này không chân thật. Cả người nửa Tiên Tôn ta cũng đều có cảm giác như bản thân đang nằm mộng vậy! Tiên Tôn... người ở bên ta suốt đời chứ?
Nhìn ánh mắt như mong đợi lại như hoang mang, như tuyệt vọng lại như cầu khẩn của nàng khiến hắn như bị thôi miên. Một cái gật đầu kèm theo lời khẳng định như tuyên thệ của hắn.
“Sẽ! Trừ khi ta chết!”
“Có chết người cũng phải mang ta theo.”
Nàng… không muốn rời xa hắn sao? Nàng ngay cả chết cũng muốn cùng chết với hắn? Mặc dù biết đây chẳng qua chỉ là tác dụng của Hoả cổ nhưng cũng khiến trong lòng hắn như có một dòng nước ấm áp chạy qua.
“Tiên Tôn người thấy vậy thôi thật ra ta mong manh yếu đuối lắm. Cho nên… chút nữa người đánh ta núp một bên xem thôi có được không?”
Đoan Mộc Hàn quay đầu đi không muốn nhìn nàng nữa. Thì ra đây mới là mục đích của nàng, cái gì hoang mang, cái gì tuyệt vọng đều không phải muốn gạt hắn không bắt nàng tự thân xuất chiến hay sao?
“Không thể.”
“Tiên Tôn ta thật sự không đấu lại bất kỳ còn quái vật nào đâu.” Nếu không phải đang đi trên đường không thích hợp làm nũng nếu không nàng nhất định vừa ôm chân hắn vừa khóc.
“Không phải quái vật là ma thú.”
“Mặc kệ nó là thứ gì ta điều không đánh lại, người tha cho ta đi có được không?”
Đoan Mộc Hàn đưa tay lên búng một cái liền ra một ngọn lửa. Trở tay liền có một quả cầu như mặt trời thu nhỏ. Phất tay liền ra một vòng lửa quấn quanh. Như thế nhẹ nhàng như thế rực rỡ. Đến nổi bản thân Lâm Bảo Nhi không tài nào rời mắt được.
“Muốn học không?”
“Muốn!”