Thân thế của nam chính
“Bắt lấy thiếu chủ!” Bỗng nhiên một tiếng hô lớn từ trong cửa thành của Long tộc vọng ra.
Ngay sau đó, tiếng vó ngựa giòn giã vang lên, mọi người lập tức quay đầu nhìn lại liền thấy ngay một con ngựa màu đen tuyền đang phi nước đại.
Con ngựa này tuy hơi nhỏ nhưng vừa nhìn cũng đã biết nó là con ngựa tốt, tốc độ không hề thua kém đám ngựa chiến của kỵ binh.
Trên lưng ngựa là một cậu nhóc tầm mười bảy, mười tám tuổi mặc hoàng bào màu đen thêu chỉ vàng. Hắn có gương mặt tuấn tú, đường nét vừa gọn gàng anh khí, lại điểm chút đáng yêu láu cá của người chưa trưởng thành. Một tay hắn cầm dây cương, tay còn lại cầm thanh hắc kiếm, luôn miệng thúc giục: “Hắc Mã, nhanh lên chứ! Em mà để bọn họ bắt được ta là chúng ta nghỉ chơi đấy nhé!”
Dường như Hắc Mã nghe hiểu tiếng người, nó liền hí lên một tiếng vang vọng rồi tăng tốc chạy thẳng về phía khu vực kinh doanh sầm uất nhất của Long thành.
Bóng người và ngựa vừa khuất, ngay lập tức phía sau đã xuất hiện một đoàn binh mã đuổi theo, tiếng hò hét, ồn ào, vang vọng khắp Long Thành nhưng chẳng mấy ai để ý.
Chuyện thiếu chủ ham chơi dăm bữa nửa tháng lại trốn khỏi hoàng cung, để cho cấm quân đuổi bắt trong mắt mọi người đã trở nên quá đỗi bình thường rồi.
Long Ẩn và Hắc Mã chẳng mấy chốc đã cắt đuôi được đám người phiền phức phía sau. Hắn thả chậm tốc độ rẽ vào con phố ẩm thực.
Giọng nói non nớt bất mãn khẽ vang lên: “Tu tiên với chả lịch kiếp, cuộc sống ở nơi này không đủ an nhàn sung sướng hay sao?”
“Tiên mà quanh năm vất vả, suốt ngày suốt tháng phải lên thiên đình báo cáo, dự hội nghị phân tranh bạc cả tóc như phụ vương, đúng là mệt chết ta!”
Bầu trời trong xanh, mây trắng bồng bềnh, những cơn gió nhè nhẹ thổi qua mặt biển xanh thẳm tạo lên từng gợn sóng nhỏ lăn tăn. Gió mang theo vị mặn mòi của biển cả, đuổi theo hàng ngàn lớp sóng đang cần mẫn ngày đêm trườn vào bãi cát rồi lại theo vách đá dựng đứng cuộn lên trên cao. Gió quẩn quanh bên những gốc duối già có tuổi thọ lên tới hàng vạn năm tuổi đang chi chít quả chín vàng, lốm đốm lấp lánh y như chuỗi ngọc thạch lung linh dưới ánh nắng. Gió mang theo đầy đủ hương vị của thiên nhiên bay đi khắp hòn đảo có tên gọi: Thiên Long.
Đảo Thiên Long bao la hùng vĩ, có hình dạng trải dài, uốn lượn giống như một con rồng đang say ngủ nằm vắt ngang trên mặt biển. Nơi đây quanh năm tiên khí mù mịt, kỳ trân dị bảo nhiều vô kể.
Cuộc sống của Long tộc ở Long Thành luôn luôn sung túc, ấm no chưa bao giờ phải lo lắng tới bệnh tật hay thức ăn, ngoài việc không có nhiều trò để chơi ra thì nơi đây chẳng thiếu thứ gì.
Long Ẩn vừa dắt ngựa vừa lẩm bẩm, Hắc Mã thỉnh thoảng sẽ phát ra tiếng hí yếu ớt như đang đồng tình đáp lại.
Hắn chính là thiếu chủ cao quý của Long Thành, thuộc Long tộc sống ở trên đảo Thiên Long, cha của hắn là chủ nhân cai quản vùng trời phía Đông rộng lớn tại nhân gian.
Hắn mồ côi mẹ từ nhỏ nên tính cách có phần khác biệt. Rất tốt bụng, thích giúp đỡ người khác, nhưng lại ngỗ nghịch ngang bướng, ham chơi không ai bằng.
Ngay như việc đi lịch kiếp, trước đó Long Ẩn đã lịch kiếp tám lần, chỉ thêm một lần nữa là công đức sẽ vẹn toàn, viên mãn để phi thăng thành tiên. Thế mà hắn lại không muốn.
Gì mà Thiên Mạch đã được đả thông thì dù ở Thiên Long tu luyện cũng sẽ có ngày thành chính quả, có mà thành tên phá gia chi tử thì có.
Long Vương cũng đã bất lực với đứa con trai duy nhất này rồi, vậy nên ngài ấy chỉ đành cưỡng ép hắn một phen, hạ lệnh xuống, nhất định phải bắt Long Ẩn trở về, cho dù là phải trói gô hắn rồi ném vào cửa Luân Hồi cũng được.
Ý chỉ của Long Vương đã hạ, cấm vệ quân càng phải dốc sức tìm người.
Long Ẩn lúc này vừa mới đi lang thang một vòng rồi dừng lại mua ít bánh ngọt, thực ra sâu trong tiềm thức của hắn như có một giọng nói dụ dỗ hắn đi tìm thứ gì đó, nhưng không biết phải tìm ở đâu. Thế nên Long Ẩn mới mãi tần ngần suy nghĩ.
“Thiếu chủ ở kia, mau bắt ngài ấy lại!” Tiếng cấm vệ quân vang lên từ đầu phố.
Long Ẩn bừng tỉnh, nhân lúc dân chúng hỗn loạn lại tức tốc nhảy lên Hắc Mã phóng đi, vèo một cái liền biến mất.
Thống lĩnh cấm vệ quân dừng lại hỏi ông lão vừa bán bánh cho Long Ẩn: “Thiếu chủ chạy lối nào?”
“Bên trái!” Ông lão vui vẻ chỉ đường.
Thống lĩnh cấm vệ quân: “Mau chạy sang bên phải, còn mấy người hãy đi lối tắt chặn đường lại cho ta. Ai bắt được thiếu chủ trở về sẽ thưởng mười vò rượu nếp cẩm.”
Đám cấm vệ quân mặt mũi bơ phờ, tóc tai rối bời, mũ mão siêu vẹo ghì cương ngựa lại nói: “Thống lĩnh, lần trước ngài cũng nói thế mà chưa có đưa.”
“Đúng đấy, ngài còn nói là không được uống rượu trong lúc đang thi hành nhiệm vụ kìa.” Một tên lính khác to gan xen vào.
“Mẹ nó, lần này ông nói thật, mau bắt thiếu chủ lại ngay, trói gô cổ lại cho ông.” Thống lĩnh cấm vệ quân mặt đỏ tía tai vung tay quát lớn.
“Thống lĩnh, Thống lĩnh, ngài đừng nóng giận chúng thuộc hạ đi ngay đây!” Đám lính nói xong cũng lập tức thúc ngựa bỏ chạy.
Mấy người bán hàng gần đó hóng hớt xong cuộc đối thoại lập tức tụm đầu vào nhau bàn tán.
“Tôi cá sau nửa nén hương thiếu chủ sẽ bị bắt.” Một người râu quai nón lên tiếng.
“Ông lại thua giống lần trước cho mà xem. Tôi cược ba con gà quay là sau hai nén hương mới bắt được.” Một người khác có nốt ruồi trên mũi phản bác.
“Lần này cấm vệ quân đã có kinh nghiệm hơn. Ông không thấy ngay từ cái lúc hỏi đường ngài ấy đã nắm rõ đường đi nước bước của thiếu chủ rồi à?” Người có nốt ruồi trên mũi đắc ý phản bác, những người đứng xung quanh cũng gật đầu tán thành.
“Thế các ngươi có nhớ lần nào cũng câu hỏi như vậy, ông ta đều trả lời y chang và ngài ấy đều nói như kia không?” Người đàn ông râu quai nón vẫn không chịu thua.
Cả đám lắc đầu: “Chưa từng để ý.”
“Thế các ngươi có biết thời gian đuổi bắt của bọn họ càng ngày càng lâu không?” Người có nốt ruồi trên mũi hỏi.
“Hình như thế!” Cả đám lại gật gù.
Người có nốt ruồi trên mũi tự hào phân tích: “Với kinh nghiệm quan sát của tôi, kỹ năng lẩn trốn của thiếu chủ nhà chúng ta đã lên một cấp độ mới. Này nhé, lần gần đây nhất là ngài ấy trốn trong bu gà, lần sau trốn vào sọt than, sau nữa là hóa trang thành bà lão chễm chệ ngồi trong quán trà ngay dưới mũi cấm vệ quân, lần này không biết trốn ở đâu? Long Thành lại rộng lớn như thế!”
“Chả phải là cuối cùng thì ngài ấy vẫn bị phát hiện đó thôi.” Người râu quai nón yếu ớt phản bác.
“À, tôi nghe đám cấm vệ quân truyền ra là nhờ con Hắc Mã mới biết được hành tung của thiếu chủ đấy!” Ông lão bán bánh khà khà cười, vuốt bộ râu thưa thớt chen lời vào: “Không có Hắc Mã đố ai bắt nổi ngày ấy.”
Vậy đấy, có lẽ nếu được công khai đứng ra vẫy cờ cổ vũ, có khi bọn họ còn hô hào mọi người cùng giúp bao che cho thiếu chủ ấy chứ.
Nhớ lại lời nhắc nhở ẩn ý lúc trước của ông lão bán bánh, Long Ẩn chạy một đoạn rồi xuống ngựa thả Hắc Mã ra vuốt ve đầu nó dặn dò: “Ngươi mau chạy về thành, tới chỗ nào đông người thì trốn đi. Khi ta trở về nhất định sẽ cho ngươi ăn ngon. Hiện giờ ta phải tạm lánh qua thời hạn, chờ cửa Luân Hồi đóng lại trước rồi sẽ về tìm ngươi.”