49

2082 Words
Một vài năm trôi qua, Aros giờ đã ngồi trên ngai vàng, như lần đầu tiên nhìn thấy. Người ta reo hò, ca ngợi, thờ ông như thờ thần. Aros đã dựng lên một bức tượng mới của vị thần, được chạm khắc trên mặt và cơ thể của Araya. Mặc dù không nhớ chuyện gì đã xảy ra hay làm thế nào anh ta có thể giết Araya, Aros muốn một cái gì đó để cảm ơn Araya vì tất cả những gì anh ta đã làm trước khi anh ta tối tăm. Lillian ở lại Snowdrop cùng với Aros, và cố gắng làm cho vị vua dễ bị hoảng loạn trở thành vợ của cô. Đám cưới diễn ra hai năm trước, sau đó Lillian mang thai đứa con đầu lòng của họ. Zaganon đặt tên đứa bé là Vishu vì anh không muốn Aros đặt tên nó là "ramen" hay Lillian đặt tên nó là "dao". Aros thảnh thơi đi trong hội trường, nhìn chằm chằm lên bầu trời với ánh mắt bình yên, thanh thản. Theo sau ông là đứa con một tuổi của họ. Là một người yêu thích ẩm thực, Vishu có đôi má bầu bĩnh và đôi mắt lấp lánh mọi thứ cô nhìn thấy. Vishu là một đứa trẻ cao, bố mẹ nó đều cao 6 feet. Nó có một vầng hào quang trên đầu và một cái đuôi nhỏ màu đen cắn liên tục. "Bố ơi, chú có sinh con không?". Aros dừng lại một chút và quay lại. Ông quỳ xuống và mỉm cười trước mặt con gái. "Con ơi, con ơi, chú không thể có con". "Tại sao không?" "Ông ấy là một người đàn ông." Vishu gật đầu và lấy ra một túi thức ăn khác từ túi không gian của mình. Cô lấy ra một chiếc bánh quế và mỉm cười đưa cho Aros. Sau đó, cô lấy ra một ổ bánh pudding và bắt đầu ngấu nghiến. "Shu Shu, đừng vừa đi vừa ăn!" Aros lau sạch những mảnh vỡ trên môi của Vishu và nhấc cô lên. "Bố sẽ đưa con về với mẹ ngay bây giờ." "Không, Shushu chơi rồng" Weshu lột cả hai chân và khóc không rõ lý do. "Chơi với chú thoải mái" Aros thở dài. "Anh sẽ đưa em đến chỗ chú, được chứ đừng chạy quá nhiều." "MN" Họ đi ngang qua những bức tượng được dựng lên để tưởng nhớ Araya. Aros dừng lại và nhìn chằm chằm vào hoàng tử một thời của vương quốc mà ông hiện đang cai trị. Vishu không hiểu tại sao họ dừng lại, quay đầu về phía cha và vỗ vào mặt ông. "Bố, đi đi!" Aroth tỉnh dậy sau cơn mê và hôn lên má Vishu. "Em nói đúng, em yêu." Cả hai tiếp tục di chuyển, đến thăm gia đình. Tarong đang xây dựng một hang rồng nhỏ mới cho trứng rồng mới mà đoàn thám hiểm mang đến cho họ. Zaganon đang chăm sóc nhà kính, thu hoạch các loại thảo mộc đã được chuẩn bị, tưới nước cho những người chưa ra ngoài. Quệt mồ hôi trên đầu, anh ra thăm sào huyệt mới. "Thế nào rồi?" Zaganon quỳ trước một con rồng non, vuốt ve đầu nó và gãi bụng nó. Con rồng trông rất vui vẻ và muốn có thêm Zaganon để lấy vảy của mình. "Trứng sẽ đến trong hai ngày nữa, nhưng tôi vẫn còn kém xa nữa." Anh nhảy xuống từ sàn nhà trên cao và trao cho Zaganon một cái ôm nồng nhiệt. "Tôi nghe nói Vishu sẽ lại đến đây để vuốt ve con rồng." "Cô ấy sẽ làm, Long yêu cô ấy!" Zaganon vừa cười vừa giơ con rồng đang chơi đùa. "Khi còn là bé Long, tôi có lớn như vậy không?" Tarong nhìn chằm chằm vào Zaganon. "Em dễ thương hơn." "Ồ" Giọng nói mềm mại, trắng đục của "chú rồng" Vishu khiến cả hai bị ngắt quãng, cơ thể béo phì của em bé nhảy về phía Zaganon khiến cả ba ngã xuống đất. "Rồng!" Cô mỉm cười và ngồi lên ngực Zaganon. Zaganon cảm thấy chóng mặt. Aros đuổi theo con gái và bế cô bé ra khỏi người anh trai của mình. Taron kéo Zaganon lên và vỗ vào bụi trên người anh ta. "Anh có sao không?" Zaganon sắp xếp quần áo và gật đầu. Con rồng nhỏ bay lên, ẩn mình trong tổ ấm nhỏ của mình. "Rồng" Vishu cử động tay như thể đang cố gắng lấy lại con rồng. Aros và hai người khác ngồi xung quanh một chiếc bàn và thảo luận một số vấn đề về vương quốc và quan hệ đối tác của họ với Thiên Đường. Vishu đang ở trong hang rồng, ngủ với những con rồng non và một con rồng trưởng thành mà họ đã cứu được trong một vụ hỏa hoạn cách đây rất lâu. "Tôi nhận được một lá thư từ Dayan vài ngày trước." Aros mím môi, mắt không khỏi nhòe đi. "Đây là hình ảnh của anh ấy và Araya ở một thế giới khác." "Một thế giới khác?" Zaganon ngân nga. "Khoan đã... những bức ảnh là gì?" Aros lấy ra một phong bì và đưa cho Zaganon. "Trong phong bì chỉ có một bức ảnh, phía sau bức ảnh là một lá thư." Zaganon lấy bức ảnh ra và thấy Araya mặc một bộ đồ Hanbok hơi hở, còn Dayan ngồi bên cạnh. Araya tựa đầu vào lòng Dayan và ngủ ngon lành. Họ sống trong một ngôi nhà, tương tự như nhà của nhiều tổ tiên ở thiên đường, làm bằng gỗ gụ và sơn vecni để trông dễ chịu hơn. Cả hai vẫn có khoảng cách tuổi tác, tưởng chừng như quá dài nhưng trong mắt mọi người, đó là điều có thể chấp nhận được. "Cái này mới à?". Zaganon không thể không lo lắng về điều đó. Đây là Araya, nhưng không phải hoàng tử mà ông ta từng gặp trước đây. "Anh ấy trông trẻ hơn." Aroth nói. "Theo Dayan Araya, cậu ấy mới 17 tuổi khi đặt chân đến thế giới mới đó, và bây giờ cậu ấy mới 17 tuổi." Aros nhìn chằm chằm vào anh trai và mỉm cười. "Ba năm trước, Dayan đã mang linh hồn của Araya vào một cơ thể mới, và do đó anh ta được tái sinh." "Araya vẫn còn sống!" Zaganon không khỏi vui mừng. Ông căm ghét việc Araya phải chết, nhìn thấy ông thở lại đủ để thắp sáng niềm vui của cả hai. "Ông ấy có vẻ hài lòng." Zaganon lật qua các bức ảnh và thấy dòng chữ ở mặt sau. Thông điệp này nói về màn trình diễn của Dayan và Araya trong thế giới mới này. Araya, giống như những người khác trong "Wolf and Waw", rất bình thường, mặc dù đó là một thế giới khác của việc trồng trọt. Dayang là một thương gia, bán các loại thuốc chữa bệnh và tinh thần, cũng như các đồ trang sức nhỏ được cho là có thể xua đuổi tà ma. Họ đã sống một cuộc sống giản dị, không gặp nhiều vấn đề. Khác với cuộc sống trong "Vầng trăng buồn", họ có vẻ nhàn nhã, phóng khoáng hơn. Dayan nói với họ rằng cuộc sống của Araya tốt như thế nào và anh muốn gặp lại Zaganon và Aros. "Sau đó, chúng ta hãy đến thăm anh ấy một lần nữa!" Zaganon mỉm cười, hy vọng cuối cùng sẽ được nhìn thấy Araya trở lại như trước. "Đó là vấn đề." Aros nhìn Tarong và thở dài. "Chúng ta không thể vào nơi đó trừ khi chúng ta đồng ý trở thành vị thần của thế giới." "Vị thần của thế giới?" Tạ Long hỏi. “Tôi và Zaganon sẽ là những vị thần của thế giới”, Aros nói. "Chúng tôi có thể mang tất cả những người liên quan đến chúng tôi, nhưng chúng tôi", Aros bồn chồn với chiếc cốc trên tay và cười lạnh lùng. "Cần phải chết." "Chết?" Tarong chúm môi nhìn Zaganon. "Điều đó có nghĩa là chúng ta phải bỏ lại mọi thứ phía sau." "Chúng ta có thực sự cần gặp họ không?" Zaganon gãi đầu. "Chỉ cần biết họ ổn là đủ, đúng không?" "Người anh em, tôi muốn làm điều đó." Aroth nói. "Tôi được sinh ra để trở thành một vị thần của thế giới, và tôi muốn trở thành một vị thần của thế giới." "Nhưng... ai sẽ chăm sóc cho Vishu và Lilian?" Zaganon hỏi. Ông ấy có thể hiểu Aros muốn trở thành vị thần của thế giới như thế nào. Đây là lần đầu tiên có người nói với ông rằng ông sinh ra để làm gì đó, rằng ông sinh ra để trở thành một người vĩ đại. Nhưng ông phải hy sinh rất nhiều thứ vì điều đó. Nếu trở nên ích kỷ và hoàn toàn trở thành một người khác, anh ta sẽ mất đi thứ quan trọng nhất trong cuộc đời mình. "Chúng ta có thể đưa họ đến." "Mày sẽ giết con gái mày", Zaganon hét lên. Aros thậm chí còn nghĩ đến việc giết con mình với anh ta, điều này khá ngu ngốc. "Không!" Aros mím môi, gãi đầu. "Dayan có thể đưa tinh hoa cuộc sống của Vishu vào hệ thống, do đó cho phép chúng tôi nâng đỡ cô ấy cho đến khi linh hồn của anh ấy được trọn vẹn." Zaganon nhìn Tarong và cảm thấy kỳ lạ khi Aros quá đam mê trở thành vị thần của thế giới. "Liệu nó có thực sự xứng đáng để hy sinh những gì chúng ta đã chiến đấu?" Aros cười. "Nhưng điều đó có nghĩa là tương lai sẽ không còn nữa." "Tương lai?" Aros chạm vào mặt dây chuyền trên ngực và làm cho nó phát ra ánh sáng rực rỡ. "Xin chào?" Tiếng của lão Zaganon phát ra từ mặt dây chuyền. "Này, Aros bé nhỏ, có chuyện gì vậy? Hôm nay là ngày gì?" Zaganon lẩm bẩm và nghe thấy tiếng giấy. "Oh, ngày hôm nay." "Người đó là ai?" Zaganon hỏi. "Tại sao, tại sao ông ấy nói giống tôi?" "Đó có phải là bạn trẻ không? Anh ta nghe có vẻ ngốc nghếch không?" Tiếng Lilian từ phía bên kia vọng ra, kèm theo một tiếng hét trả thù khác của Aros. Zaganon nhìn Aros bối rối. "Anh ơi, họ là ai?" “Họ là tương lai mà tôi muốn bảo vệ”, Aros nói. "Mẹ ơi!" Giọng nói sữa của Vishu đến từ phía bên kia của trường đại học California. "Kẹo!" "Mẹ ơi, Shushu muốn có kẹo." Một giọng nói khác nghe bằng tuổi của Vishu đến từ Pendant. Zaganon bối rối khi nghe tin đứa trẻ khác, đứa con duy nhất trong gia đình họ là Vishu. Làm thế nào mà lại có một đứa trẻ khác ở UC? Bằng cách nào đó, Zaganon cảm thấy hạnh phúc khi nghe thấy giọng nói của một đứa trẻ khác, đồng thời cảm thấy sợ hãi. Nó ấm áp, phồng rộp, như thể nó là thứ mà lâu lắm rồi anh ta mới có. Zaganon cảm thấy đau ở ngực, anh không thể không nhìn Tarong Tarong bị đóng băng tại chỗ. "Xuân ơi, đi chơi với Shu Shu đi. Mẹ và dì đang làm việc". Lão Zaganon nói. "Em trai, có phải hôm nay không?" Ông cười nói thêm. "Anh sẽ không trách em nếu em không quyết định biến tương lai của chúng ta thành hiện thực, tuy nhiên, anh vẫn muốn nhìn thấy Mỹ Xuân trưởng thành thành một người đàn ông tốt". Toàn bộ cái tôi của Zaganon đã được sắp xếp theo thứ tự. Có một tương lai, anh có gia đình riêng, có con và người yêu. Đó là những gì Aros đã có, nhưng anh vẫn chưa tìm được ai sẵn sàng cho mình một gia đình, và trên hết, anh nghĩ rằng mình sẽ ở một mình nếu không có con, nhưng có một tương lai có thể cho anh một gia đình như vậy. "Anh đã có gia đình riêng chưa?" Ông già Zaganon sững người, sau đó là tiếng cười nhẹ nhàng. "Vâng, hàng ngàn năm."
Free reading for new users
Scan code to download app
Facebookexpand_more
  • author-avatar
    Writer
  • chap_listContents
  • likeADD