Chap 5

1439 Words
Cuối cùng, người mang quyền bộ màu đỏ sử dụng kỹ thuật khớp chế phục đối thủ mang quyền bộ màu đen giành thắng lợi vẻ vang trên đài. Minh Tự thắng nhưng trông cô có vẻ rất không vui thậm chí là có chút mệt mỏi. Cô lại liếc nhìn con Anh Vũ kia, một mặt chính là có điểm rất không cam lòng. Nhìn quản lý Triệu cùng Lâm Hề Già cũng đã trở lại sân huấn luyện. Quản lý Triệu lập tức đi đến bên cạnh Lương Hiện xin chỉ thị “Ông chủ, báo cáo thành tích của người chơi tháng trước đã làm xong, bây giờ ngài có muốn xem không?" Có một nụ cười nhỏ trong giọng nói của Lương Hiện như thể anh đang cười với cô "Được." Minh Tự càng tức giận. “Này, cậu không có cãi nhau với anh ta chứ?" Lâm Hề Già dùng tay nhẹ nhàng đụng cô một chút. Minh Tự hít sâu một hơi, tĩnh tĩnh nói: “Không có." Minh Tự cô tuyệt không thể chấp nhặt hành vi này của Lương Hiện. “Vậy là tốt rồi.” Lâm Hề Già nhẹ nhàng thở ra một hơi, lặng lẽ nói: “Cậu có cảm thấy, Lương Hiện giống như thay đổi thành một người khác rồi không?" Sau lưng nghị luận người cho cô cơ hội thuận lợi ban nãy không thể không ép giọng nói mình thấp nhất có thể: “Nhớ bộ dáng lúc trước anh ta đọc sách không? Một bộ chính là cà lơ phất phơ, đánh nhau, gây gỗ với người khác có cái gì là thiếu đâu. Hiện tại cậu nhìn xem, tuy rằng cũng là cái giọng đó nhưng tổng tớ luôn cảm thấy anh ta bây giờ có điểm gì đó không giống nhau với lúc trước.” Theo Lâm Hề Già nói, Minh Tự liền nhớ tới lúc Lương Hiện học cao trung. Đồng phục học sinh trường phát cô không bao giờ thấy anh mặc, có đôi khi cầm trên tay hoặc là tùy ý khoác trên vai. Cả người nhìn là biết anh ta là một con người tản mạn. *Tản mạn: là từ dùng cho người nhìn từ bên ngoài không tìm được điểm có sự liên hệ với nhau, tứ tung và mất trật tự, bên ngoài cùng tính cách bên trong hoàn toàn là một. Minh Tự khi đó là chủ tịch hội học sinh, nhìn thái độ này của Lương Hiện, cô lúc đó chỉ cảm thấy anh chính là người điển hình cho việc bất chấp làm trái nội quy của trường. Hiện tại thay đổi sao? Minh Tự nhìn lại Lương Hiện. Quản lí Triệu đi một lúc rồi quay lại, anh ta vội vã mang theo một sấp văn kiện đưa qua cho Lương Hiện xem. Đưa tay tiếp nhận, tùy tay lật xem vài cái, biểu tình chính là không hề có chút nào nghiêm túc, dáng vẻ buông thõng bất cần này hoàn toàn không khác gì khi bọn họ còn nhỏ. Bất quá, dù sao lần này anh ta đầu tư vào một câu lạc bộ MMA và quản lý nó có vẻ khá trật tự, cảm thấy có chút nằm ngoài dự kiến. “Đại thiếu gia, vừa rồi bên nhà chính gọi điện thoại tới báo mời cậu buổi tối trở về nhà dùng cơm.” Trợ lý nghe điện thoại xong, trầm giọng đi qua bên tai anh báo cáo. Lương Hiện vẫn như cũ vô cùng lười biếng tựa lưng vào thành ghế, nghe xong lời này phản ứng cũng không quá lớn “Ừ” một tiếng. Cuộc thi đấu trên khán đài kết thúc, khán giả nhanh chóng rời đi để lại trong sân huấn luyện trống rỗng, yên tĩnh. Trong lồng chim, Hạ Tuế nhìn Minh Tự cùng Lâm Hề Già rời đi nhàm chán dạo bước thỉnh thoảng phát ra mấy âm tiết vô nghĩa. “Ông chủ, hôm nay ngài có muốn luyện tay không?" Quản lý Triệu hỏi. “Không luyện” Lương Hiện vung tay lên liếc nhìn đồng hồ đeo trên tay mình “Tôi đang bận." Quản lý Triệu trả lời, biết rằng Lương Hiện không thích bị nhiều người vây quanh nên đã thức thời rời sân đi tìm huấn luyện