Chap 7

1507 Words
Lương Hiện và những người khác thay quần áo bảo hộ lần lượt bước ra ngoài. "Tại sao Minh Tự vẫn chưa đến?" Thừa Vũ nhìn đông nhìn tây tìm kiếm bóng dáng cô. “Cậu là ngày đầu tiên biết Minh Tự?" Kha Lễ Kiệt không mấy quan tâm nói. Cũng may, bọn họ đã quen với sự chậm trễ của vị đại tiểu thư kiêu ngạo Minh Tự nên cũng hoàn toàn không cảm thấy chính mình quá mất kiên nhẫn. “Đợi qua vài phút, Thừa Vũ hừ một tiếng: “Điều này rất không thích hợp rồi, có khi nào cô ấy đã ngất xỉu không? Lương Hiện, cậu gọi điện thoại thử cho cô ấy xem sao?" Lương Hiện nhướng mi "Tại sao tôi phải gọi cho cô ấy?" “Tớ là đang cho cậu một cơ hội tốt để xoa dịu mối quan hệ không tốt giữa hai người.” Kha Lễ Kiệt nói. Lương Hiện cười nhạt như thể cái chủ ý Kha Lễ Kiệt có vẻ không tồi, anh lấy điện thoại di động ra và hỏi “Số điện thoại cô ấy là gì?" “......” Thừa Vũ nhất thời không nói nên lời “Có thể gọi cho cô ấy thông qua WeChat, rất thuận tiện." Lương Hiện thu hồi di động chính mình “Gọi không được." Dụ Xuyên nghi hoặc nói: “Sao vậy?" Lương Hiện không biết nghĩ tới cái gì, anh bật cười một tiếng “Kéo đen rồi.” Dụ Xuyên: "......" Có thể cười được trong lúc này cũng là một chuyện rất khó lý giải. Thừa Vũ buồn bã nói: “Tớ không ngờ mối quan hệ giữa hai người lại tệ đến vậy. Nhưng mà không hiểu sao lúc trước tớ lại nghe và tin những tin đồn kiểu đó cho được, thật khó hiểu. Nói đi cũng phải nói lại, nếu hai người có thể kết hôn thì Kha Lễ Kiệt có thể đã lên trời ở rồi". Kha Lễ Kiệt đạp cậu ta một cái: “Cút!” Thừa Vũ đột ngột bị đá nhưng vừa lúc cũng bị đá ra một ý tưởng táo bạo. Nhìn nhìn thái độ dửng dưng của Lương Hiện, Thừa Vũ mạnh bạo nói: “Hiện Hiện, chúng ta từ nhỏ đã lớn lên cùng nhau, tính cách Minh Tự chẳng lẽ cậu còn không biết? Cô ấy muốn tức giận thì tức giận, muốn kiêu ngạo thì kiêu ngạo nhưng đó chẳng phải chỉ là chuyện trong chốc lát thôi sao. Là anh em, tớ có một ý kiến hay để hai người phá vỡ cục diện bế tắc bây giờ." ****** Minh Tự là bởi vì nhiều chuyện mà đến muộn vài phút, một mình vừa đi ra vừa nghĩ nghĩ cái lý do này cũng quá nhàm chán nên cô quyết định không dùng lý do này biện minh cho sự chậm trễ mình. Các cô gái nóng chỏng trong phòng thay đồ cũng cùng lúc bước ra theo bước chân Minh Tự, có thể thấy họ đã chăm chút cho kiểu tóc và son trên môi mình. Có một người táo bạo trực tiếp đi tới bên cạnh Lương Hiện, cười duyên hỏi: “Anh đẹp trai, hôm nay anh đến một mình sao? Anh có phiền nếu em ở cùng anh không?" Nói như thế nào là hợp với bây giờ Minh Tự cũng không biết, tuy rằng quan hệ hai người bây giờ thực chất là hữu danh vô thực nhưng nhìn thấy một cảnh này, cảm nhận đầu tiên của cô chính là trên đỉnh đầu mình mơ hồ có một cái mũ tùy diễn biến bây giờ mà trực tiếp bay lên. Vô thức liếc nhìn Lương Hiện không có thay quần áo bảo hộ, vẫn mặc chiếc áo sơ mi ban nãy nhẹ nhàng đáp ngắn gọn “Không cần.” Cô ta không ngờ Lương Hiện sẽ trực tiếp trả lời mà không cần suy nghĩ như vậy, bất ngờ có chút giật mình. Vốn tưởng Lương Hiện là một người đàn ông trời sinh đào hoa, không nghĩ tới tính tình anh lại lạnh lùng như vậy. Hóa ra cảm giác xa cách khi mới gặp nhau không phải là ảo giác. Thừa Vũ một người không hề hứng thú với con gái cho lắm mà Dụ Xuyên cũng là một người vô cùng nghiêm túc nên hẳn là sẽ không bao giờ nhúng tay có ý định chạm đến họ. Cuối cùng trong 4 