Chap 8

1406 Words
Nhìn thấy Thừa Vũ nói xong liền chuẩn bị đoạt di động chính mình. Tay Minh Tự nhanh chóng lấy di động chính mình đang để bừa trên bàn giơ cao lên rồi ngả người ra sau “Không kéo anh ta ra cậu có thể làm gì tớ?" “Tớ thì có thể làm gì được cậu chứ?" Thừa Vũ chột dạ hung tợn nói, sau đó giả bộ đột nhiên che ngực ngã sang một bên “Tớ không thể làm gì được cái cô nàng đáng ghét này thật tình làm tớ tức chết đi thôi, mấy người các cậu cử ai ra giúp tớ chống lại Minh Tự đi." Minh Tự: "......" Cậu ta đúng là một con cáo to người diễn sâu. Không quan tâm vén vén tóc, ngồi ngay ngắn trở lại vẻ trang nghiêm quý phái và quyến rũ thường ngày “Tớ mới không cùng cậu chấp nhặt." Mấy người bọn họ dường như đã quen với cảnh này, Dụ Xuyên cùng Lương Hiện không hề quan tâm đến hai người bọn họ nhàn hạ vừa nâng ly kính kính nhau vừa đưa mắt xem hai con hổ đang đấu với nhau ở trước mặt. Thừa Vũ thấy tình thế của mình có vẻ không ai quan tâm lắm, cậu bắt đầu phát huy sở trường diễn xuất của mình vùi đầu vào ghế sô pha và đóng vai một đứa trẻ tự kỷ không nói lời nào. Sau hai phút diễn xuất, Kha Lễ Kiệt không thể chịu đựng cái cảnh này được nữa “Được rồi Thừa Vũ, tính tình Minh Tự như thế nào chẳng lẽ cậu không biết? Cậu thì có thể cãi lại cô ấy chắc?" Minh Tự trong nhóm bọn họ chính là một đại tiểu thư không hề chịu thua bất kì một ai, khi còn nhỏ cô ấy cũng không ít lần cãi nhau với Thừa Vũ nhưng chủ yếu hầu hết đều là những chuyện vặt vãnh cỏn con, nháo cho đã xong một trận rồi không ai nói chuyện. Tình trạng đó kéo dài không lâu cho đến khi hai người gặp lại và dường như quan hệ họ lại tiếp tục tốt như trước còn chuyện trước đó như thế nào cũng quên. Thừa Vũ tiếp tục giằng co "Minh Tự không thêm Lương Hiện trở về, tớ liền không đứng dậy." “Nhưng mà hai người đó có làm hòa hay không có quan hệ gì với cậu sao?" Kha Lễ Kiệt đang định nói, trong đầu đột nhiên nghĩ tới một cái gì đó Minh Tự không hề mang thù với Thừa Vũ nhưng chỉ cần cùng Lương Hiện ầm ỹ nháo qua một trận, hai người đó liền mặt lạnh vài ngày không nói chuyện với đối phương. Đây là có chuyện gì? Lúc Kha Lễ Kiệt hoàn hồn lại, cậu lại lắc đầu và tự giễu mình suy nghĩ quá nhiều. Nếu hai người bọn họ thực sự có bất kỳ quan hệ thầm kín nào thì mười năm qua hẳn mọi người trong nhóm họ đều đã phát hiện. Dụ Xuyên vẫn là cái giọng nói nhẹ nhàng ấy, lúc này cũng bất ngờ lên tiếng: “Minh Tự, cậu tức giận thì cũng tức giận mấy ngày nay rồi, nếu cảm thấy chính mình đã hết tức giận thì cũng nên thêm Minh Tự trở về đi?" Con người Thừa Vũ rất tốt nhưng thỉnh thoảng mạch não cậu ta không hề bình thường chút nào, giống như một kiểu người lớn to đầu mắc bệnh cố chấp, mà hễ cậu ta cố chấp thì hành động và cách cư xử của cậu ta cũng trông như một đứa trẻ chưa lớn. Ngày hôm đó Minh Tự kéo đen Lương Hiện chỉ là một hành động tức giận tạm thời của cô mà thôi. Vốn dĩ trong ấn tượng, quan hệ giữa cô cùng Lương Hiện lúc trước chính là cãi vã một hồi sau đó là chiến tranh lạnh vài ngày rồi bất tri bất giác quan hệ của họ lại bất ngờ trở về giống như bình thường. Minh Tự rất không tình nguyện cầm di động kéo Lương Hiện ra ngoài “Kéo rồi." Lúc này Thừa Vũ mới hài lòng đứng dậy. Nhìn nhìn Thừa Vũ định nói gì đó thì bất ngờ cảm thấy di động trong tay mình run run đành phải cúi đầu nhìn xuống. Lương Hiện gửi qua cho cô một cái dấu chấm hỏi. Minh Tự nhìn nhìn và rất không thể hiểu được ý nghĩa cái dấu chấm hỏi này là gì. Từ ban nãy tới bây giờ, chẳng lẽ bọn họ nháo nói chuyện một hồi về vụ cô kéo đen Lương Hiện là không khí? Minh Tự cũng trả lời lại bằng một dấu hỏi: "?" Lương Hiện không khỏi bật cười: “Xem thử cô có đang nói dối không?" Minh Tự: "......" Cô bắt đầu cảm thấy mình vô tình lớn lên cùng một đám ấu trĩ già đầu mãi chưa lớn. ****** Nghỉ ngơi thêm một lát, mọi người bắt đầu lục đục đứng dậy chuẩn bị trở về thành phố. “Để tớ nói cho các cậu biết, các món cua của thầy ấy đúng là quá tuyệt, mỗi tháng thầy ấy chỉ mở hai bàn thôi! Mấy lần trước, thầy sức khỏe không tốt, hôm nay thật vất vả mới hẹn trước được một bàn" Thừa Vũ vừa đi vừa nói chuyện “Đi đi đi, tớ mang các cậu đến đó nếm thử." Bởi vì câu chuyện liên quan đến đồ ăn nên Thừa Vũ rất hăng hái cùng Dụ Xuyên và Kha Lễ Kiệt tán gẫu đi trước Lương Hiện một đoạn, Lương Hiện một mình chậm rì rì bước đằng sau không mấy quan tâm đến chủ đề này. Minh Tự từ trong toilet đi ra, liếc mắt thoáng nhìn bóng lưng Lương Hiện. Kỳ thật Lương Hiện có một khí chất rất đặc biệt, theo riêng Minh Tự vẻ tản mạn bên ngoài và trầm tĩnh bên trong luôn là thứ cô cảm nhận từ trên người Lương Hiện khi anh hòa trong đám đông. Ân nhân cứu mạng sao?...... trong lòng Minh Tự không ngừng lặp lại mấy chữ này. Cô vẫn luôn nhớ ngày hôm đó chính Lương Hiện là người cứu cô một mạng nhưng chỉ cần anh không luôn gây sự với cô thì cô vẫn luôn cho anh thái độ của một vị “Ân nhân cứu mạng". ****** Hôm nay, Thừa Vũ đã lái chiếc SUV của mình đi ra ngoài, vừa vặn đủ chỗ cho cả 5 người. Dụ Xuyên là người nghiêm túc trong hình mẫu người hướng dẫn tất nhiên sẽ ngồi chỗ phó lái, Minh Tự cùng Lương Hiện ngồi ở hai đầu đối diện còn Kha Lễ Kiệt thì ngồi chính giữa ngăn cách. Không ai sắp đặt nhưng dường như trong nhóm bọn họ ai cũng ngầm hiểu chuyện này. Kha Lễ Kiệt là một người thích nói chuyện phiếm, sau khi lên xe, lúc này cậu đang trò chuyện với Lương Hiện. Minh Tự nhìn bọn họ vén một sợi tóc đang vướng ra khỏi dây an toàn, mở khóa điện thoại. Nhanh chóng nhấp vào khung trò chuyện giữa mình và Lương Hiện trước đó gõ nhanh hai từ sau đó cơ hồ đều là nhắm chặt mắt gửi đi giống như sợ giây tiếp theo chính mình sẽ hối hận không gửi. Mưa bên ngoài vẫn còn nặng hạt, bên ngoài cảnh vật nhanh chóng lùi lại phía sau kéo theo những hạt mưa bị gió tạt vào thân xe để lại những vết sắc trên cửa sổ. Lương Hiện thu lại ánh mắt và thản nhiên mở tin nhắn Minh Tự mới phát qua WeChat cho anh. Minh Tự: “Cảm ơn.” Anh nhướng mày: “Cảm ơn cái gì?" Minh Tự gõ một vài từ, sau đó nhanh chóng xóa chúng đi và thay bằng “Tôi muốn" Lương Hiện vốn là đang chống khuỷu tay, lúc này mới thu tay trái lại “Việc lúc trước tôi cứu cô?" “...“ “Đã là chuyện 800 năm trước, hiện tại mới nói lời cảm ơn không phải là hơi muộn sao?" Minh Tự: "......" “Nhưng" “Nhưng cái gì?"
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD