CHƯƠNG 1: VÒNG VÂY(1)
Lơ lửng giữa hai hành tinh Aurethys và Kaelith, trạm dừng chân Orvessia giờ đây chỉ còn là một công trình hoang phế giữa khoảng không tĩnh mịch. Thuở ban đầu, nơi ấy vốn là một khối đá nứt vỡ với bề mặt gồ ghề, những đường rạn tự nhiên đan xen ngoằn ngoèo, có chỗ khoét sâu thành vực thẳm hun hút. Từng là biểu tượng cho sự hợp tác của cư dân hai hành tinh khi cùng chung tay xây dựng và vận hành, Orvessia dần rơi vào quên lãng bởi những tranh chấp quyền kiểm soát kéo dài. Dù sở hữu diện tích rộng lớn, địa hình hiểm trở khiến quá trình thi công đầy gian nan; họ buộc phải khoan cắm các trụ gia cố nền móng, cắt gọt và san phẳng bề mặt, rồi phủ lên lớp hợp kim bền chắc để biến khối đá thô sơ thành bãi đáp an toàn cho những phi thuyền ghé qua, và ngay giữa bãi đáp ấy vươn lên một tháp đèn tín hiệu từng soi sáng lối hạ cánh giữa khoảng không vô tận.
Không có mái che hay lớp vỏ bao bọc, trạm dừng chân phơi mình giữa vũ trụ lạnh lẽo và khắc nghiệt. Trải qua thời gian dài bị bỏ hoang, các kết cấu không được bảo trì, tu sửa dần hoen gỉ, xuống cấp; tháp đèn tín hiệu nơi trung tâm cũng lặng tắt ánh sáng, chỉ còn trơ trọi như chứng nhân câm lặng của một thời từng nhộn nhịp.
Ngay bên dưới bãi đáp là trạm năng lượng, nơi một lối đi mở thẳng vào lõi đá, để ánh sáng nhân tạo hoàn toàn thay thế bóng tối tự nhiên bên ngoài. Không có những hành lang thẳng tắp theo khuôn mẫu cố định; lớp đá được khoét theo chính cấu trúc sẵn có nên lối đi uốn cong mềm theo từng tầng địa chất, chỗ thu hẹp, chỗ mở rộng thành những khoang tròn tựa hốc đá tự nhiên nhưng đã được gia cố bằng hợp kim. Vách đá vẫn giữ nguyên sắc xám tối thô ráp, chỉ được cố định bởi các thanh gia cường chạy dọc theo mép, còn hệ thống đèn gắn sát trần tỏa ra thứ ánh sáng trắng lạnh lẽo, trượt dài trên bề mặt gồ ghề, khiến mọi chi tiết hiện lên rõ ràng mà không hề mang theo chút hơi ấm.
Phòng điều khiển nằm sâu nhất trong lõi đá, là một không gian khối tròn được gia cố kiên cố. Nay nơi ấy đã được cải tạo thành cứ điểm thu thập thông tin của Hiệp hội Liên minh vũ trụ. Ở trung tâm đặt bàn điều phối đa lớp phát ra ánh sáng mờ dịu, bao quanh bởi những bảng hiển thị cong ôm sát vách. Các dải số liệu mảnh chạy liên tục, thay đổi không ngừng, hắt ánh sáng lên bề mặt đá lộ thiên phía sau, tạo thành những vệt sáng chuyển động nổi bật trên nền xám tĩnh lặng.
Chline đứng ở chính giữa không gian hình tròn—vị trí duy nhất có thể bao quát toàn bộ hệ thống hiển thị cong ôm sát vách. Từ đó, mọi chuyển động dữ liệu, mọi dao động tín hiệu đều không thể thoát khỏi tầm mắt cô. Mười hai quân sĩ dưới quyền phần lớn bị điều động đến trạm theo lệnh phân bổ quân sự. Họ thuần thục thao tác với hệ thống, thành thạo quy trình vận hành thường nhật.
Hai điểm tín hiệu xuất hiện trên màn hình, không phải sai số. Chúng tiến thẳng đến quá nhanh, quá dứt khoát, cắt thẳng vào vùng quỹ đạo an toàn của căn cứ. Trong khoảnh khắc, phòng điều khiển chìm vào tĩnh lặng—chỉ còn những dải số liệu lặng lẽ trôi và hai điểm sáng trên màn hình vẫn không ngừng tiến gần, mỗi nhịp dịch chuyển như siết chặt thêm bầu không khí vốn đã căng cứng. Chline không cần quay đầu cũng biết ánh mắt của cả mười hai người đang dồn về phía mình. Ở một trạm nhỏ như thế này, mọi mệnh lệnh đều nặng hơn bình thường—bởi số người thực thi nó ít đến mức có thể nhớ được số hiệu từng người một. Giọng cô vang lên, lạnh và rõ:
“Xác định mục tiêu.”
Cô không chạm vào bảng điều khiển, cũng không dựa vào bất cứ thứ gì; ánh mắt chỉ lặng lẽ dõi theo màn hình quét trước mặt. Hai điểm sáng giờ đã vượt qua rìa phạm vi, tiến sâu vào quỹ đạo an toàn mà không hề chậm lại. Chúng không phát mã nhận diện của Liên minh, cũng không điều chỉnh hướng di chuyển—chỉ giữ nguyên một đường thẳng tuyệt đối, như thể quỹ đạo ấy đã được tính toán từ trước.
“Phóng to.”
Giọng cô không lớn, nhưng trong phòng điều khiển không ai cần nghe lặp lại lần thứ hai.
Hình ảnh hai chiến hạm được kéo gần trên màn hình quét; thân tàu thon dài hiện ra rõ ràng dưới ánh sao phản chiếu lạnh lẽo. Lớp vỏ tối màu, các dải năng lượng chạy dọc sống tàu phát sáng nhạt và ổn định. Cách tiếp cận thẳng và dứt khoát ấy tự nó đã là một lời tuyên bố. Một quân sĩ bật thốt, giọng không giấu được căng thẳng: “Thưa chỉ huy—là chiến hạm của Tổ chức Phản động vũ trụ!”
Phát bắn hỏa lực đầu tiên ập đến gần như ngay sau đó. Cú va chạm không đủ mạnh để xuyên thủng bãi đáp phía trên, nhưng các thanh gia cố rung lên dữ dội; âm thanh kim loại dội xuống, bị khuếch đại trong không gian tròn của phòng điều khiển, kéo dài như một hồi cảnh báo méo mó. Các quân sĩ lướt tay nhanh hơn trên bảng điều khiển, gấp rút gia cố hệ thống phòng ngự. Sự nhốn nháo khiến không gian vốn trật tự trở nên căng thẳng và rối loạn.