người chỉ có mình Kha Lễ Kiệt là không đứng đắn nhất, mang theo một cô gái vô cùng thanh thuần lên xe. Nhân viên câu lạc bộ lái xe bắt đầu lại gần, Minh Tự đang muốn đi cùng Dụ Xuyên đột nhiên bị Thừa Vũ bất ngờ kéo lại. “Hôm nay xe của Dụ Xuyên không tiện chở người, cậu đứng đây chờ tớ một chút.” Thừa Vũ bắt đầu sử dụng chiêu trò. Minh Tự không thấy xe của Dụ Xuyên có cái gì gọi là bất tiện, vừa định nói thì nhìn thấy một chiếc xe Aventador đang ngạo nghễ phanh gấp trước mặt mình. Lương Hiện ngồi ở trong xe, một tay tùy ý chống lên vô lăng, nghiêng đầu “Lên xe.” Giọng nói Lương Hiện vừa rơi xuống, Thừa Vũ với tốc độ nhanh đến chóng mặt đã nhanh trí mở cửa xe đem Minh Tự còn đang đứng ở bên ngoài đẩy vào bên trong, cơ thể bị đẩy bất ngờ còn chưa kịp hoàn hồn đã nghe một tiếng “cạch” vang lên báo hiệu cửa xe đã bị khóa. Minh Tự: "......" Hai cái người này có chắc là không nằm trong băng đảng bắt cóc khét tiếng???Từ bao giờ mối quan hệ giữa họ tốt đến nỗi có thể phối hợp một cách ăn ý như vậy. Xoay xoay cánh tay chính mình, nghiêng đầu qua nhìn Lương Hiện “Anh làm cái trò gì vậy?" Lương Hiện nâng nâng cằm “Cô hỏi cậu ta đi.” “Thời tiết bây giờ trông khá tốt nên tớ nghĩ cậu nên đi cùng Lương Hiện dạo quanh một vòng là tốt nhất.” Thừa Vũ vừa nói xong cũng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời phát hiện không biết từ khi nào sắc trời đã âm u ảm đạm quả thực có cái gì đó rất không ổn thậm chí còn hơi sai sai. “Cái tát này tự mình tự vả vào mặt có phải là quá bất ngờ rồi không?” Thừa Vũ nghẹn ngào nói trong lòng. “Cái tốc độ lái xe của Dụ Xuyên cậu cũng không phải chưa từng thấy qua, cậu ta lái xe giống như một con rùa đen đang chậm rãi bò bò" Kha Lễ Kiệt nhanh chóng lại gần bọn họ bắt chuyện, tùy tiện giẫm thêm vài câu “Kỹ thuật lái xe của Lương Hiện rất tốt, vừa tốt vừa sảng khoái." Khoảnh khắc giọng nói rơi xuống một giây kia, bầu không khí bắt đầu chìm vào im lặng một cách lạ thường. Vẻ mặt của Thừa Vũ một lời khó nói hết nhìn Kha Lễ Kiệt, trong mắt mơ hồ hiện lên mấy chữ “Không ngờ cậu còn bẩn thỉu hơn tớ". Kha Lễ Kiệt: "......" Tớ thực sự không có ý đó! Lương Hiện không nói một lời trực tiếp nhấn ga. Lái xe đi hơn mười mét, Minh Tự nghe thấy giọng Lương Hiện vang lên nhắc nhở “Thắt dây an toàn." Cô liếc nhìn anh, sau đó rút chốt dây an toàn phía sau nhanh chóng thắt lên người. Thừa Vũ rất nhanh đuổi kịp bọn họ, gân cổ lên hỏi: “Hiện Hiện, hôm nay cậu có đấu không?" Lương Hiện lười nhác trả lời: “Không có đối thủ, không đấu!!" Thừa Vũ nhanh chóng đưa tay dựng ngón cái qua cho Lương Hiện sau đó mới nhấn mạnh chân ga chạy vượt qua họ. Bởi vì những đối thủ thường gặp trong câu lạc bộ hôm nay không đến nên Lương Hiện nhìn ai cũng không cảm thấy hứng thú huống chi lúc này trên xe còn có một đại tiểu thư danh giá Minh Tự. Lương Hiện nghiêng đầu "Mang cô lên núi đi dạo một vòng?" Bởi vì bên này nằm ở vùng ngoại ô phía Tây nên ngoại trừ trường đua chuyên nghiệp ra thì ở đây còn có phong cảnh rất đẹp. Dù sao cũng đã lên xe Lương Hiện, Minh Tự ngả người xuống ghế gật gật đầu. Cửa sổ xe từ từ buông xuống, gió nhanh chóng lùa vào. Minh Tự đột nhiên nói: “Mở nóc xe." Lương Hiện nhướng mày sau đó đạp phanh lại. Vì chưa ra khỏi đường đua mà xe đột ngột dừng lại, nhân viên bắt đầu hối hả nhanh chóng chạy tới xem xét.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD