Trịnh tổng gọi điện thoại nói buổi tối có chuyện nên sẽ về trễ, tôi đành gọi xe tự mình về nhà.
Cả ngày tâm tình tốt khi nhìn thấy Lương Việt An kia một khắc, nháy mắt biến mất không thấy, từ tôn hoàng lần đó lúc sau, tôi liền không nhìn thấy quá anh ấy! Lại không nghĩ rằng lại lần nữa gặp được anh ấy!
Lương Việt An ăn mặc kinh điển màu đen tây trang, đứng ở đèn đường hạ, kia thon dài đĩnh bạt dáng người lược hiện cô đơn, tôi vốn dĩ tưởng xoay người liền đi, làm như không nhìn thấy, chính là... Giống như chậm, Lương Việt An vẫn không nhúc nhích mà nhìn tôi, tôi mạc danh có chút hoảng hốt, cảm giác đi mỗi một bước đều dị thường trầm trọng, tôi không dám dựa anh ấy thân cận quá, tôi xa xa dừng lại, lễ phép cười hô câu: “Việt An”
Lương Việt An đi lên trước, anh ấy cao lớn đĩnh bạt dáng người vô hình bên trong cho tôi cảm giác áp bách, tôi không tự chủ được mà sau này lui lại mấy bước, Lương Việt An nhìn tôi hành động như là đã chịu đả kích, hồi lâu anh ấy lạnh lùng nói “Tôi tưởng cùng cậu nói chuyện...”
Anh ấy ngữ khí tràn đầy đều là cô đơn, lại như cũ mang theo điểm làm người vô pháp kháng cự hương vị.
Tôi cười gật đầu, Lương Việt An: “Các cậu ở chung?”
Tôi nhất thời không nghĩ tới anh ấy sẽ hỏi như vậy trắng ra, ngây ra một lúc, “Đúng rồi, chúng tôi ở bên nhau hai năm, nhận thức rất nhiều năm... Chúng tôi đều là người trưởng thành, ở chung thực bình thường a!”
Lương Việt An khóa chặt mày, đôi mắt chảy vào nhàn nhạt ưu thương, “Cho nên tôi đi rồi một năm sau cậu xoay người liền nhanh chóng đầu nhập người khác ôm ấp sao?”
Tôi đột nhiên có chút tức giận, anh ấy đây là đang trách tôi sao? Tôi lạnh lùng nói “Duy Minh đuổi theo tôi lâu như vậy, tôi cao trung anh ấy liền vẫn luôn bồi ở tôi bên người, không rời không bỏ! Tôi sinh bệnh là anh ấy trắng đêm không miên mà bồi tôi. Tôi một người ở bên ngoài lạc đường, ném tiền bao di động, là anh ấy buông sở hữu công tác, đại buổi tối khai mấy cái giờ xe đi tìm tôi!
Tôi bị cậu vứt bỏ, sống không bằng chết, khổ sở thời điểm, là anh ấy bồi tôi, bồi tôi đêm khuya mua say, bồi tôi đi bước một từ tuyệt vọng khốn cảnh đi ra! Thử hỏi! Tôi có cái gì lý do phóng như vậy yêu tôi một người không cần?”
Lương Việt An bị tôi sặc đến nói không nên lời một câu, anh ấy màu đỏ tươi hốc mắt, cắn chặt hạ môi, hồi lâu, mới thất hồn lạc phách mà nói: “Tôi cũng yêu cậu a... Cậu vì cái gì không cần tôi?”
Tôi đột nhiên đỏ hốc mắt, tôi cười khổ mà nói “Việt An, một đường đi tới, cậu đều đang nói yêu tôi, nhưng nói yêu tôi người, vứt bỏ tôi một lần lại một lần, đem tôi làm cho mình đầy thương tích, loại này lời nói về sau cậu không cần nói nữa, tôi có chính mình hạnh phúc, nó sẽ trở thành tôi gánh nặng... Hết thảy đều đi qua, nhiều lời vô ích không phải sao?”
Tôi xoay người liền tưởng rời đi, Lương Việt An đột nhiên từ phía sau một phen lôi kéo tay của tôi, liều mạng đem tôi hướng trong xe túm, tôi lập tức không phản ứng lại đây, đã bị nhốt ở trong xe, lòng tôi hoảng lợi hại, tôi liều mạng lôi kéo cửa xe, nhưng như thế nào đều mở không ra, Lương Việt An đem cửa xe khóa.
Nhìn Lương Việt An, tôi thở dài, tràn đầy bất đắc dĩ, “Việt An, cậu đây là đang làm gì?”
Lương Việt An đột nhiên nắm chặt tôi bả vai, “Mai Thảo, cậu ở trả thù tôi đúng hay không? Cậu có thể đánh tôi có thể mắng tôi, cậu muốn thế nào đều có thể! Nhưng tôi cầu cậu không cần ôn hoà Duy Minh ở bên nhau! Nhìn đến các cậu ừ yêu ngọt ngào! Lòng tôi như đao giảo, đau đến hít thở không thông!” Anh ấy càng nói càng kích động.
Tôi một phen đẩy ra anh ấy, lạnh lùng mà nói: “Việt An, thỉnh tự trọng, còn có, cậu khả năng hiểu lầm, tôi trước nay không nghĩ tới trả thù cậu, tương phản, tôi muốn cảm tạ cậu, bởi vì cậu, tôi đã biết nên như thế nào đi quý trọng đi yêu một người, bởi vì cậu, tôi trở thành một cái càng tốt chính mình! Cậu dạy biết tôi rất nhiều đạo lý, cậu hiện tại với tôi mà nói là bạn bè, cũng là lão sư, tôi đối với cậu chỉ có cảm tạ cùng tôn kính, lại vô mặt khác cảm tình!”
Lương Việt An khiếp sợ mà nhìn tôi, tràn đầy không thể tin tưởng, “Chỉ là bạn bè? Cảm tạ tôn kính?”
Lương Việt An rống giận “Không! Tôi không tin! Cậu sao lại có thể nói không yêu liền không yêu!” Lương Việt An đột nhiên triều tôi nhào tới, đem tôi đè ở dưới thân, tôi đại não có trong nháy mắt chỗ trống, thực mau liền tỉnh táo lại.
“Lương Việt An! Cậu làm gì! Dừng tay!” Tôi liều mạng giãy giụa phản kháng, Lương Việt An đem tay của tôi áp qua đỉnh đầu, tôi trừng lớn đôi mắt nhìn tràn ngập lệ khí anh ấy, tôi bị dọa tới rồi, hoảng hốt lợi hại, liều mạng giãy giụa, giận kêu: “Lương Việt An! Dừng tay! Đừng làm cho tôi hận cậu!!”
Lương Việt An không chút nào để ý tới tôi khóc kêu, một phen kéo ra tôi cổ áo, nghe được nút thắt tách ra thanh âm tôi khóc, Lương Việt An duỗi tay vuốt ve tôi da thịt, tôi cả người run rẩy, quay đầu đi, cảm thấy thẹn khó có thể ngôn ngữ.
Lương Việt An mềm nhẹ mà vuốt ve mỗ khối địa phương, tràn đầy mất mát “Không còn nữa... Thật sự không còn nữa... Cậu thật sự không yêu tôi!”
Tôi biết anh ấy nói chính là cái gì, đó là tôi đã làm lớn nhất gan sự tình, ở anh ấy sinh nhật ngày đó, tôi ở dựa tâm gần địa phương đem tên của anh ấy văn đi lên, còn văn một câu Hy Lạp ngữ “Tôi yêu cậu”, ở anh ấy rời đi sau, tôi liền đem nó tẩy rớt, cũng đem anh ấy từ tôi trong lòng sinh sôi tróc...
Lương Việt An buông ra tôi, tôi nhanh chóng sửa sang lại tốt quần áo, đột nhiên cho anh ấy một cái tát, anh ấy ngạnh sinh sinh mà chịu ở, tôi tràn đầy lạnh nhạt “Lương Việt An, nhiều năm như vậy! Cái kia chỉ biết vây quanh cậu chuyển ngốc cô gái đã sớm không thấy! Cậu đừng quên! Là cậu thân thủ vứt bỏ!
Tôi đối với cậu không thẹn với lương tâm, tôi cũng không đi so đo trước kia trả giá, hồi báo. Tôi cái gì đều từ bỏ! Cũng thỉnh cậu giống lúc trước đi như vậy, lại lần nữa ở tôi sinh hoạt biến mất vô tung vô ảnh! Đừng lại làm một ít không có ý nghĩa sự tình! Cậu biết đến! Xăm mình đã không có, ý nghĩa tôi sớm đã đem cậu từ trong lòng hủy diệt! Cậu làm hết thảy, chỉ biết đồ tăng tôi đối với cậu chán ghét! Tôi không nghĩ hận cậu, cậu đừng ép tôi! Tôi muốn xuống xe, thỉnh cậu mở cửa!”
Lương Việt An thống khổ mà chống cái trán, “Mai Thảo, năm ấy tôi thật sự có khổ trung... Cậu nghe tôi nói! Tôi ba công ty kề bên phá sản, tôi mẹ ở nước ngoài ra tai nạn xe cộ, biến thành người thực vật, người gây họa còn chạy trốn, tôi đi thực vội vàng, tôi không kịp nói cho các cậu...”
Thật lớn tin tức như là bom giống nhau ở tôi trong đầu nổ tung, tôi chưa bao giờ có nghĩ tới, nguyên lai là như thế này...
“Kia vì cái gì cậu sau lại không nói cho tôi! Cậu nói cho mọi người! Duy độc không có tôi! Cậu biết tôi làm xong giải phẫu sau có bao nhiêu chờ mong cậu tại bên người sao? Cậu biết tôi có bao nhiêu lo lắng cậu sao? Cậu biết tôi mãn thế giới tìm cậu tìm nhiều tuyệt vọng sao? Cậu ít nhất muốn nói với tôi một tiếng a! Cậu liền như vậy bất động thanh sắc mà biến mất ở tôi trong thế giới!” Nói nói tôi liền khóc...
Lương Việt An mãn nhãn áy náy, tôi nhìn đến anh ấy khóe mắt lơ đãng xẹt qua nước mắt, anh ấy khóc... “Thực xin lỗi… Tôi là sợ cậu lo lắng! Tôi hiểu biết cậu, cậu nếu là biết, cậu khẳng định sẽ phấn đấu quên mình mà chạy tới giúp tôi! Tôi không nghĩ đem cậu xả tiến này quán nước đục! Tôi không nghĩ làm cậu nhìn đến tôi yếu ớt bất kham bộ dáng!”
Tôi khóc lóc khóc lóc liền cười: “Xem a! Đây là cậu cái gọi là yêu sao? Ở cậu trong mắt, cảm tình chỉ là cậu cho rằng! Mà chưa bao giờ là chúng tôi! Cảm tình không phải một người sự tình! Lương Việt An, cậu xem nhẹ tôi tưởng bồi cậu đi xuống đi quyết tâm! Tôi cũng đánh giá cao chính mình ở cậu trong lòng vị trí! Chúng tôi dừng ở đây!”
Tôi mở cửa xe tránh ra, mà tôi vừa nhấc đầu, nhìn đến đứng ở cách đó không xa Trịnh Duy Minh, tôi đột nhiên cảm giác chưa bao giờ từng có hoảng hốt, tôi đôi mắt đỏ bừng, quần áo bất chỉnh từ một người người đàn ông trong xe đi xuống tới, đổi làm là ai, đều sẽ hiểu lầm đi!
Trịnh Duy Minh lạnh lùng nhìn tôi, xoay người liền đi, tôi cuống quít đuổi theo qua đi, biên kêu “Duy Minh! Cậu nghe tôi giải thích! Không phải cậu tưởng như vậy!”
Trịnh Duy Minh cũng không có dừng lại bước chân, mà là cũng không quay đầu lại trên mặt đất xe, đột nhiên lái xe xông ra ngoài. Tôi truy đuổi chạy một đường, nhìn anh ấy biến mất ở giao lộ, tôi ngồi xổm trên mặt đất thất thanh khóc rống lên...
Hồi lâu, tôi thất hồn lạc phách mà đi trở về gia, tôi lẳng lặng mà đứng ở cửa sổ sát đất trước, xem phía dưới quá vãng chiếc xe, chờ anh ấy trở về... Chờ tới rồi hơn phân nửa đêm, đột nhiên di động tiếng chuông vang lên, là anh ấy điện thoại! Tôi cuống quít tiếp nghe, lại không phải anh ấy thanh âm, “Xin hỏi cậu là Trịnh Duy Minh tiên sinh thê tử sao? Dễ tiên sinh say ngã vào quán bar, cậu xem, hay không có thể lại đây tiếp một chút anh ấy?”
Tôi cuống quít mà nói “Tốt! Cậu đem vị trí chia tôi, tôi lập tức chạy tới nơi!”
Tôi ăn mặc dép lê liền ra cửa, cuống quít ngăn cản chiếc xe, đuổi qua đi. Mới vừa mở ra ghế lô nhóm, tôi liền nhìn đến anh ấy ngồi dưới đất, đầy đất hỗn độn, còn ở uống rượu, kia một màn đau đớn tôi tâm, tôi đá khai trên mặt đất vỏ chai rượu, đi lên trước, một phen đoạt hạ trong tay anh ấy rượu, Trịnh Duy Minh men say mông lung mà nhìn tôi, cũng không nói lời nào.
Tôi cúi xuống thân tưởng kéo anh ấy, anh ấy đột nhiên một phen đẩy ra tôi, tôi một chút té ngã trên đất, tay bị đã nát pha lê bình rượu cắt cái miệng to, máu tươi nháy mắt nhiễm hồng tôi màu trắng ống tay áo, có vẻ phá lệ chói mắt.
Tôi cố nén hạ trong lòng chua xót, cố nén nước mắt, tôi chậm rãi đứng dậy, không màng miệng vết thương, lại lần nữa kéo anh ấy, anh ấy không lại đẩy ra tôi, tôi cố hết sức mà đỡ anh ấy đi ra ngoài...
Tôi đem anh ấy đỡ tiến trong xe, lái xe dẫn anh ấy rời đi, dọc theo đường đi, tay của tôi đều ở đổ máu, tôi bất đắc dĩ dùng anh ấy trong xe khăn lông lót, tôi sợ làm dơ anh ấy xe.
Tôi phí thật lớn kính đem anh ấy lộng hồi khách sạn đi, tôi đem anh ấy đỡ đến trên giường đi, anh ấy quần áo không cẩn thận bị lây dính tới rồi huyết, tôi cởi anh ấy tây trang áo khoác, khi tôi muốn thoát anh ấy áo sơmi khi, anh ấy đột nhiên một phen nắm lấy tay của tôi, mà anh ấy nắm địa phương vừa vặn ở miệng vết thương thượng, “Tê” tôi đau nhịn không được kêu lên tiếng, anh ấy nhẹ giọng lẩm bẩm “Tránh ra! Mai Thảo… Tôi phu nhân… Cô ấy mới có thể chạm vào tôi...”
Tôi cố nén nước mắt, “Ngoan… Tôi chính là Mai Thảo…” Tôi nhẹ nhàng buông ra anh ấy nắm tay, cởi ra anh ấy quần áo, đương nhìn đến anh ấy ngực trái chỗ văn Mai Thảo hai chữ, tôi rốt cuộc nhịn không được khóc lên.
Tôi mềm nhẹ mà mát xa cái kia xăm mình, nhìn kia Hy Lạp ngữ tôi yêu cậu, lòng tôi đau đến hít thở không thông! Tôi lấy khăn lông ướt cho anh ấy chà lau sạch sẽ. Xử lý tốt anh ấy về sau, nhìn anh ấy ngủ say, tôi nơi nơi tìm, đều không có tìm được hòm thuốc, quá muộn, tôi lại không dám đi ra ngoài, cũng không yên tâm Trịnh Duy Minh một người ở nhà.
Không có biện pháp, nhìn kia thâm có thể thấy được cốt miệng vết thương, tôi liền lấy khăn lông ướt đơn giản xử lý sạch sẽ vết máu, miệng vết thương còn ở đổ máu, không có băng vải, tôi liền từ tủ quần áo lấy ra một kiện màu trắng áo sơmi, dùng kéo cắt khai, đem miệng vết thương đơn giản xử lý một chút.
Tôi canh giữ ở anh ấy bên người, nhìn anh ấy ngủ thực trầm, tôi đột nhiên nghĩ, trước kia những ngày ấy, anh ấy có phải hay không cũng là như thế này bồi tôi. Tôi không nhịn xuống, một không cẩn thận đã ngủ...
Trịnh Duy Minh tỉnh, tôi còn ngủ ở mép giường, mơ mơ màng màng tôi cảm giác có người đang sờ tôi mặt, tôi nháy mắt thanh tỉnh, anh ấy tay ngừng ở giữa không trung, tôi lập tức từ trên mặt đất bò dậy, tôi cười nói “Đã tỉnh sao? Đầu có thể hay không khó chịu, tôi đi cho cậu đánh thức rượu canh!”
Anh ấy không lý tôi, anh ấy tinh thần trạng thái giống như còn không tồi, ngược lại tôi vẻ mặt bệnh trạng, sắc mặt tái nhợt, cả người hôn hôn trầm trầm, cả đêm không ngủ tốt, hơn nữa trên tay thương, tôi đều cảm giác chính mình đi đường cùng dẫm bông giống nhau. Tôi lặng lẽ meo meo đem bị thương tay giấu đi, không nghĩ làm anh ấy lo lắng.
Tôi ở trong phòng bếp nấu canh giải rượu, Trịnh Duy Minh rời giường, nhìn trên giường vết máu cùng anh ấy trên quần áo, anh ấy cau mày, chờ tới rồi phòng khách nhìn đến thùng rác mang huyết khăn lông, anh ấy ý thức được cái gì.
Tôi vừa vặn bưng canh từ phòng bếp ra tới, lại đột nhiên trước mắt một mảnh hắc, cảm giác sàn nhà ở xoay tròn, đột nhiên một trận tim đập nhanh, tôi tay mềm nhũn, chén ngã trên mặt đất phát ra vang lớn.
Mắt thấy tôi muốn từ bậc thang ngã xuống, Trịnh Duy Minh nhanh chóng triều tôi chạy tới, tôi ngã vào trong lòng ngực anh ấy, anh ấy nổi điên mà kêu tên của tôi, tôi giống rớt vào một cái màu đen lốc xoáy, khó chịu đến hít thở không thông.
Trịnh Duy Minh thấy tôi dùng mảnh vải bao ở miệng vết thương, tôi có ngưng huyết chướng ngại, huyết vẫn luôn ở lưu. Trịnh Duy Minh ôm tôi liền ra bên ngoài chạy, tôi lần đầu tiên nhìn đến trầm ổn bình tĩnh anh ấy, như vậy hoảng loạn không biết làm sao bộ dáng.
Ở trên xe, tôi có một lát thanh tỉnh, ngực như là có khối đại thạch đầu đổ trứ, khó chịu lợi hại, tôi cường cười nói “Duy Minh, không có việc gì, đừng lo lắng, tôi chỉ là có điểm... Thiếu máu, một hồi liền tốt...”
Trịnh Duy Minh sắc mặt hắc không được, anh ấy cả người tản ra lạnh nhạt hơi thở, anh ấy không có lý tôi, tôi cho rằng anh ấy còn ở tức giận, anh ấy còn không muốn lý tôi... Tôi đột nhiên trong lòng chua xót lợi hại, nước mắt một chút liền rớt xuống dưới, anh ấy ôm chặt tôi, hoang mang rối loạn lấy khăn giấy cho tôi sát, ngữ khí tràn đầy đau lòng: “Làm sao vậy? Nơi nào đau, ngoan, nhịn một chút, thực mau liền đến bệnh viện!”
Tôi khó chịu lợi hại, nhưng tôi nhất định phải giải thích rõ ràng, “Duy Minh, ngày hôm qua... Không phải cậu tưởng như vậy, anh ấy ở trong xe cùng tôi giải thích năm đó rời đi khổ trung, chúng tôi cái gì đều không có phát sinh. Tôi thề, nếu tôi nói dối! Khiến cho tôi không được...”
Kia hai chữ còn chưa nói xuất khẩu, anh ấy đột nhiên lấp kín tôi miệng, anh ấy môi mỏng dán tôi, anh ấy không có thâm nhập, một xúc tức ly, “Tiểu ngu ngốc! Không được nói bậy! Tôi tin tưởng cậu… Tôi chỉ là một chút không có khống chế được chính mình cảm xúc, tôi là cái người đàn ông, không có cái nào người đàn ông nhìn đến chính mình yêu cô gái quần áo bất chỉnh từ một người đàn ông khác trong xe xuống dưới, còn có thể bảo trì bình tĩnh! Huống chi đó là Lương Việt An! Cái kia cậu đã từng thâm yêu người! Tôi chưa bao giờ là một cái rộng lượng người, tôi khẳng định sẽ ghen, sẽ tức giận, sẽ nổi điên...”
Tôi đem đầu dựa vào anh ấy ngực, tràn đầy ủy khuất, “Cậu không nghe tôi giải thích, tôi cho rằng cậu sẽ không lý tôi... Tôi sợ cậu không cần tôi...”
“Cậu chính là cái tiểu ngu ngốc! Tôi là ở khí cậu một chút cũng đều không hiểu chiếu cố chính mình! Cậu có ngưng huyết chướng ngại cậu không biết sao? Tay thương thành như vậy cũng không đi bệnh viện! Cậu thiếu máu còn rất nghiêm trọng, cậu là ngại mệnh quá dài sao?”
Tôi nhược nhược mà nói: “Ngày hôm qua là đặc thù tình huống, cậu lại uống say, đêm hôm khuya khoắt, tôi không dám một người đi bệnh viện...”
Anh ấy ngây ra một lúc, tức giận mà nói: “Kia có cậu như vậy làm cho sao? Cậu xem cậu tay, chờ một chút cảm nhiễm, tôi xem cậu làm sao bây giờ!”
“Tôi là không tìm được hòm thuốc...”
Anh ấy đỡ trán “Cậu liền không biết gọi điện thoại cấp Quý Hàn bọn họ?”
Tôi một chút ngây dại, cái này, tôi thật đúng là không nghĩ tới, “Thực xin lỗi... Tôi quên mất... Chỉ là đêm hôm khuya khoắt... Quấy rầy người ta không tốt…”
Trịnh Duy Minh mãnh hút một hơi,: “Mai Thảo! Cậu chính là muốn đem tôi tức chết!”
Tôi khờ hồ hồ mà cười “Vậy cậu không tức giận đi?”
Trịnh tổng trừng mắt tôi “Cậu nếu là lại có lần sau! Cậu xem tôi như thế nào thu thập cậu! Cậu lại đem chính mình thương thành như vậy! Tôi liền đem cậu nhốt lại, không tôi cho phép! Cậu nào đều đừng nghĩ đi!!”
Tôi đảo tỏi gật đầu, đầu ở ngực anh ấy cọ cọ, rốt cuộc an tâm...
Bệnh viện, bác sĩ cho tôi nhìn miệng vết thương, đem Trịnh tổng mắng một đốn “Cậu như thế nào đương chồng! Nhân gia thương có thể thấy được cốt! Lâu như vậy, mới mang đến bệnh viện, cô ấy còn có ngưng huyết chướng ngại! Còn tốt không có cắt đến động mạch! Bằng không mạng nhỏ đều khó giữ được!”
Trịnh tổng vâng vâng dạ dạ mà, đại khí không dám ra một tiếng, nặng nề mà gật đầu “Là tôi sai!”
Bác sĩ lại thao thao bất tuyệt mà nói lên “Cậu xem cậu! Này lấy chính là cái quỷ gì đồ vật băng bó? Băng bó như vậy thô ráp, như vậy qua loa! Là không có tiền mua băng vải sao? Miệng vết thương đều cảm nhiễm! Cậu này chồng đương quá không xứng chức! Một chút đều không để bụng!”
Bác sĩ lại nhìn về phía tôi “Tiểu cô gái!”
“A?” Tôi giương mắt nhìn bác sĩ, vẻ mặt ngốc.
Bác sĩ đặc biệt nghiêm túc mà đối tôi nói “: Cậu này chồng không được ai! Nếu anh ấy đối với cậu không tốt, cậu vẫn là nhân lúc còn sớm đổi một cái chồng đi! Cậu lớn lên như vậy đẹp, khẳng định truy cậu người một đống, không lo tìm không thấy tốt người đàn ông! Ngàn vạn đừng ở một thân cây thắt cổ chết a! Muốn xem khai điểm!”
Tôi “Phụt” một chút cười lên tiếng, cũng không biết bác sĩ như thế nào liền nhận định Trịnh tổng là tôi chồng, như thế nào liền không nghĩ tới là tôi băng bó, còn cấp Trịnh tổng an thượng một cái không xứng chức trượng phu nhãn!
Ha ha, tôi ngẩng đầu nhìn Trịnh tổng hắc khuôn mặt, vâng vâng dạ dạ, vô pháp phản bác bộ dáng, tôi liền cảm thấy buồn cười, Trịnh tổng hung tợn mà trừng mắt tôi. Tôi làm cái mặt quỷ.
Bác sĩ cho tôi rửa sạch sẽ miệng vết thương, đột nhiên đặc biệt nghiêm túc mà nói cho chúng tôi biết “Miệng vết thương không lớn, lại có chút thâm, cậu còn có ngưng huyết chướng ngại, xương cốt lỏa lồ, yêu cầu phùng châm! Như vậy tốt mau chút!”
“A?” Tôi dọa nắm chặt Trịnh tổng cánh tay, Trịnh tổng trấn an tôi, hỏi bác sĩ: “Nếu không phùng châm sẽ có cái gì chỗ hỏng sao?”
“Miệng vết thương khép lại rất chậm, bị cảm nhiễm nguy hiểm rất lớn, lại còn có dễ dàng xuất huyết, nghiêm trọng nói, sẽ liên tục chuyển biến xấu...”
Trịnh tổng ánh mắt phức tạp mà nhìn tôi, rối rắm một hồi, kiên định mà đối bác sĩ nói: “Vậy nghe bác sĩ!”
Bác sĩ đi chuẩn bị đồ vật đi, Trịnh tổng ngồi xổm tôi trước mặt, nắm tay của tôi, “Đừng sợ, tôi bồi cậu... Chờ một chút cậu cắn tôi cánh tay, cậu đau tôi cũng bồi cậu đau!”
Tôi đột nhiên đã bị cảm động rối tinh rối mù, tôi nặng nề mà gật đầu, bác sĩ cầm chữa bệnh công cụ lại đây, anh ấy ánh mắt phức tạp mà nhìn về phía tôi “Chỉ phùng hai châm, cậu muốn đánh thuốc tê sao? Bởi vì đánh thuốc tê cũng là muốn đau. Hơn nữa đánh thuốc tê, miệng vết thương khép lại chậm.”
Vấn đề này có chút khó giải quyết! Tôi nhìn về phía Trịnh tổng, anh ấy thần sắc ngưng trọng, ai... Tôi bất cứ giá nào, tôi cười đối bác sĩ nói “Vậy không đánh đi!”
Bác sĩ dùng thưởng thức ánh mắt nhìn tôi, tôi nháy mắt giống như đã chịu ủng hộ, bất quá sau lại tôi liền hối hận!
Trịnh tổng từ phía sau ôm lấy tôi, che lại tôi đôi mắt, không cho tôi xem, còn làm tôi cắn anh ấy cánh tay, tôi cự tuyệt, tôi sợ một không nhịn xuống sẽ đem anh ấy thịt cắn xuống dưới. Tôi một bàn tay gắt gao nắm anh ấy áo sơmi.
Chờ đợi cảm giác thật sự... Ôi... Tôi đột nhiên cảm giác chính mình là thớt thượng một miếng thịt! Mặc người xâu xé!
Đương kim đâm đi xuống thời điểm tôi một chút không nhịn xuống, bản năng tưởng rút về tay, bác sĩ nắm chặt tay của tôi, không cho tôi động, Trịnh tổng cũng hỗ trợ đè lại, Trịnh tổng chính mình thanh âm đều có chút run rẩy, còn anh ấy trấn an tôi “Ngoan, đừng nhúc nhích! Thực mau liền tốt…”
Châm đi xuống trở lên tới, trực tiếp hướng thịt trát, đau nhức làm tôi lúc ấy thân thể chấn động, tuyến lôi kéo da thịt nóng rát đau, kia đau đớn cảm giác thật là thích cốt đốt tâm, còn muốn chịu đựng bất động! Kia xuyên tim đau làm tôi lúc ấy có không cần cái tay kia ý tưởng.
Chờ toàn bộ đều đã kết thúc, tôi cả người đã đau ngốc.
Bác sĩ cười nói: “Miệng vết thương khâu lại là phi thường đau đớn! Cậu thực dũng cảm! Người bình thường chịu đựng không được như vậy đau đớn, lần trước có cái người đàn ông đau oa oa kêu to, còn liều mạng giãy giụa, mấy cái hộ sĩ cũng chưa đè lại, cuối cùng vẫn là đánh thuốc tê. Cậu cái tiểu cô gái không rên một tiếng, còn chịu đựng bất động! Thật làm người bội phục!”
Tôi miễn cưỡng cười vui, nửa ngày nói không nên lời một câu, bác sĩ đơn giản nói hạ chú ý hạng mục công việc “Cậu muốn tránh cho dùng sức, chú ý vệ sinh tình huống, cần đổi băng gạc, dùng cồn i-ốt kích hoạt cồn cần tiêu độc, miệng vết thương không cần dính vào thủy, tránh cho cảm nhiễm, ẩm thực thanh đạm, không cần ăn cay độc kích thích tính đồ ăn, chú ý sắc tố hút vào, để tránh lưu sẹo!”
Trịnh tổng gật gật đầu “Tốt! Khi nào cắt chỉ?”
“Trước muốn xem miệng vết thương khép lại tình huống, đại khái mười bốn thiên khoảng chừng!”
“Tốt!”
Trịnh tổng đỡ tôi ngồi ở bệnh viện hành lang dài.
Tôi vẫn luôn ở cố nén nước mắt, Trịnh tổng lại khóc, anh ấy hốc mắt đỏ bừng nhìn tôi, thật lâu nói không nên lời một câu.
Xem anh ấy đau lòng bộ dáng, tôi nháy mắt trong lòng sở hữu ủy khuất đều lên đây, tôi chính mình cảm thấy không thể hiểu được, nước mắt blah blah liền rớt xuống dưới, Trịnh tổng ôm chặt tôi, nghẹn ngào nói “Vì cái gì bị thương không phải tôi, thật sự xem cậu như vậy... Lại không thể thế cậu thừa nhận, lòng tôi cùng đao cắt giống nhau đau!”
Tôi bĩu môi, đấm đánh anh ấy bối, nhỏ giọng oán giận: “Làm cậu ngày hôm qua ném xuống tôi, một người chạy tới uống rượu! Đều tại cậu!”
Trịnh tổng ôm tôi, xoa tôi đầu “: Thực xin lỗi... Đều là tôi sai! Tôi không nên ném xuống cậu...”
Tôi lau nước mắt, cười nói: “Được rồi! Chúng tôi về nhà đi...”
Trịnh tổng cười nói: “Được, về nhà! Hồi nhà của chúng tôi!”
Trải qua lúc này đây sau, Trịnh tổng liền nhận định tôi rời đi anh ấy liền sinh hoạt không thể tự gánh vác! Trở nên thập phần dính người! Không hề đại buổi tối đi tiếp khách hộ uống rượu nói sinh ý, rõ ràng vội không được, còn trừu thời gian bồi tôi.