Trịnh tổng thân thể cứng đờ, rồi bật cười, anh ấy ôm tôi bảo: “Phu nhân đây là làm nũng sao?”
Tôi cọ cọ anh ấy ngực, “Chẳng lẽ không được?” trời ạ - tôi chính mình nổi da gà! Chỉ là thoạt nhìn làm nũng bán dễ thương đối anh ấy vẫn là rất hữu dụng! Tôi cũng không tin anh ấy có thể ngồi trong lòng mà vẫn không loạn!
Trịnh tổng ý cười doanh doanh, ôn nhu mà nói: “Phu nhân làm nũng bộ dáng thực đáng yêu! Vi phu thực thích! Chỉ là, canh vẫn là muốn uống! Ngoan, tôi uy cậu!” Anh ấy bưng lên chén, múc một muỗng canh thổi lạnh một chút liền hướng tôi bên miệng đưa.
Tôi trừng mắt anh ấy, ai... Thất sách! Rõ ràng gia hỏa này hy vọng tôi dính người, giống một cái tiểu nữ sinh giống nhau, nhưng gia hỏa này cư nhiên không để mình bị đẩy vòng vòng!
Tôi bĩu môi, nổi giận đùng đùng mà nói: “Hừ! Tôi sẽ không ăn! Tôi lại không bệnh, bổ cái gì nha bổ?”
Trịnh tổng khí cười: “Phu nhân đây là muốn mở ra chơi xấu hình thức sao?”
“Hừ - tôi liền chơi xấu cậu có thể lấy tôi làm sao bây giờ!” Tôi vẻ mặt ngạo kiều mà nói.
Trịnh tổng đột nhiên không có tốt ý mà nhìn tôi, cười nói “Phu nhân xác định sao? Tôi nếu là áp dụng đặc thù thi thố, phu nhân liền chớ có trách tôi!”
Tôi nhìn anh ấy ánh mắt, trong lòng phát mao, tôi khí thế nháy mắt bị suy yếu một nửa, bĩu môi, vẻ mặt không vui, nhỏ giọng nói: “Vậy cậu uy tôi!”
Trịnh tổng nhịn không được cười, “Phu nhân tức giận đều như vậy đáng yêu!”
Tôi trừng mắt anh ấy “Tôi mặc kệ! Chúng tôi một người một nửa! Cậu cũng như vậy gầy! Cậu cũng muốn bổ!”
Trịnh tổng tà mị cười, “Cậu à, người đàn ông nếu là bổ quá mức, hậu viện là sẽ nổi lửa, phu nhân nhưng sẽ giúp tôi trừ hoả?”
Tôi làm bộ nghe không hiểu bộ dáng, “Hừ! Tôi mặc kệ! Hoặc là một người một nửa! Bằng không tôi liền không uống!”
“Được được được! Cậu một ngụm tôi một ngụm!”
“Liền không thể tôi uống trước một nửa, kế tiếp cậu lại uống xong không phải tốt!”
Trịnh tổng điêu mi, gắt gao nhìn chằm chằm tôi,, “Phu nhân đây là ghét bỏ tôi?”
Tôi hoảng loạn lắc đầu, “Không không không...”
Trịnh tổng phiết tôi liếc mắt một cái nói: “Vô dụng miệng uy cậu cậu nên may mắn! Nhanh lên uống, canh muốn lạnh!”
Ôi... Này người đàn ông không thể trêu vào! Tôi nhận mệnh mà ăn canh, anh ấy múc một khối gà đen thịt uy tôi, tôi đầy mặt viết kháng cự, “Tôi có thể không ăn sao? Tôi lại ăn xong đi liền phải phì thành một con heo! Đến lúc đó cậu sẽ có một cái béo phu nhân!”
Trịnh tổng nở nụ cười, “Ngoan! Ăn luôn, gà đen thực bổ! Các cậu cô gái tử ăn đối thân thể tốt! Cậu thiếu máu khí hư, cậu đến ăn nhiều một chút! Tôi không để bụng cậu béo vẫn là gầy, chỉ cần vợ là cậu thì tốt rồi!”
Hại... Anh ấy này miệng nói chuyện như thế nào liền như vậy ngọt đâu! Ngọt đến lòng tôi khảm đi, tôi vô pháp cự tuyệt, đành phải ngoan ngoãn mà ăn luôn... “Nói tốt! Cậu một ngụm tôi một ngụm! Đừng nghĩ chơi xấu!”
Trịnh tổng cũng không có biện pháp, cũng uống nửa chén canh.
Trịnh tổng bưng đã không chén, vừa lòng mà cười, đột nhiên cúi xuống thân mình, ở tôi bên tai nhỏ giọng mà nói “Phu nhân quá gầy! Vẫn là béo điểm tốt, thịt thịt sờ lên xúc cảm tốt, thoải mái!”
Tôi đột nhiên đỏ bừng mặt, đẩy ra anh ấy, “Đại lưu manh! Trước kia như thế nào không phát hiện cậu như vậy...”
Trịnh tổng sang sảng cười, “Lưu manh chỉ đối với cậu mà thôi, đổi một người tôi còn ghét bỏ!”
Tôi trừng mắt nhìn anh ấy liếc mắt một cái, “Cậu lưu manh cậu còn có lý!”
Trịnh tổng nhìn hạ biểu, “Được, thời gian không còn sớm, cậu ngoan ngoãn đãi ở nhà, tôi chờ hạ còn có cái hội nghị, khai xong liền trở về bồi cậu!”
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, phủng anh ấy mặt hôn một cái, anh ấy làm bộ tràn đầy ghét bỏ bộ dáng, “Cậu sát miệng không? Một miệng du đều cọ đến tôi trên mặt!”
Tôi cười ha hả, “Không không không, đó là tôi bám vào cậu trên mặt tình yêu!” Trịnh tổng nhịn không được cười, “Bởi vì phu nhân những lời này, tôi nhịn xuống lấy khăn giấy đi lau sạch sẽ dục vọng!”
Tôi khờ hồ hồ mà cười, “Được tốt kiếm tiền ồ! Kiếm nhiều điểm tiền! Bằng không chúng tôi già rồi về sau liền viện dưỡng lão đều trụ không dậy nổi đâu! Liền phải ăn ngủ đầu đường!”
Trịnh tổng điêu mi, “Phu nhân yên tâm! Liền tính tôi không đi làm! Tôi tiền tiết kiệm dưỡng mười cái cậu đều dư dả!”
“Được rồi! Tôi đây liền an tâm rồi! Yên tâm đi! Tôi thực tốt dưỡng! Tôi không mua hàng xa xỉ! Không loạn tiêu tiền, cậu có thể không cần như vậy vất vả!”
Trịnh tổng gật đầu, cười nói: “Chúng tôi về sau còn muốn dưỡng Trịnh Ninh còn có dễ nho nhỏ hiên a! Không nhiều lắm kiếm ít tiền, Trịnh Ninh như thế nào quá thượng tiểu công chúa giống nhau sinh hoạt!”
“Cái gì sao... Ai muốn cùng cậu sinh bảo bảo! Nói bừa cái gì đâu!” Tôi thẹn thùng mà bụm mặt chạy đi, ai... Trịnh tổng bại lộ bản tính sau, đều không thể vui sướng mà nói chuyện phiếm!
Trịnh tổng đi làm sau, tôi lại lâm vào thật sâu nhàm chán trung, tôi lại ở phát vòng bạn bè, ha ha, từ lần trước phát vòng bạn bè về sau, tôi đột nhiên phát hiện, phát vòng bạn bè, cùng người nhà bạn bè chia sẻ chính mình hạnh phúc sinh hoạt, cũng là một kiện làm người vui vẻ sự tình!
“Từ tay sau khi bị thương, người nào đó liền đem tôi làm như tàn tật nhi đồng giống nhau, này cũng không thể chạm vào kia cũng không thể làm! Mỗi ngày các loại đại bổ canh! Tôi cư nhiên có một loại ở ở cữ ảo giác... Ha ha! Tôi hơn nữa cái cười khóc biểu tình, lại xứng với một trương Trịnh tổng cho tôi ngao đại bổ canh ảnh chụp.
Phát xong về sau, tôi đột nhiên nhớ tới, Lương Việt An phía trước là như thế nào biết chúng tôi ở chung? Là bởi vì tôi phát vòng bạn bè sao? Tôi đi phiên liên hệ người, ai... Quá nhiều! Phiên bất quá tới, hơn nữa tôi cũng không biết cái nào là anh ấy! Tính tính... Đã không quan trọng...
Tôi ngồi ở trên sô pha đọc sách, di động của tôi lại lần nữa nổ tung, tin tức không ngừng trào ra tới, màn hình liền không ám xuống dưới quá, ha ha, tôi có chút kích động, ném xuống thư chạy nhanh đi phiên.
Điều thứ nhất lại là Trịnh tổng, “Phu nhân ở trong mắt tôi chính là bạn bè, ngày mai tôi cho cậu đổi cái khẩu vị đại bổ canh đi! Được tốt dưỡng tốt thân thể, phu nhân liền rời chỗ ngồi ở cữ không xa...”
Quý Hàn ở anh ấy phía dưới bình luận một câu “Trịnh tổng! Cậu đừng phu nhân phu nhân kêu! Cưới em gái tôi còn phải bước qua cửa ải này của tôi!"
Trịnh tổng: “Cùng lắm thì tôi mang theo Mai Thảo tư bôn! Cô ấy sớm hay muộn là vợ của tôi!”
Nghiêm Triết Hưng cũng tới câu “Cậu rốt cuộc đối Mai Thảo làm cái gì! Vì sao cô ấy cùng thay đổi một người giống nhau!!!”
Trịnh tổng chỉ trở về một câu “Cô ấy chưa từng biến quá, chỉ là tôi phát hiện cô ấy nguyên lai cũng yêu tôi! Hai cái yêu đối phương người, cậu cảm thấy chúng tôi sẽ làm cái gì?”
Ôi... Này đó đại người đàn ông a... Trò chuyện lên mạc danh có chút... Hại! Trịnh tổng đây là muốn đem tôi mặt hướng nào phóng! Ha ha, bất quá còn rất khôi hài!
Tôi trở về câu: “Trịnh tổng! Được tốt đi làm, nhiều kiếm ít tiền! Làm gì đâu cậu?”
Tin tức lại lần nữa nổ tung, Trịnh tổng thực mau trở về câu “Phu nhân tuân mệnh! Kiếm tiền dưỡng gia tôi tới, cậu không cần lo lắng, ở nhà thật tốt nghỉ ngơi!”
Quý Hàn: “Mai Thảo! Xem ra anh của cậu tôi cần thiết đi xem một chút cậu!”
Nghiêm Triết Hưng: “Tôi cũng phải đi nhìn xem cậu! Trịnh Duy Minh rốt cuộc cho cậu rót cái gì mê hồn canh! Cậu trúng độc đã thâm a!”
Tôi: “Ha ha, ca, các cậu lại đây bái! Dù sao tôi chính nhàm chán mà hốt hoảng đâu!”
Trịnh tổng: “Quý Hàn, tới nhà của chúng tôi có thể, ly tôi phu nhân xa một chút, đừng dạy hư cô ấy!”
Quý Hàn “...”
Nghiêm Triết Hưng phiên mấy cái xem thường.
Tôi đem địa chỉ chia Quý Hàn, biên hồi tin tức, một bên ngồi ở trên sô pha chờ,
Ngọt ngào: “Cô gái, cậu có tình huống ồ!”
Tôi: “Đừng suy nghĩ vớ vẩn, gì cũng không có! Tôi chỉ là không cẩn thận lộng bị thương tay! Ở nhà tu dưỡng!” Ôi... Không cùng cô ấy giải thích rõ ràng, người này như vậy yêu miên man suy nghĩ, khẳng định sẽ thật sự cho rằng tôi mang thai!!
Ngọc Quỳnh: “Rất nghiêm trọng đi? Nhà cậu Trịnh tổng đều cho cậu thỉnh hơn nửa tháng giả!”
Tôi: “Ha ha, không nghiêm trọng! Phùng hai châm!”
Từ Kiều Kiều: “Tôi thao! Phùng hai châm còn không nghiêm trọng! Muốn tôi tôi liền tạm nghỉ học!”
Tôi dở khóc dở cười, nha đầu này, mỗi ngày nghĩ trốn học!
Hai người bọn họ thực mau liền tới rồi, vừa mở ra môn, liền thấy Quý Hàn cùng Nghiêm Triết Hưng đều đề tới một đống trái cây sữa bò gì. Tôi cười nói “Ca! Hai người các cậu quá khách khí đi... Tôi là cậu muội! Cậu tới liền tới sao, còn mang cái gì trái cây!”
Nghiêm Triết Hưng: “Nghe nói cậu bị thương! Chúng tôi thế nào đều không thể tay không tới a!”
Quý Hàn: “Mẹ biết cậu bị thương, cố ý làm tôi cho cậu mang theo một đống đồ vật cho cậu, có trứng gà tôi, có một đống cậu thích ăn đồ ăn vặt, còn có cậu yêu nhất khô bò”
Tôi vẻ mặt khiếp sợ, “Mẹ làm sao mà biết được? Tôi ai cũng chưa nói a! Các cậu tôi đều là vừa mới mới nói cho!”
Quý Hàn “: Cậu ở bệnh viện phùng châm thời điểm bị một cái y tá trưởng thấy được, kia y tá trưởng là tôi mẹ nó bạn bè, cô ấy nhận thức cậu!”
“Ồ! Như vậy a!”
Quý Hàn nghiêm túc mà đối tôi nói: “Mai Thảo, cậu không thể sợ chúng tôi lo lắng liền cái gì đều không nói! Cậu biết mẹ nghe được cậu ở bệnh viện phùng châm không đánh thuốc tê, cũng không rên một tiếng, cô ấy đau lòng thành bộ dáng gì sao? Cô ấy biết cậu sợ cô ấy lo lắng, nhưng cô ấy liền vẫn luôn thủ di động, chờ cậu điện thoại!”
Tôi đột nhiên đôi mắt liền đã ươn ướt, Nghiêm Triết Hưng cũng sờ soạng một chút tôi đầu, thở dài: “Cậu nha đầu này chính là thiên sập xuống đều chính mình khiêng! Cậu nói cậu này tiểu bả vai có thể chịu nổi nhiều ít! Chúng tôi đều là cậu kiên cường hậu thuẫn a! Có một số việc cậu muốn nói cho chúng tôi, bất luận hỉ ưu, chúng tôi cùng cậu cùng nhau chia sẻ! Biết không?”
Tôi thật mạnh gật đầu một cái, “Ừ ừ - tôi đã biết! Các cậu trước ngồi, tôi đi cho các cậu pha trà!”
Nghiêm Triết Hưng đánh gãy tôi, “Ôi! Cậu thật tốt ngồi đi! Tay như vậy trả lại cho chúng tôi pha trà! Một bên ngốc đi! Chúng tôi muốn chúng tôi chính mình sẽ lộng!”
Tôi cười, “Được rồi! Vậy các cậu đừng khách khí!”, Nghiêm Triết Hưng nhìn quanh bốn phía, nơi nơi dạo, “Này Trịnh tổng thật đúng là rất có tiền, tổng thống phòng xép đương không cần tiền giống nhau trụ! Ở cái này trụ thượng một năm đều có thể mua một đống phòng ở!”
Tôi cười nói: “Khách sạn là của anh ấy, anh ấy lại không cần giao tiền thuê nhà!”
Quý Hàn đột nhiên vẻ mặt nghiêm túc hỏi tôi: “Mai Thảo, tôi hiểu biết cậu, cậu đều cùng anh ấy ở chung, cậu là thật sự nhận định người người đàn ông này! Cậu xác định về sau chính là anh ấy sao? Tuyển tốt bất biến?”
Nghiêm Triết Hưng cũng vây tiến lên: “Mai Thảo! Cậu muốn suy xét rõ ràng a! Cậu như vậy đơn thuần thiện lương! Trịnh Duy Minh ở trên thương trường sát phạt quyết đoán, anh ấy có thể đem sự nghiệp làm được lớn như vậy! Đem dễ thị tập đoàn phát triển tốt như vậy, anh ấy tuyệt phi là một cái đơn giản người! Tôi sợ cậu bị lừa!”
Tôi cười: “Tôi biết các cậu lần trước đối anh ấy có hiểu lầm, lần trước anh ấy đều nói cho tôi, các cậu liền tính không tin anh ấy, các cậu phải tin tưởng tôi! Tôi là cái dạng gì người các cậu đều rõ ràng, tôi sẽ không dễ dàng tin tưởng một người, tôi làm ra mỗi cái quyết định đều là trải qua suy nghĩ cặn kẽ!”
Quý Hàn đột nhiên cười sờ sờ tôi đầu, vui mừng mà nói: “Tôi tin tưởng cậu! Tôi em gái vẫn luôn như vậy hiểu chuyện, cũng không làm người nhọc lòng! Cậu chỉ là hy vọng cậu hạnh phúc!”
Tôi cười gật đầu: “Tôi biết anh trai vẫn luôn nhất sủng tôi!”
Nghiêm Triết Hưng đột nhiên thở dài,: “Kia Lương Việt An đâu? Các cậu thật sự trở về không được sao? Anh ấy có khổ trung! Nhiều năm như vậy, anh ấy cũng không dễ dàng, cậu biết anh ấy trong khoảng thời gian này có bao nhiêu khổ sở sao? Tôi cả ngày nhìn anh ấy uống rượu mua say, xem anh ấy suy sút bộ dáng, tôi kỳ thật cũng rất khó chịu...”
Tôi ngây ra một lúc, chậm rãi mở miệng: “Triết hưng, anh ấy đi tìm tôi, anh ấy đã nói cho tôi, nhưng là, rất nhiều chuyện, thành kết cục đã định về sau là vô pháp vãn hồi, bỏ lỡ chính là bỏ lỡ, tôi không trách cái gì, cũng không niệm cái gì, tôi có lẽ nói không nên lời chúc anh ấy hạnh phúc, nhưng tôi nhất định hy vọng chúng tôi từng người mạnh khỏe!”
Nghiêm Triết Hưng đột nhiên hỏi tôi: “Vì cái gì kiên trì nhiều năm như vậy, yêu nhiều năm như vậy, dễ dàng như vậy liền yêu một người khác?”
“Không, các cậu không phải tôi! Các cậu tuy rằng biết tôi yêu Lương Việt An như vậy nhiều năm, nhưng các cậu không biết lòng tôi thừa nhận thống khổ! Các cậu nếm thử quá một người đại buổi tối mà ngồi xổm trên mặt đất chờ một người chờ đến hừng đông cảm thụ sao?
Năm ấy mùa đông, anh ấy sinh bệnh, tôi vì liếc anh ấy một cái, ngồi mấy cái giờ xe, kết quả trường học môn đóng, tôi liền một người ngồi xổm cửa chờ đến hừng đông! Cậu biết đại buổi tối một người đều không có tôi có bao nhiêu sợ hãi sao?
Tôi sợ đánh thức anh ấy, không dám cho anh ấy gọi điện thoại, ngày hôm sau, tôi lại phát hiện, anh ấy căn bản không ở trong trường học, mà bên người cũng vẫn luôn có cái nữ sinh ở chiếu cố anh ấy! Các cậu lại biết lòng tôi có bao nhiêu khó chịu sao? Tôi đến cuối cùng đều không có nói cho anh ấy tôi đã tới, tôi ngồi xe trở về, khóc một đường…
Tôi vì anh ấy học nấu ăn, anh ấy một lần cũng không ăn qua! Mỗi lần anh ấy đều đáp ứng thật tốt, sau lại lại gọi điện thoại nói, có đủ loại sự tình, không thể tới, tôi liền ngồi ở trên bàn nhìn một bàn anh ấy thích ăn đồ ăn chậm rãi biến lạnh…
Tôi vì anh ấy học kia đầu [luv letter], tôi chuẩn bị đã hơn một năm, tôi lòng tràn đầy chờ mong mà chờ anh ấy tới, tôi cổ đủ dũng khí, tưởng đem thư tình đạn cho anh ấy nghe! Tưởng đem tôi đối anh ấy cảm tình ngay trước mặt anh ấy, làm trò như vậy nhiều người mặt, thổ lộ ra tới, chính là tôi chờ a chờ, chờ đến cuối cùng tan cuộc, người đều đi hết, anh ấy cũng không có tới…
Tôi vì anh ấy làm rất nhiều, nhiều tôi đều không nhớ được, nhưng ở yêu anh ấy kia mấy năm, tôi tổng cảm thấy tôi làm không đủ, tôi đối anh ấy còn chưa đủ tốt, tôi yêu anh ấy yêu rất nhiều thực năm, tôi đợi anh ấy rất nhiều năm... Chờ tới chính là anh ấy một câu đều không có liền biến mất ở tôi thế giới, thẳng đến cuối cùng, tôi cũng không có chờ đến cùng anh ấy hạnh phúc trong nháy mắt kia...
Những lời này tôi chưa bao giờ từng đối với các cậu nói qua, bao gồm Lương Việt An, nhưng các cậu vẫn luôn đều tưởng tôi trước biến tâm, là tôi vứt bỏ anh ấy! Hiện tại nói, các cậu còn như vậy cảm thấy sao?”
Bọn họ trầm mặc không nói, tôi chậm rãi mở miệng: “Tôi vì Lương Việt An nỗ lực biến thành một cái hiểu chuyện nghe lời đại nhân, tôi một đường truy đuổi anh ấy bước chân, tôi không tiếc từ bỏ chính mình mộng tưởng, sống thành anh ấy yêu bộ dáng, hèn mọn đến bụi bặm.
Mà gặp được Trịnh Duy Minh sau, anh ấy đem tôi sủng thành một cái tiểu cô gái, anh ấy dạy tôi như thế nào đi làm chính mình, mỗi ngày nỗ lực đậu tôi vui vẻ, yên lặng mà vì tôi trả giá, đem tôi đau đến trong xương cốt, tôi cũng vô pháp tự kềm chế mà yêu anh ấy! Tôi đã nhận định anh ấy, anh ấy chính là tôi muốn làm bạn cả đời người kia! Nếu sai rồi, tôi cũng nhận!”
Quý Hàn trầm mặc không nói... Nghiêm Triết Hưng đột nhiên lấy ra di động, chậm rãi đối với kia đầu nói: “Việt An, nghe được sao? Đã quá muộn, cậu nên buông tay...”
Anh ấy treo điện thoại, xin lỗi mà nhìn tôi “Mai Thảo, thực xin lỗi, không có trải qua cậu đồng ý!”
Tôi cười nói: “Không quan hệ, tôi không ngại, tôi biết, cậu hỏi, cũng là anh ấy vẫn luôn muốn biết!”
Quý Hàn đột nhiên cũng cầm lấy di động, tôi sợ ngây người, Quý Hàn lạnh lùng mà đối với kia tóc giọng nói: “Trịnh tổng! Nghe được không! Cậu đời này nếu dám phụ bạc cô ấy! Tôi không tiếc hết thảy đại giới định làm cậu không chết tử tế được!” Anh ấy cúp điện thoại. Trịnh tổng ngồi ở trong văn phòng, khóe miệng nhịn không được hướng lên trên dương.
Tôi phụt một chút cười ra tiếng, hung tợn mà trừng mắt bọn họ, “Các cậu một đám đều là ước tốt đi!”
Quý Hàn cười nói “: Chúng tôi là vì cậu hạnh phúc suy nghĩ!”
Tôi bĩu môi: “Được đi! Tha thứ các cậu! Chỉ là này đó đè ở trong lòng nói, nói ra về sau, còn rất sảng!”
Nghiêm Triết Hưng nghiêm túc mà nhìn tôi nói: “Mai Thảo! Nhất định phải hạnh phúc a!”
Tôi nặng nề mà gật đầu, cười nói: “Tôi nhất định sẽ hạnh phúc! Chúng tôi đều phải hạnh phúc a!”
Chúng tôi cùng nhau vui sướng mà uống trà nói chuyện phiếm, thời gian không còn sớm, bọn họ phải đi, tôi có chút luyến tiếc, chu cái miệng nhỏ nói: “Triết hưng, ca! Các cậu đều phải thường tới a - Trịnh tổng không cho tôi ra cửa, tôi mau nhàm chán đã chết!”
Quý Hàn nhéo nhéo tôi mặt, xem tôi vẻ mặt ủy khuất bộ dáng cười: “Xem ra tôi muội thật sự bị quán thành một cái hài tử, đều sẽ làm nũng bán dễ thương, như thế rất tốt! Tôi còn là càng thích như bây giờ hoạt bát đáng yêu cậu! Mà không phải cái kia chỉ biết trang thâm trầm hiểu chuyện tiểu đại nhân!”
Nghiêm Triết Hưng cũng nhéo nhéo tôi mặt: “Kia Trịnh Duy Minh xem ra thật sự đối với cậu cũng không tệ lắm! Khí sắc không tồi! Còn béo, nhéo lên tới đều càng có thịt cảm!”
Tôi vẻ mặt khiếp sợ: “A? Làm sao bây giờ? Cậu cũng cảm thấy tôi béo a? Trời ạ! Đều do anh ấy mỗi ngày một chén lớn bổ dưỡng canh!” Tôi bĩu môi, xoa xoa chính mình thịt thịt khuôn mặt.
Bọn họ cười, Quý Hàn nói: “Tôi muội thế nào đều đáng yêu! Ai dám ghét bỏ cậu béo! Ca dẫn người giết anh ấy!”
Nghiêm Triết Hưng cũng cười nói: “Mai Thảo! Cậu xem cậu gầy một phen xương cốt bộ dáng! Tôi còn là cảm thấy cậu béo điểm đẹp!” Tôi nhịn không được cười ra tiếng, “Hắc hắc... Có các cậu hai cái đại anh trai thật tốt!”
Tôi đem bọn họ đưa đến cửa, nhìn bọn họ rời đi bóng dáng, hô câu: “Các anh trai, nhàm chán nhất định phải nhớ rõ tìm tôi! Nơi này có một cái so các cậu còn muốn nhàm chán người tại đây!”
Hành lang dài quanh quẩn bọn họ sang sảng tiếng cười...
Đóng cửa, nhìn trên bàn các loại đồ vật, tôi gọi điện thoại cấp mẫu thượng đại nhân, mẹ bên kia có thể nói là nháy mắt chuyển được.
Tôi: “Mẹ, gần nhất có khỏe không? Tôi có đoạn thời gian không gọi điện thoại cho cậu...” Mẫu thượng đại nhân: “Cậu còn không biết xấu hổ nói! Đều một cái tuần nhiều!”
Nhớ tới anh trai vừa rồi lời nói, tôi đột nhiên cảm thấy có chút chua xót, mẹ đột nhiên hỏi: “Đồ vật thu được sao? Tôi làm anh trai cậu cho cậu mang đi qua!”
“Ừ! Vừa rồi ca cùng triết hưng ca đều tới!”
“Được! Kia khô bò nhân lúc còn sớm ăn xong, đừng luyến tiếc ăn! Ăn xong rồi mẹ lại cho cậu làm!”
Tôi nước mắt đột nhiên rối tinh rối mù mà chảy xuống dưới, tôi như ngạnh ở hầu, chậm rãi nói: “Mẹ! Thực xin lỗi! Vẫn là làm cậu lo lắng!”
Mẹ ở bên kia tựa hồ cũng khóc, “Ngu ngốc! Ai dạy cậu! Cái gì đều chôn ở trong lòng! mẹ con liền tâm, tôi như thế nào sẽ không lo lắng cậu! Cậu liền cái gì đều chính mình khiêng, cũng không hé răng!”
“Thực xin lỗi… Tôi không nghĩ cho các cậu lo lắng…”
Mẹ thở dài một hơi, “Ôi... Cậu đứa nhỏ này! Luôn là hiểu chuyện làm người đau lòng!” Tôi nước mắt như là rớt tuyến trân châu, ngăn không được đi xuống rớt, Trịnh tổng đột nhiên đã trở lại, anh ấy xem trạng huống chạy nhanh chạy tới, lấy khăn giấy cho tôi sát nước mắt, cũng không quấy rầy chúng tôi nói chuyện, yên lặng đứng ở một bên.
Tôi như ngạnh ở hầu, nửa ngày nói không nên lời một câu, mẹ hồi lâu không nghe thấy tôi đáp lại, nhỏ giọng hỏi: “Mai Thảo, cậu có phải hay không ở khóc?” Tôi lắc đầu, hoảng loạn mà nói: “Không có... Tôi không khóc…”
Tôi cố nén nước mắt, thanh thanh giọng nói, cười nói: “Mẹ, tôi cùng Duy Minh ở cùng một chỗ...”
Mẹ ngây ra một lúc, “Được! Là cậu thích, cậu thế nào tôi đều duy trì cậu, chỉ cần tôi bảo bối hạnh phúc liền tốt!”
Tôi đem điện thoại lấy ra, nháy mắt khóc rối tinh rối mù, Trịnh tổng đem điện thoại tiếp qua đi, cười đối bên kia nói: “Bá mẫu tốt! Tôi là Duy Minh!” Anh ấy một bên nói một bên cho tôi sát nước mắt.
Mẹ bên kia tựa hồ rất vui, cười nói: “Duy Minh cậu tốt a! Hôm nào làm Mai Thảo mang cậu trở về! Tôi cho cậu làm ăn ngon!”
Duy Minh cười nói: “Tốt bá mẫu, hôm nào tôi nhất định tới cửa bái phỏng!”
Mẹ đột nhiên trịnh trọng mà nói: “Duy Minh a! Được tốt chiếu cố tốt Mai Thảo a! Cậu cũng không thể giống Lương Việt An giống nhau thương thấu con gái của tôi tâm! Mai Thảo đơn thuần thiện lương, cô ấy chịu không nổi lần thứ hai thương tổn!”
Duy Minh cười: “Bá mẫu, ngài yên tâm, Mai Thảo ở tôi này tôi sẽ không làm cô ấy chịu ủy khuất! Tôi sẽ dùng mệnh đi quý trọng đi che chở tốt cô ấy!”
Mẹ vui mừng mà nói: “Quả nhiên! Nữ nhi của tôi ánh mắt không tồi! Mai Thảo cùng cậu ở bên nhau, tôi yên tâm!”
Duy Minh cười nói: “Cảm ơn bá mẫu tín nhiệm! Tôi sẽ không cô phụ các cậu tín nhiệm!”
Treo điện thoại, Trịnh tổng ôm tôi, cho tôi sát nước mắt, “Cậu xem cậu, khóc cùng tiểu hoa miêu giống nhau...”
Tôi bĩu môi, nằm bò trong lòng ngực anh ấy, Trịnh tổng cái gì cũng chưa nói, lẳng lặng chờ tôi đem cảm xúc bình phục xuống dưới, tôi đột nhiên chỉ vào khô bò nói: “Tôi muốn ăn cái kia!”
Trịnh tổng ngây ra một lúc, cười, “Được, tôi giúp cậu mở ra!”
Tôi cầm lấy một khối khô bò đưa tới anh ấy bên miệng, cười nói: “Cậu nếm thử xem sao! Đây là tôi mẹ làm! Cô ấy tay nghề nhưng tốt, cái này là tôi thích nhất ăn! Người khác tôi còn không bỏ được cho đâu!”
Trịnh tổng cười, anh ấy nếm một ngụm, “Ừ! Phu nhân quả nhiên là chuyên nghiệp đồ tham ăn! Hương vị không tồi!”
Tôi cười ha hả, tôi lẳng lặng ngồi, như là một con gào khóc đòi ăn tiểu hài tử, anh ấy một chút uy tôi khô bò, một chút uy tôi quả hạch gì, chúng tôi cùng nhau ăn một ít lung tung rối loạn đồ vật, tôi nhìn Trịnh tổng, đặc biệt nghiêm túc mà nói: “Trịnh tổng, tôi phát hiện cùng cậu ở bên nhau về sau, tôi tứ chi đều phải thoái hóa! Còn như vậy đi xuống, tôi liền thật sự không rời đi cậu! Rời đi cậu sinh hoạt đều không thể tự gánh vác!”