viên. Hạ Tuế cúi đầu chải lông chim mình bằng miệng. Nó có cái miệng ngắn nên đầu phải cúi thấp, ngoáy ngoáy sang trái rồi sang phải, khá linh hoạt. Chỉ là không đến hai giây, nó nghiêng ngả như uống quá nhiều rượu, lung lay sắp đổ. Ánh mắt Lương Hiện nhìn nó, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một chút hối hận. Bộ dáng vừa rồi của Hạ Tuế có chút ngốc nghếch, anh có phải nên cân nhắc suy nghĩ xem có nên quay video gửi cho những người có lòng thèm khát nó hay không. Khẳng định biểu tình cô sẽ trông rất thú vị. Chỉ chốc lát sau khi để dòng suy nghĩ của chính mình trôi qua, Lương Hiện nhanh chóng thu lại những suy nghĩ mông lung chính mình, nâng cằm ra hiệu: “Anh mang nó trở về đi.” Thạch Thái chần chờ "Thưa cậu, cậu không cần tôi đi theo sao?" “Không cần” Lương Hiện đứng dậy khỏi ghế, sửa sửa cổ tay áo, cười khẽ “Thời điểm tôi ghét nó vẫn chưa đến. Hiện tại nó vẫn được an toàn." ****** Dinh thự nhà họ Lương được bao quanh bởi núi và sông nằm bên bờ thành cổ. Ở một nơi đắt địa được mệnh danh là "tấc đất tấc vàng", có phong cảnh lộng lẫy và sân golf riêng ở phía nam Bình Thành. Chung Hoàn Chi đứng ở cửa, vẫy tay với anh từ xa “Lương Hiện." Bên cạnh bà là con trai mình Lương Tiến Vũ đang đứng thẳng từ trên xuống dưới một thân tây trang giày da cũng nhẹ nhàng gật đầu chào anh. Mẹ kế cùng em kế, quả thật có mặt đầy đủ. “Anh tới sớm hơn so với ba rồi.” Lương Tiến Vũ ngũ quan đoan chính, có thể được miêu tả là một người vô cùng tuấn tú lịch sự, lúc anh giơ tay nhấc chân đều nho nhã đầy khí chất con nhà quyền quí. Hai người kỳ thật sinh ra cùng năm nhưng Lương Hiện lớn hơn anh ta mấy tháng. Khi hai người đứng cùng nhau đặc biệt khiến người ta cảm thấy, Lương Hiện giống nhị thiếu gia hơn là đại thiếu gia, trên người Lương Hiện có khí chất khác hoàn toàn với Lương Tiến Vũ, anh có khí chất tự do, không gò bó, tựa như không kiềm chế được tò mò mà tìm hiểu. “Ở gần đây, hơi thuận đường nên tới luôn.” Lương Hiện không có ý định nói chuyện với Lương Tiến Vũ. Câu lạc bộ của anh quả thực cách không xa nơi đây. “Chúng ta đi vào nhà nói chuyện.” Chung Hoàn Chi cười ngâm ngâm, không nhìn ra thái độ. Lương Hiện vốn tưởng rằng tối nay sẽ là một bữa ăn vô cùng nhàm chán, thiếu hứng thú. Nhưng bây giờ suy nghĩ lại, anh thấy mẹ con nhà này nhập vai khá thú vị, khóe môi nhanh chóng gợi lên ý cười. Thấy Lương Hiện cười nhỏ vụn, Lương Tiến Vũ không thể nào đoán được hàm ý trong nụ cười đó, trái tim anh nhanh chóng chùng xuống. Chờ Lương Trị Hoành trở về, cả bốn người nhanh chóng đến nhà ăn dùng bữa. Nhà họ Lương không có quy tắc “không được nói trên bàn ăn nên Lương Tiến Vũ kịp thời báo cáo một dự án anh ta đang phát triển cho bố mình nghe, thể hiện đầy đủ năng lực phi thường của mình làm một người vốn luôn nghiêm túc Lương Trị Hoành mi tâm có hơi giãn ra, lộ ra vẻ mặt vô cùng khen ngợi anh ta. Lương Trị Hoành cầm khăn ăn lau tay, trầm giọng nhắc nhở: “Cũng phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn." “Vâng, thưa bố.” Lương Tiến Vũ lập tức đáp lại. Những năm gần đây, Lương Hiện không ở nơi này, Lương Tiến Vũ cảm thấy chính mình càng ngày càng được bố mình coi trọng, một đường thăng lên chức phó tổng còn cùng Lương Trị Hoành càng ngày càng thân thiết.
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD