Để phô diễn vẻ đẹp đến mức tối đa, phần mui của chiếc Aventador này đã cố tình bỏ loại mui cứng tự động và chuyển sang loại có thể tháo rời.
Sau khi phần mái được dỡ bỏ và đặt vào hộc chứa đồ phía trước, nó bất ngờ trở thành một chiếc xe mui trần màu đỏ tuyệt đẹp.
Tranh thủ lúc này, Minh Tự quay lại phòng thay đồ và thay quần áo bảo hộ.
Nhìn hết thảy mọi thứ đều ổn thoả và sẵn sàng, Lương Hiện lại tiếp tục nhấn ga chạy đi, rẽ ngoặt và lái xe lên cao. Gió từ cửa kính tạt thẳng vào mặt, lướt nhanh trên da để lại chút cảm giác lạnh lẽo sau đó mới lặng lẽ rời đi.
Minh Tự cảm thấy rằng cả thế giới gần như chết lặng đi chỉ còn lại tiếng gió không ngừng gào thét bên tai, cô ngẩng mặt lên nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Trong đầu lúc này dường như trống rỗng không nghĩ được gì. Phong cảnh núi non chói chang bị cô bỏ lại ở phía sau, cái cảm giác ngồi trong xe như là đang bay trong gió tựa hồ giống như chính cô là không khí tồn tại trong không gian mặc sức tự do bay nhảy.
Kha Lễ Kiệt nói đúng, kỹ năng lái xe của Lương Hiện quả thực khá tốt.
******
Chạy đến đỉnh núi và dừng xe lại ngắm phong cảnh nghỉ ngơi, Lương Hiện một mình xuống xe đi ra xa châm lên một điếu thuốc.
Minh Tự nhìn anh đứng bên cạnh vách núi mà mặt trời lúc này cũng đã từ từ biến mất, dần dần được thay thế bằng sắc trời u tối ở phía sau, vừa cô đơn mà lại vừa lạnh lùng.
Qua vài phút sau, chân trời mơ hồ vang lên một tiếng sấm rền.
Minh Tự chụp một vài bức ảnh và nhận thấy sự thay đổi trong không khí, vừa đặt di động xuống định đi về phía Lương Hiện thì thấy anh lúc này đã trở về.
“Trời sắp mưa.” Lương Hiện mở cửa bước vào, tay phải kéo dây an toàn “cạch” một cái.
Minh Tự giơ cánh tay lên huơ huơ trong không khí và cảm thấy da tay mình hơi lạnh, lơ đãng cùng anh hỏi “Chúng ta có thể lái xe nhanh hơn không?"
Lương Hiện trả lời “Trên đỉnh núi có quá nhiều góc cua, lái xe quá nhanh sẽ rất nguy hiểm."
Minh Tự cau mày thở dài thất vọng.
Nghe thấy tiếng cô thở dài, Lương Hiện gõ gõ ngón tay lên vô lăng hai lần, đột nhiên đưa ra lời nhắc nhở: “Ngồi cho vững."
Minh Tự chớp chớp mắt.
Giây tiếp theo, chiếc siêu xe màu đỏ ngay lập tức bắt đầu tăng tốc, bên tai chỉ còn tiếng gió đang cuộn trào mặc sức gào thét.
Khi đến sườn núi, mặc dù tốc độ xe đã nhanh hơn trước rất nhiều nhưng không khí lúc này đột nhiên trở nên buồn tẻ hơn, Minh Tự vô thức hít một hơi thật sâu rồi siết chặt ngón tay.
Khi bọn họ lái xe đến gần chân núi, từ trên trời rơi xuống vài hạt mưa sau đó là mưa hối hả.
Vận may vừa đúng chuẩn.
Chiếc Aventador màu đỏ suýt trở thành bóng ma trong cơn mưa lớn trên núi, dù ở những góc cua chưa từng giảm tốc độ.
Trong tiếng mưa gió hỗn loạn, Lương Hiện ở bên cạnh giống như đã cùng cô nói cái gì đó nhưng cô đã quên trả lời.
******
Bên ngoài câu lạc bộ, bầu trời âm u mưa rất to mà trong này lại sáng sủa ấm áp sạch sẽ tựa như chung một bầu trời mà có hai thế giới.
Minh Tự ngồi trên ghế sofa nhận lấy khăn tắm và trà nóng từ tay các nhân viên.
Kỳ thật cô không hề bị ướt nhiều bởi vì tốc độ lái xe của Lương Hiện rất nhanh đã lao thẳng vào khu vực đậu xe. Thêm nửa là bên trong chiếc xe Aventador có thiết lập dòng chảy ngược nên hầu như tất cả nước mưa đều bị văng ra sau.
“Tất cả mọi người ở đây đều nhìn thấy bầu trời âm u, chẳng lẽ các cậu không nhìn thấy, nhìn xem xem trên núi đường quanh co! Ai đời lại lên đó đổi gió như hai người các cậu chứ? Tớ thấy, chỉ có một mình Lương Hiện là dám chiều tính tình của Minh Tự dám cả gan lái xe nhanh như thế!" Thừa Vũ ngồi bên cạnh Minh Tự, sau khi đưa một lon Coca cho Lương Hiện ngồi đối diện anh cật lực cảm thán “Mà cậu cũng thật là, tự nhiên lên cơn lái xe nhanh như vậy làm cái gì?"
Lương Hiện cầm lấy lon Coca, móc móc chiếc nhẫn trên lon bằng một đầu ngón tay của mình rồi thả ra.
Anh đặt lon Coca sang một bên, ánh mắt liếc nhìn Minh Tự đột nhiên trở nên vô cùng thích thú: “Bởi vì trong chúng ta có một bông hoa mặt trời nhỏ xinh đẹp không thích trời mưa."
Minh Tự đang đưa tay lên vuốt tóc chính mình nghe được lời nói đó của Lương Hiện trực tiếp ném qua ánh mắt sắc lạnh tràn đầy xem thường.
Nhìn các đường nét trên khuôn mặt Minh Tự quả thật rất đẹp, mặc dù ngày thường tính cách cô có hơi ngang bướng nhưng mà lúc này cáu kỉnh lên các đường nét đó lại không mất đi thậm chí còn tỏa ra nét quyến rũ vô cùng sống động.
“Hoa mặt trời ha ha ha......" Thừa Vũ cười mấy tiếng rồi nhịn không được cưng chiều vỗ vỗ đầu Minh Tự "Đúng vậy, Minh Tự ghét nhất là trời mưa? Hôm nay cũng đúng là ngày hợp mặt quá xui xẻo, đang tốt bỗng dưng nói mưa liền mưa."
Minh Tự đặt khăn lau sang một bên cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Cô ghét trời mưa bởi vì nguyên nhân rất đơn giản cô đã từng một lần sắp chết đuối khi vừa mới sáu tuổi.
Bởi vì tình huống xảy ra khá bất ngờ nên vô tình đã để lại bóng ma trong lòng cô khá lâu.
Trước đây, bọn Thừa Vũ thường chế giễu cô là cá. Mà nếu là cá thì cũng là nàng tiên cá xinh đẹp kiêu ngạo.
Minh Tự lúc đó chính là không muốn quan tâm cùng họ so đo.
Dụ Xuyên ngồi xuống bên cạnh cô nhẹ nhàng hỏi: “Cậu có sao không?"
Minh Tự gật gật đầu “Khá hơn nhiều.”
Thực ra phần lớn là do yếu tố tâm lý tác động, dù sao bây giờ cô cũng đã tránh xa mưa gió bên ngoài nên không có gì là quá khó chịu.
“Nói đến chuyện này mới nhớ! Minh Tự, cái năm mà cậu chết đuối ấy, cuối cùng ai là người xả thân cứu cậu vậy?” Kha Lễ Kiệt đột nhiên nhớ tới cái gì, nghiêng đầu nhìn qua “Là Dụ Xuyên sao?"
Dụ Xuyên: “Không phải tớ."
Kha Lễ Kiệt: “Vậy là ai?”
Minh Tự: "......"
Bất chợt ho nhẹ một tiếng, ánh mắt nhìn chằm chằm người đối diện.
Lương Hiện ban đầu là dựa vào sô pha, lúc này cũng đã ngồi thẳng dậy nhìn chằm chằm Minh Tự, trong mắt anh hiện lên ý cười "Đừng nói với tôi là cô đã quên....người đó là tôi rồi đấy nhé?"
Nghe cái giọng điệu mới lạ này của Lương Hiện, Minh Tự ở đối diện có chút bực mình.
“Ồ, ồ đúng đúng đúng!” Kha Lễ Kiệt nhớ lại “Chúng ta lúc ấy đang mãi chơi trên bãi biển nên không ai để ý, vẫn là Hiện Hiện phản ứng nhanh, kịp thời lập tức nhảy xuống không hề do dự......"
Đoạn cần nhấn mạnh may mắn rốt cuộc cũng có người kịp thời nhấn mạnh, Lương Hiện cong môi thỏa mãn dựa lưng vào sô pha.
Anh nhìn Minh Tự, ánh mắt lưu lại trên gương mặt cô một lúc sau đó mới quay sang chủ đề chính: “Chỉ phát cho cô một cái video đã trực tiếp kéo đen tôi. Đây là thái độ của cô đối với ân nhân cứu mạng của mình sao Minh Tự?"
“Ồ, ồ đúng đúng đúng!” Kha Lễ Kiệt nhớ lại “Chúng ta lúc ấy đang mãi chơi trên bãi biển nên không ai để ý, vẫn là Hiện Hiện phản ứng nhanh, kịp thời lập tức nhảy xuống không hề do dự......"
Đoạn cần nhấn mạnh may mắn rốt cuộc cũng có người kịp thời nhấn mạnh, Lương Hiện cong môi thỏa mãn dựa lưng vào sô pha.
Anh nhìn Minh Tự, ánh mắt lưu lại trên gương mặt cô một lúc sau đó mới quay sang chủ đề chính: “Chỉ phát cho cô một cái video đã trực tiếp kéo đen tôi. Đây là thái độ của cô đối với ân nhân cứu mạng của mình sao Minh Tự?"
Ngay lập tức, một vài cặp mắt sáng lên như ánh đèn sân khấu phối hợp với Lương Hiện tràn ngập phê phán phát qua người Minh Tự.
Cô nhẹ nhàng nghiến rang nhìn lại bọn họ.
Thừa Vũ đột ngột đứng lên nói: “Vậy thì có chuyện gì không thể bàn bạc giải quyết chứ!"
" Minh Tự, cậu đem Hiện Hiện theo trở về đi!"