bc

Khách Điếm

book_age12+
4
FOLLOW
1K
READ
fated
drama
twisted
bxg
city
like
intro-logo
Blurb

Một quán rượu nhỏ mọc lên giữa lòng thành phố X. Người ta vẫn luôn tò mò về vị chủ quán thần bí ở đó. Nghe đồn rằng bà chủ là một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp nhưng cũng rất lạnh lùng. Sau hai cuộc tình tan vỡ thời còn vụng dại, Kiều Nhược Mỹ dần nảy sinh ác cảm với đàn ông. Nhưng một chuyển lớn đã xảy ra trong suy nghĩ của cô sau cuộc gặp gỡ với Nhậm Thường Vũ, một Giám đốc bộ phận thị trường của thành phố. Liệu Nhậm Thường Vũ có thể vá lại trái tim đã vỡ nát của Kiều Nhược Mỹ?

chap-preview
Free preview
Chương 1: Sự đối lập
Mặt trời chìm xuống dần sau những tòa nhà chọc trời. Màn đêm dần buông xuống. Giờ tan tầm, xe cộ đi lại đông như mắc cửi. Đường phố bắt đầu lên đèn. Thành phố nhộn nhịp trong những ánh đèn lấp lánh như những ngôi sao của các tòa nhà, các cửa hiệu. Một quán rượu nhỏ trong lòng thành phố cũng bắt đầu lên đèn, bắt đầu cuộc sống về đêm của thành phố X. Quản lí Trương nhấn công tắc. Hai từ “Khách Điếm” lớn ở cửa sáng rực lên, đập thẳng vào mắt khách qua lại trên đường. Quán rượu rực rỡ hẳn lên. Nhân viên trong quán ồn ào chuẩn bị buổi kinh doanh tối. Tiếng giày lộc cộc bước trên sàn, tiếng nhạc, tiếng li cốc chạm nhau, tiếng nói chuyện hòa vào nhau như một âm thanh quen thuộc tượng trưng cho sự náo nhiệt của thành phố này. - Hôm nay Lý thiếu có đến không? - Tiểu Triệu, xuống hầm rượu lấy thêm vài chai Whisky đi. Kệ rượu hết rồi. - Tiểu Tào, ca sĩ hôm nay đã đến chưa? - Hàn Khương, nhanh lấy thêm ly đế cao lên đây, nhanh lên! Quản lí Trương cao giọng lấn át cả tiếng nhạc, chỉ đạo nhân viên chuẩn bị thật kĩ cho buổi tối. Làm việc đã ba năm cho bà chủ, từ khi khai trương quán rượu đến nay, ông hiểu rõ tính khí của Kiều Nhược Mỹ. Cô ghét những thứ sơ sài tạm bợ, và yêu sự hoàn hảo, có thể nói là cầu toàn. Một chiếc ly không thẳng hàng cũng có thể khiến cô nổi nóng. Đã từng chiêm nghiệm tính khí nóng nảy của bà chủ, đám nhân viên cẩn thận chuẩn sắp từng chiếc cốc, từng cái ghế thật ngay ngắn. Tuy bà chủ không thường xuyên kiểm tra, nhưng cái sự đột ngột bất ngờ ghé xuống còn khiến bọn họ thót tim hơn là kiểm tra hàng ngày. *** Trái ngược với không khí nhộn nhịp của quán rượu và của thành phố. Trên tầng thượng, Kiều Nhược Mỹ bình thản nhâm nhi ly vang đỏ trên tay, ngắm dòng người qua lại phía dưới. Quán rượu này có năm tầng. Ba tầng dưới để kinh doanh, tầng bốn để nhân viên nghỉ ngơi, tầng năm là chỗ ở của cô. Ngoài ra còn một tầng ngầm dưới đất để chứa rượu. Cô mua lại nơi này từ một gia đình bị phá sản, phải bán nhà trả nợ, không ai dám dính vào nên giá khá rẻ. Ngày cô mua nó, nhiều người can ngăn chỗ này phong thủy không tốt, có thể mang lại vận xấu cho cô. Kiều Nhược Mỹ mặc kệ. Cô chính là muốn cái khí xấu ấy. Chẳng ngờ sau ba năm, từ một ngôi nhà cũ, quán rượu được cải tạo lại này làm ăn rất được. Khách đến nườm nượp, và có khá nhiều khách quen. Chỉ nửa năm sau khi mở quán rượu, cô đã lấy lại số tiền đổ ra sửa lại nơi này. Một trong những lí do Kiều Nhược Mỹ mua lại nơi này là vì cái sân thượng này. Nó khá rộng rãi, đủ cho cô trồng các loại hoa cỏ và đặt một chiếc xích đu lớn cùng bàn trà. Cô cũng cho làm một giàn hoa lớn thay cho mái che, dù nó mang lại cho cô khá nhiều rắc rồi vì côn trùng. Người ta vẫn hay đồn thổi rằng bà chủ của “Khách Điếm” là một cô gái bí ẩn, rất xinh đẹp và lạnh lùng, nhưng không bao giờ thấy mặt. Thậm chí có người nói rằng cô ta đang ở nước ngoài, quán rượu mở ra chỉ để rửa tiền che mắt mà thôi. Nghe được những lời này từ lão Trương, Kiều Nhược Mỹ nhếch môi cười. Chắc không ai biết rằng bà chủ ấy ngày nào cung ở trong quán rượu này đây. Kiều Nhược Mỹ không thích ra ngoài. Một ngày của cô chỉ xoay quanh tầng năm và sân thượng. Chán ngủ thì ra ngoài nằm dài trên xích đi tắm nắng và hóng gió. Để thỏa mãn niềm yêu hoa cỏ của mình, cô trồng hàng chục loại hoa trên sân thượng để ngắm và để ngửi. Trồng hoa và đọc sách là hai thú vui duy nhất của cô. Cũng có những ngày cô đột nhiên có hứng thú, ghé xuống quầy rượu kiểm tra việc kinh doanh. Nhân viên của quán mỗi  khi thấy cô thì nụ cười trên môi tắt ngấm. Vì sau mỗi lần kiểm tra thường là tiếng hét lớn của cô, và những lời bao che của lão Trương. Tuy vậy nhưng những nhân viên của quán không hề căm hờn hay ghét Kiều Nhược Mỹ. Cô trả lương cho họ rất thoải mái, chỉ cần có lí do chính đáng thì có thể xin phép nghỉ, và thỉnh thoảng lại được tổ chức tiệc liên hoan một lần, trên sân thượng hoặc cũng có thể ở quầy rượu. Trừ những lần cáu gắt, cô vẫn nói chuyện bình thường với họ, nhiều lúc còn pha trò cười. Với Kiều Nhược Mỹ, họ luôn là ”vừa yêu vừa sợ”. Dù mới ba mươi tuổi, Kiều Nhược Mỹ vẫn bắt nhân viên gọi cô là “bà chủ”. Cô không muốn nghe từ “cô chủ” hay “chị chủ”, vì theo ý cô, danh xưng đó không uy nghiêm. Việc kinh doanh của quán rượu Kiều Nhược Mỹ không quan tâm lắm. Thi thoảng cô mới kiểm tra sổ sách một lần. Mọi việc đã có lão Trương quán lí. Lão Trương là một trong số ít những người cô tin tưởng. Tất cả các khâu từ nhập hàng, sắp xếp, thống kê doanh thu, thuê người làm đều do ông làm. Có điều người được tuyển phải để cô xem qua mới có thể được nhận vào làm. Dù sao cô vẫn là chủ. Những chuyện đó trở thành thông lệ của quán rượu.  

editor-pick
Dreame-Editor's pick

bc

Cô Hầu Cao Cấp

read
26.3K
bc

Tưởng Chỉ Là Thích, Không Ngờ Là Yêu

read
1K
bc

Bẫy Ngọt Ngào (H+)

read
1.4K
bc

Bùi Tướng quân, chàng đứng lại cho ta!

read
1K
bc

Em là tia nắng của đời tôi

read
1K
bc

NỮ PHỤ! XIN LỖI NHÉ!

read
1K
bc

Chờ em đến bao giờ

read
1K

Scan code to download app

download_iosApp Store
google icon
Google Play
Facebook